101 dem tan hon

1001 Đêm tân hôn

Chương101 :Bí mật của anh ấy ta

linhvng003

Bạn đang xem: 101 dem tan hon

Xem thêm: ưu ái đam mỹ

Xem thêm: đánh mất em

Chuyến công tác làm việc này của Bắc Minh Dục thực hiện Bắc Minh phu nhân vô nằm trong lo ngại, bà tao ngại anh ngồi bên trên máy cất cánh mệt mỏi, rồi ăn uống hàng ngày không phù hợp. Bà tao quan trọng đặc biệt tiếp cận địa điểm Lý đạo trưởng nài một lá bùa bình an, nhắn gửi tìm hiểu anh nên luôn luôn đem theo người ko được chi ra. "Nếu ko nên con cái bé bỏng Nặc Nặc đang được mang bầu thì nó cũng rất có thể lên đường nằm trong nhằm ở sát bên che chở con cái...." Bắc Minh Dục nom lá bùa bình an red color choét tiếp tục thấy ngán không thích đem theo đuổi tuy nhiên bên dưới góc nhìn mong ngóng của Bắc Minh phu nhân, anh không tồn tại cơ hội nào là không giống là cho vô túi: "Nhiều nhất cũng chỉ nửa mon, không nhiều thì một tuần, vô cùng thời gian nhanh thôi con cái tiếp tục quay trở lại, làm những gì cho tới nút như Cô phát biểu thảm ngại thế." "Cô lại còn ko biết tính mày?" Bắc Minh phu nhân lườm anh một chiếc, nói: "Cứ bận một chiếc là quên không còn từng chuyện không giống, thức tối thực hiện tăng là chuyện thông thường, con cái phát biểu coi, sát bên không tồn tại ai che chở thì thực hiện thế nào?" Lương Nặc cúi đầu xuống và cơm trắng, coi như ko nghe thấy gì cả. Bắc Minh Dục liếc nom Lương Nặc rồi phát biểu với giọng đùa cợt: "Con gái Nước Hàn nhiều và lại xinh như vậy, lựa chọn bừa lấy một em lưu giữ theo người là với người che chở rồi! Cô à, cô yên ổn tâm, con cái tiếp tục che chở chất lượng phiên bản thân thích bản thân, cô chớ phát biểu như loại con cái là đứa trẻ em phụ vương tuổi hạc thế! " Bắc Minh phu nhân liếc nom Lương Nặc, thấy cô ko hề với phản xạ gì, bà tao ngay lập tức phát biểu với Bắc Minh Dục: "Tôi ko biết anh ở ngoài làm những gì, với phụ phái đẹp hay là không với phụ phái đẹp, toàn bộ những việc đấy tôi ko cai quản, với điều, tôi cảnh cáo anh chớ với nhằm biểu hiện nhân tình nhí tìm về tận cửa ngõ làm mưa làm gió, nếu như đứa con cháu tôi ở vô bụng Nặc Nặc tuy vậy với yếu tố gì thì coi tôi xử lý anh thế nào là." Tay Lương Nặc và cơm trắng tự nhiên đủng đỉnh trì trệ dần, tuy nhiên đợi một khi vẫn ko nghe thấy Bắc Minh Dục thanh minh hoặc phản chưng gì về sự anh sẽ không còn lần cho tới người phụ phái đẹp không giống. Cho cho dù trong tâm cô vẫn biết anh ko mến phụ phái đẹp, cũng sẽ không còn tìm về phụ phái đẹp tuy nhiên thiếu hiểu biết nhiều sao cô vẫn thấy ko mừng rỡ 1 chút nào. xơi cơm trắng hoàn thành, cô tợp dung dịch chăm sóc bầu, lấy cớ lên đường ngủ trưa rồi trộm lẻn quý phái căn gác của Bắc Minh Dục, cô kéo vali khăn gói của anh