bạn trai phá sản của tôi

Diệp Tri Chi tấn công thất lạc lý trí trong một.11 giây.


Trong khoảnh tự khắc đại óc phục sinh tâm trí ấy, nhịn nhường như cô vẫn hành động tự nhiên với điều kiện…

Bạn đang xem: bạn trai phá sản của tôi


Đóng cửa ngõ lại.


Diệp Tri Chi cho rằng có lẽ rằng bản thân bắt gặp ảo giác, còn nếu không thì tại vì sao Giang Yến Từ lại ở phía bên ngoài cửa ngõ cơ chứ?


Ở đầu chão mặt mày bại điện thoại cảm ứng, Thịnh Dĩ Nhan luyên thuyên trình bày một hồi lâu tuy nhiên ko được đáp lại 1 chút nào, sau cùng cô ấy cũng cảm nhận thấy với gì bại sai sai: “Diệp Tiểu Chi?”


“Diệp Tiểu Chi, Diệp Tiểu Chi?” Cô ấy lên giọng: “Cậu với nghe tớ trình bày không?”


“Cậu ở bên kia làm thế nào vậy? Sao ko trình bày gì nữa?”


Diệp Tri Chi lấy lại niềm tin.


“Tớ, tớ chẳng sao, cậu đợi một chút ít tớ với việc, lát nữa tớ gọi lại mang đến cậu sau, húi trước đó.”


Cô trình bày một khá rồi nhanh gọn lẹ húi điện thoại cảm ứng.


Diệp Tri Chi đứng hâu phương cửa ngõ, tự dự vươn tay, Open đợt nữa.


Không nên ảo giác.


Giang Yến Từ thiệt sự đang được ở phía bên ngoài cửa ngõ, phiên bạn dạng người thiệt.


“Giang par, kính chào bữa tối.” Sau bao nhiêu giây cộc ngủi, Diệp Tri Chi đánh tan sự trầm đem trước, trở ngại phanh miệng: “Vừa nãy loại tóc của tôi khá rối, e tiếp tục dọa nạt anh nên mới…”


Giang Yến Từ khá ngước đôi mắt lên, coi chằm chằm vô cái tai hình con cái thỏ nhỏ nhỏ dễ thương bên trên đầu của Diệp Tri Chi.


“…” Đột nhiên ko biết bịa ra sao nữa rồi.


Lúc nhận lấy ánh nhìn này của Giang Yến Từ, cô ko biết nên làm thế nào, dũng khí rỉ tai tức tốc bặt tăm.


Bán manh…


Manh manh manh manh manh manh manh!


Dường như một không khí xung xung quanh cũng khá thay cho thay đổi.


Diệp Tri Chi lặng yên trong tích tắc, kiên trì trình bày tiếp: “Giang par, vẫn trễ thế này rồi, anh với chuyện gì sao?”


Giang Yến Từ giơ tay rứa đồ ăn thời gian nhanh lên, khá nhíu đôi mắt lại: “Em gọi món ăn ngoài?”


Tiếng trình bày của anh ấy bị nhuộm màu sắc bóng tối, khá khàn khàn, sợi tóc lộn xộn lép vế khuôn mặt tinh tế, song môi lợt lạt, khí hóa học giá tiền lùng bên trên người cũng không thể nữa.


Ánh đèn vô chống rọi vô người anh tạo nên trở nên quầng sáng sủa, hình bóng cái người đang được đứng trước cửa ngõ coi khá cô độc, ngẫu nhiên lại khiến cho cô thấy hơi… Đáng thương?


Diệp Tri Chi gật đầu, nhanh gọn lẹ trả tay nhận lấy món ăn ngoài.


Cô nhỏ tiếng nói cảm ơn, trong tim cảm nhận thấy ko tin cậy nổi mang đến lắm.


Giang Yến Từ thảm như thế sao? Tập đoàn Giang Diên vỡ nợ, anh nên trôi dạt phía bên ngoài, bữa tối thực hiện thêm thắt việc ship món ăn thời gian nhanh nhằm trả nợ sao?


Lần thứ nhất họp mặt, Lúc bại ngôi trường học tập tổ chức triển khai đại hội thể thao thể thao.


Khi bại người rộng lớn một vừa hai phải tấp tểnh hít ước, Giang Yến Từ qua chuyện phía trên nhằm đặc trưng “Cảnh cáo” cô.


Anh đứng bên trên bậc thang đá, phía trên cao coi xuống cô, tiếng nói giá tiền lùng.


“Tốt nhất cô nên biết thân thích biết phận một chút ít.”


Diệp Tri Chi:??