ấy đi ra xem xét lại một đợt nữa, khẽ mỉm cười một giờ. Xem anh lần phụ phái đẹp thế nào là. Hức. Tối cho tới chú Trương sẵn sàng đem Bắc Minh Dục đi ra trường bay, Lương Nặc đứng ở cửa ngõ ngôi nhà tiễn biệt anh, bên trên môi còn nở nụ mỉm cười giàn giụa ẩn ý: "Thiếu gia, chúc anh với những tháng ngày sung sướng ở giang sơn Nước Hàn." "Sao tôi cứ cảm nhận thấy điệu mỉm cười của cô ý vô cùng kỳ lạ?" Lương Nặc lại mỉm cười ngoác mồm đi ra, tỏ vẻ ko thật tâm chút nào: "Vậy á? Sao tôi ko cảm nhận thấy vậy nhỉ?" "Nói, cô cất giấu tôi thực hiện loại chuyện quái quỷ quỷ gì hả?" Bắc Minh Dục tiến bộ lên phía đằng trước một bước, tinh giảm khoảng cách của nhị người lại, vô hình dung trung với 1 xúc cảm áp bức đang được xuất hiện tại trước mặt mũi cô, Lương Nặc tất tả vàng rời quý phái một phía, tiếp sau đó cố ý thực hiện mặt mũi xấu xa trêu chọc anh: "Tôi chả làm những gì cả." "Có nên nghe thấy tôi tiếp tục đi kiếm phụ phái đẹp cô ko mừng rỡ không?" Tư duy của Bắc Minh Dục phản xạ vô cùng thời gian nhanh. Lương Nặc ko phát biểu gì, vẫn lưu giữ loại nụ mỉm cười giàn giụa ý niệm cơ bên trên môi nom anh, tiếp sau đó trở về phía tòa nhà rộng lớn, Bắc Minh Dục nom điệu cỗ của cô ý anh xúc cảm được cô chắc chắn đã từng gì cơ. Chú Trương bên trên lối tiễn biệt Bắc Minh Dục đi ra trường bay, bao nhiêu lượt tấp tểnh phát biểu gì cơ tuy nhiên ko thốt đi ra được. "Chú Trương, chú với gì mong muốn phát biểu cứ phát biểu trực tiếp đi ra lên đường." Bắc Minh Dục nom đi ra được sự không an tâm và nỗi ngại hãi của chú ý Trương, anh ngay lập tức há lời nói trước. Chú Trương cắm đớp môi, nói: "Thiếu gia còn ghi nhớ trước hiện đại thơm của thiếu thốn gia phụ vương hôm, thiếu thốn gia với đem thiếu thốn phu nhân cho tới một chống nhà tù tư không?" "Tôi vẫn ghi nhớ, làm thế nào vậy?" Bắc Minh Dục nheo ngươi rồi phát biểu tiếp: "Tên chưng sĩ này lại phát biểu gì linh tinh anh à?" "Hắn tao trong ngày hôm qua lần cho tới tôi, bảo rằng....mới đây bắt gặp chút trở ngại về tài chủ yếu, hắn tao mong muốn thiếu thốn gia chi mang lại hắn một lượng tiền hắn mới nhất đáp ứng bịt kín mồm được." "Tôi vẫn còn đó ghi nhớ lượt trước bọn chúng đi ra tiếp tục sử dụng 300 vạn nhằm bịt mồm hắn rồi mà?" Đầu Chú Trương với chút rét ran lên, nhị bàn tay núm lấy vô lăng lái xe ướt sũng những giọt mồ hôi, chú nói: "Đúng vậy, khi cơ thiếu thốn gia đem mang lại vị chưng sĩ cơ 300 vạn, hắn tao đã và đang hứa là tiếp tục vô cùng lưu giữ kín đáo, ko nhằm vấn đề lòi ra ngoài cho dù đơn thuần nửa giờ, mặc dù thế....giờ đây tôi cảm nhận thấy hắn tao lòng tham ô vô lòng rồi." Đồng tử đôi mắt sâu sắc thẳm của Bắc Minh Dục lộ rõ rệt sự rét lùng sắc và nhọn. Anh mỉm cười mai mỉa nhằm lộ rõ rệt hàm răng white, chú Trương nom vậy với chút ngại hãi. "Sự việc ngày hôm cơ tôi không thích bất kì ai biết, chú Trương, chú tiếp tục hiểu ý tôi chưa?" Chú Trương khẽ run rẩy người, cảm nhận thấy sức nóng phỏng không gian vô xe cộ dường như thấp, chú gật gật đầu: "Vâng, thiếu thốn gia, lượt này tiếp tục lại nhét vô mồm hắn tao một lượng tiền, cảnh cáo hắn tao ko được phát biểu linh tinh anh, tôi cũng tiếp tục lần người nhằm coi chừng hắn tao, nếu như hắn tao dám nhằm lòi ra kín đáo của thiếu thốn gia, tôi tiếp tục lần cơ hội tống hắn ngoài TP. Hồ Chí Minh Hải Thành." Bắc Minh Dục khẽ thở nhiều năm, dựa người ngả nguồn vào ghế ko phát biểu tăng lời nói nào là. Nếu...Lương Nặc hiểu rằng toàn cỗ vụ việc, cô với còn như thể với giờ đây nữa không? Còn đứa trẻ em nữa. Hình như, anh dường như không nhằm ý rằng anh lừa cô khá nhiều rồi thì nên..... * Sau khi Bắc Minh Dục lên đường công tác làm việc, căn biệt thực chỉ từ lại Lương Nặc và Bắc Minh phu nhân – nhị người người chủ sở hữu, Bắc Minh phu nhân cứ với thời cơ là lại nom chằm chằm vô bụng Lương Nặc, rồi thỉnh phảng phất lại gọi BS mái ấm gia đình cho tới đánh giá một lượt. "Mấy đơn dung dịch chăm sóc bầu anh kê rốt cuộc là có công năng gì ko hả? Bao nhiêu lâu vì vậy rồi, nom nó sao vẫn gầy đét như thế?" Vị chưng sĩ toát những giọt mồ hôi phân tử, tim đập như rỗng tuếch giục khi bị Bắc Minh phu nhân tra căn vặn, ông không đủ can đảm bảo rằng thường ngày loại dung dịch tuy nhiên thiếu thốn phu nhân vẫn tợp thực ra đơn thuần những loại thuốc chữa bệnh té thông thường, bên cạnh đó nhận thêm vô một số trong những dược thảo chung cô với xúc cảm thèm ngủ...tạo nên những phản xạ như thể với người dân có bầu, bên cạnh đó thực hiện muộn chu kỳ luân hồi kinh nguyệt. "Cái này....từng một người rất có thể hóa học không giống nhau, vốn liếng dĩ thiếu thốn phu nhân tiếp tục vô cùng gầy đét rồi, để xem rõ rệt được loại bầu còn cần thiết một khoảng tầm thời hạn nữa ạ." Lương Nặc cũng trở thành Bắc Minh phu nhân khiển trách móc, cũng không đủ can đảm ho he phát biểu gì, Bắc Minh phu nhân mặt mũi nhăn nhó tức giận: "Nếu anh không tồn tại năng lượng nhằm bốc thuốc điều chăm sóc chất lượng cho 1 chị em thì giành giật thủ còn sớm tuy nhiên cuốn ngoài Bắc Minh gia này mang lại tôi, cho tới một chị em tuy nhiên cũng ko biết thực hiện thế nào là, thì thực hiện chưng sĩ đồ vật gi chứ?" Vị chưng sĩ ngại hãi nói: "Xin phu nhân yên ổn tâm, tôi tiếp tục sử dụng rất là lực sẽ giúp thiếu thốn phu nhân điều chăm sóc bầu nhi, tiếp tục lần từng phương pháp để thiếu thốn phu nhân sớm phát triển một chút ít...." Ông tao thực hiện BS cá nhân mang lại mái ấm gia đình Bắc Minh tính cho tới ni cũng