Lúc anh lần cho tới, cô một vừa hai phải phanh nắp chai ra…


Đây là chai coca tuy nhiên bàn sinh hoạt vô lớp trả mang đến cô, tuy nhiên nó vẫn lăn kềnh bên trên khu đất thật nhiều vòng, không mong muốn cô lại ko hề hoặc biết.


Sau bại, nước coca phun ra phía bên ngoài, bám tràn lên trên người anh.


“…”


Chỉ đẹp mắt trai nằm trong lắm phụ vương giây.


Mâu thuẫn cứ như thế kết thúc giục.


Diệp Tri Chi không tồn tại tình cảm gì với “Vị hít phu cũ” này của tớ cả, sau khoản thời gian vô ĐH cô vẫn thẳng hạn chế đứt liên hệ, mãi cho tới Lúc anh trở nên đối tác chiến lược của công ty lớn luật cô đang khiến.


Cô lại sở hữu trí tuệ mới mẻ về Giang Yến Từ.


Anh đó là một thế giới lãnh khốc vô tình, chỉ biết lột domain authority bóc tách lột mức độ làm việc người không giống.


Bên cạnh nhì lời nhắn của cô ấy hiện thị vết chấm than thở red color.


Tin nhắn ko được gửi cút.


Sau Lúc trầm đem vài ba giây, cô nhỏ giọng lúng túng: “Có lẽ tín hiệu ở phía trên khá thông thường nên ko nhắn tin nhắn được.”


Giang Yến Từ coi vô bàn tay đang được rứa đồ ăn thời gian nhanh của cô ấy, tràn hàm ý tái diễn tư chữ: “Tín hiệu quá kém?”


Diệp Tri Chi cũng không thích dây dính gì nhiều về chủ đề này nên lảng quý phái chuyện khác: “Anh cũng muốn vào trong nhà tợp ly nước không?”


Lúc đầu cô chỉ ham muốn trình bày điều khách hàng sáo, này ngờ anh đáp lại: “Làm phiền rồi.”

Xem thêm: tình yêu thầm kín tiểu thuyết


Diệp Tri Chi:?


Anh thiệt sự ko khách hàng sáo à?


Diệp Tri Chi suýt chút nữa ko giữ lại được biểu cảm bên trên khuôn mặt bản thân.


Nhưng điều vẫn trình bày rồi, ko cơ hội này tịch thu lại được nữa.


Diệp Tri Chi ở 1 mình nên chống mướn của cô ấy ko sẵn sàng sẵn dép mang đến khách hàng.


Cô lục tung một hồi lâu mới mẻ nhìn thấy một song dép nhung trong gầm tủ giầy, màu sắc hồng, bên trên song dép còn tồn tại nhì cái tai thỏ nữa.


Giang Yến Từ liếc coi song dép bên trên khu đất rồi quan sát về phía cô.


Diệp Tri Chi trừng đôi mắt nhìn: “Chỉ với song này thôi.”


“…”


Anh trầm đem vài ba giây, mặt mày ko thay đổi sắc.


Nhưng tất yếu song dép này sẽ không phù phù hợp với anh 1 chút nào, một song dép bự mập dễ thương, coi dường như sai sai thế này ấy.


Diệp Tri Chi coi quý phái nơi khác, nỗ lực nén giờ đồng hồ mỉm cười của tớ.


“Khụ, cái bại, tôi cút ụp nước mang đến anh.”


Để tách từng việc ụp bể, cô nhanh gọn lẹ lần cớ chạy trốn.


Diệp Tri Chi vô chống phòng bếp nấu nướng nước sôi, khi rời khỏi thì thấy Giang Yến Từ vẫn ngồi bên trên cái ghế salon tóc.


“Giang par, ham muốn ăn bánh quy không?”


Diệp Tri Chi ụp mang đến anh ly nước, căn vặn một câu khách hàng sáo.


“Không cần thiết.”


Giọng trình bày của Giang Yến Từ rất rất lãnh đạm, anh giới hạn một chút ít rồi căn vặn tiếp: “Nhưng còn em, ko ăn món ăn ngoài vẫn mua sắm sao? Nếu ko ăn thì nó sẽ bị nguội đấy.”


Lúc này, Diệp Tri Chi mới mẻ lưu giữ rời khỏi hoành thánh đã biết thành cô thuận tay bịa bên trên tủ giầy.


Cô cho tới điểm huyền quan liêu, xách túi món ăn ngoài cho tới bàn ăn. Cô phanh vỏ hộp món ăn rời khỏi, hoành thánh nhỏ vẫn nguội rồi. Cô coi hành thái nhỏ trôi nổi vô chén bát, đùng một phát không tồn tại hứng ăn nữa.