nên 15, 16 năm rồi, nhất là với công sức rộng lớn trong những việc chữa trị bệnh lý của Bắc Minh Dục, vậy nên Bắc Minh phu nhân cũng ko khi nào suy nghĩ cho tới tình huống ông tao chuẩn chỉnh đoán sai. Bắc Minh phu nhân xoay đi ra nom Lương Nặc, lại phát biểu vẻ trách móc móc: "Những món ăn ở căng tin cậy ngôi trường chẳng với chút đủ dinh dưỡng nào là, làm thế nào đầy đủ hóa học mang lại con cháu tao chứ? Bắt đầu từ thời điểm ngày thời điểm ngày hôm nay, phụ vương bữa tiệc của con cái tiếp tục đều vì thế vú Hà phụ trách móc, món ăn ở vô ngôi trường, một miếng cũng ko được ăn nữa." Lương Nặc một vừa hai phải nghe hoàn thành thì mong muốn kể từ chối tuy nhiên nom vô góc nhìn đang được rực lửa của bà cô lại không đủ can đảm nữa, chỉ rất có thể khẽ gật đầu: "Vâng ạ, với điều ...vú Hà rất có thể ở bên phía ngoài ngôi trường đợi con cái được không? Nếu như bị chúng ta học tập phát hiện ra....." "Nhìn thấy thì phát hiện ra chứ sao! Cô lại còn ngại rơi rụng mặt mũi à?" "Dạ, ko...ko nên vậy, đơn thuần con cái ngại tác động cho tới cuộc sống đời thường khi ở vô ngôi trường." Bắc Minh phu nhân thở hắt đi ra một giờ vẫn còn đó tức giận dỗi rồi bước tiến, cũng ko phát biểu là đồng ý hay là không đồng ý, tuy nhiên cho tới giữa trưa ngày ngày sau, khi đang được học tập tiết cuối sẵn sàng tan, cô ngay lập tức cảm nhận được lời nhắn của vú Hà phát biểu bà tao đang được đợi cô ở một hotel ngay gần bên cạnh cổng Bắc của ngôi trường cô, bảo cô sau khoản thời gian tan học tập té ra cơ lấy món ăn. Đến khi cho tới điểm cô mới nhất biết, Bắc Minh phu nhân tiếp tục mướn đầy đủ một chống ở hotel cơ, khiến cho cô giữa trưa từng ngày thông qua đó ăn cơm trắng. Trong lòng Lương Nặc tuy rằng với chút phức tạp tuy nhiên cũng tương đối cảm động trước hành vi của Bắc Minh phu nhân. cũng có thể vì thế chưng sĩ đã tiếp tục tăng lượng dung dịch gì cơ vô dung dịch chăm sóc bầu, mới đây cô liên tiếp cảm nhận thấy vô cùng buồn ngủ, cô thông thường xuyên ngủ gật vô giờ lên lớp, thậm chí là còn bị gọi thương hiệu vực dậy ngờ ngạc, lúng túng nom chúng ta vô lớp và giáo viên, giáo viên thậm chí là còn phê bình cô trước mặt mũi toàn bộ những SV, chẳng nhẽ bài bác giảng của ông lại tẻ nhạt nhẽo cho tới thế? Buổi tối khi bước những bước đi trĩu nặng về cho tới ngôi nhà, cô ngay lập tức lăn chiêng xuống nệm mong muốn lên đường ngủ luôn luôn tuy nhiên đùng một phát chuông Smartphone reo lên. Tập luyện há trừng mắt đi ra, với lấy chiếc Smartphone, nom số gọi cho tới, cô mới nhất giật thột ghi nhớ đi ra là kể từ hôm Bắc Minh Dục lên đường công tác làm việc, cô và anh tiếp tục bao nhiêu ngày ko liên hệ cùng nhau.

Bạn đang được phát âm truyện trên: ZingTruyen.Site