Ánh đôi mắt của cô ấy vô thức coi quý phái người đang được ngồi bên trên ghế salon tóc.


Giang Yến Từ đang được lật một quyển tập san rời khỏi coi. Tâm trạng của cô ấy khá giao động, cô thả đũa bên trên tay xuống, quan sát về phía Giang Yến Từ: “Giang par, tôi với chuyện cần thiết thương lượng.”


Giang Yến Từ ngước mắt: “Chuyện gì?”


Diệp Tri Chi nói: “Chuyện là, tôi sẽ giữ lại được kín đáo chuyện anh phú món ăn ngoài, tuy nhiên tôi ham muốn ngừng thời hạn nộp phương án sáp nhập và thu mua sắm tập đoàn lớn Duy Á một chút ít được ko, còn tồn tại một vừa hai phải nãy…”


Động tác của Giang Yến Từ khá ngừng lại, lòng đôi mắt lóe lên chút tia sáng sủa. Anh cấp cuốn tập san lại, nhíu mắt: “Em đang được ham muốn bàn ĐK với tôi sao?”


“Không sai, tôi đang được bàn ĐK với anh.” Diệp Tri Chi hất cằm.


Giang Yến Từ ko thời gian nhanh ko chậm rãi nói: “Em chắc chắn nên bàn chuyện việc làm với tôi sao?”


“Phí cố vấn của tôi là 3000 một giờ đồng hồ.” Anh nói: “Em ham muốn gửi chi phí mặt mày hoặc quét dọn mã?”


Diệp Tri Chi: “…”


Giang Yến Từ nói: “Ngày mai nên gửi bạn dạng lời khuyên cho tới tin nhắn của tôi, ko được quên.”


Diệp Tri Chi thay đổi thâm thúy vài ba cái rồi nói: “Được, Giang par, tôi biết rồi.”


Cô tạm dừng, cố nặn rời khỏi một nụ mỉm cười fake dối: “Vậy nên Giang par cố ý cho tới nhà đất của tôi chỉ vì thế ham muốn nhắc nhở việc tôi nên nộp bạn dạng lời khuyên trúng giờ hoặc sao?”


Giang Yến Từ căn vặn ngược lại: “Nhà em? Đây ko nên là chống em mướn sao?”


Anh lại bổ sung cập nhật thêm: “Tôi hãy nhớ là chi phí mướn chống này của mặt mày công ty lớn luật nên không?”


Hôm ni ko cơ hội này rỉ tai cùng nhau được tuy nhiên.


Diệp Tri Chi tức giận dỗi cho tới nỗi ngược tim nhức nhối, cô xoay đầu lấy mặc dù rồi nhét vô tay của anh ấy, ko khách hàng khí nói: “Giang par, lúc này cũng khuya lắm rồi. Anh thấy thực trạng chống tôi rời khỏi sao rồi đó, anh ở phía trên ko tiện, nhanh gọn lẹ quay trở lại cút.”


Giang Yến Từ đứng lên ngoài cái ghế salon tóc, vắng lặng coi cô, ánh nhìn thâm thúy thẳm khiến cho cô ko thể nhìn xuyên.


Diệp Tri Chi cảm nhận thấy domain authority đầu bại rần Lúc bị anh nhìn: “Anh… coi tôi như thế thực hiện gì?”


Anh ko trình bày gì, đùng một phát tiến bộ lên một bước rồi bao bọc lấy cô.


“Giang, Giang Yến Từ.” Diệp Tri Chi càng hoàng e rộng lớn, khắp cơ thể cứng đờ vô lồng ngực của anh ấy, tim cũng đập loạn xị cả lên: “Anh, anh thực hiện vật gì thế?”


Cô đẩy anh rời khỏi tuy nhiên ko được.


Đột nhiên mặt mày tai vang lên giờ đồng hồ mỉm cười, tràn trề ý tự động giễu.

Xem thêm: yêu phải một kẻ ngốc


Diệp Tri Chi chần chừ: “Anh… sao vậy?”


“Diệp Tiểu Thu, căn nhà tôi vỡ nợ rồi, tôi không tồn tại điểm nhằm cút.” Giang Yến Từ thấp tiếng nói, giọng của anh ấy lòi ra vẻ uể oải mệt rũ rời khó khăn tuy nhiên che lấp liếm được, trầm thấp khàn khàn.


*Diệp Tiểu Thu: Chữ “thu” và “chi” vô giờ đồng hồ Trung thường rất dễ lầm lẫn. Tên WeChat của Diệp Tri Chi là “Là Tri Chi ko nên Thu” đã và đang phân tích và lý giải về yếu tố này. Nhưng Giang Yến Từ vẫn mến gọi cô là Diệp Tiểu Thu.