bạo quân cường sủng công chúa mất trí nhớ

Lưu Tứ mách bảo nường rời khỏi kể từ Vĩnh Thọ cung còn tính ôn nhu, lên đường ngoài tầm đôi mắt Thái Hậu hắn ngay tắp lự sử dụng mức độ kéo ống ống tay áo Ngu Hạ, bắt lấy nường tăng trưởng phía đằng trước, Ngu Hạ nghiêng ngả lảo hòn đảo, vài ba phiên thiếu thốn chút nữa té té, khi xuống bậc thang Lưu Tứ thẳng lấy nường ngăn ngang ôm lên.
Thân thể Ngu Hạ cứng đờ, động cũng không đủ can đảm động, Lưu Tứ cúi đầu nom nàng: “Sợ trẫm như vậy?”
Nàng gặm ngoạm môi, hai con mắt xinh đẹp nhất vì thế kinh kinh nhưng mà ngấn nước.
Lưu Tứ mỉm cười lạnh: “Trẫm là hung thần hoặc là yêu thương quái ác nhưng mà ngươi kinh như vậy?”
Hắn ôm Ngu Hạ lên cỗ liễn, bên trên xe pháo với cùng một bình phong còn tồn tại ghế tay vịn, đỉnh lọng lấp nằm trong trướng mùng đều là gold color, Ngu Hạ bị đè lên trên ghế tay vịn, nường lùi về sau lắp đặt bắp: “Bệ…… Bệ hạ……”
Trong đôi mắt Lưu Tứ một miếng sắc lạnh: “Ngoan ngoãn lại trên đây, trẫm sẽ không còn thực hiện khó khăn dễ dàng ngươi.”
Ngu Hạ nhẹ nhàng gặm cánh môi, sắc mặt mày tái ngắt nhợt như tờ giấy tờ, tự dự một lúc, nường bịa đặt tay vô lòng bàn tay Lưu Tứ.
Hắn tự nhiên bắt chặt tay nhỏ Ngu Hạ, thanh âm khàn khàn: “Hiểu chuyện một chút ít, trẫm tiếp tục thực hiện ngươi không nên ăn khổ đau.”
Lưu Tứ bắt vòng cổ của nường, sờ sờ viên rubi, nhẹ dịu vuốt ve sầu, Ngu Hạ kinh cho tới nút một động đậy nhỏ cũng không đủ can đảm, hắn nheo nheo mắt: “Thích đem cái này?”
Ngu Hạ cũng ko biết thưa vật gì, nường rung lắc lắc đầu.
Lúc rung lắc đầu, tràn đầu châu ngọc phân phát rời khỏi giờ vang leng reng leng reng, song hoa tai trân châu cũng nhẹ dịu lắc động.
Lưu Tứ sờ một cây xoa, nhẹ dịu rút rời khỏi, tóc nường rơi xuống, hắn lại rút thêm 1 cây, lại là 1 miếng giã loàn.
Rút cho tới cây xoa sau cùng, nước đôi mắt vô đôi mắt Ngu Hạ sau cùng rơi xuống bên dưới, nước đôi mắt vô trong cả rơi xuống gò má tuyết White, lông nheo đen sì như mực cũng trở nên nước đôi mắt thực hiện cho tới ẩm ướt nhẹp, nước đôi mắt doanh doanh, tựa hồ nước nường lại chớp đôi mắt ngay tắp lự với cùng một chuỗi phân tử châu rơi xuống.
Lưu Tứ dỡ không còn trang sức đẹp của nường xuống.
Thân là công chúa Lan Quốc nhà vua ưu tiên nhất, là phái nữ nhi Quý Phi thế lực hiển hách, lại được Thái Tử nằm trong Hoàng Hậu sủng ái, đãi ngộ của Ngu Hạ từ xưa cho tới ni ko phái nữ tử nào là hoàn toàn có thể đối chiếu. Trang mức độ nường chiếm hữu đều quý và hiếm hào hoa lãng tử xa cách xỉ, ăn mặc quần áo đều tinh ranh xảo hoa mỹ, còn ghi nhớ rõ rệt phiên nọ, Lưu Tứ xa cách xa trông thấy nường, Lan Quốc banh tiệc, công chúa diện âu phục long lanh tham gia, nường tuổi hạc còn nhỏ, rất khác hậu phi giành giật đua khoe khoang sắc, mang 1 cái áo lông chiên tuyết White, còn download một cây trầm ngọc White ko tỳ vết. Khi cơ hắn tiếp tục mong muốn lấy cây xoa của nường dỡ xuống.
Lưu Tứ vật gì đều không tồn tại, sinh rời khỏi được xem là như vậy, phụ hoàng khuôn mẫu hậu sủng ái đều là Lưu Mạc, chi vị Thái Tử cũng chính là Lưu mạc, những thống cực đều là của hắn, cho nên vì vậy địa điểm này vốn liếng là của Lưu Mạc hắn lại mong muốn thay cho thế, hắn tồn bên trên nên bị quý khách ghét bỏ quăng quật. Lưu Tứ cũng ko khan hiếm kỳ lạ, bao hàm quyền lực tối cao nằm trong giang quật, hiện nay hắn lấy Ngu Hạ đè bên dưới thân thuộc mới mẻ nắm chắc, quyền lực tối cao thiệt sự thực hiện người choáng ngợp.
Vốn dĩ ko thuộc sở hữu hắn, hiện nay đều rơi xuống tay hắn. Tiểu công chúa cao cao bên trên thượng đang dần ở bên dưới thân thuộc hắn xứng đáng thương giãy giụa giụa.
Đáng tiếc nhất đó là, nường cũng tương tự như chúng ta, đều thực kinh hãi hắn.
Ngu Hạ tràn đầu tóc đen sì toàn cỗ rũ xuống, tóc nường nhiều năm lại nhiều, mùi hương hoa súng thư thả nhạt nhẽo tràn ngập vô bầu không khí.
Một song hoa tai cũng trở nên Lưu Tứ dỡ xuống, vòng ngọc bên trên cổ tay đã biết thành ném xuống khu đất, toàn thân thuộc trang sức đẹp chỉ với lại vòng cổ vàng Long bên trên cổ miếng khảnh.
Viên rubi lắc động bám theo thở nường.
Lúc này, liễn xe pháo cũng ngừng lại, phía bên ngoài Lý Đại Cát nói: “Bệ hạ, tiếp tục cho tới rồi.”
Lưu Tứ hừ lạnh lẽo một giờ, lấy Ngu Hạ ôm vô ngực, đang được là ngày hè, liễn xe pháo lại bị lấp lấp, phía bên trong kín ko sơ hở, Lưu Tứ cũng rời khỏi một thân thuộc các giọt mồ hôi.
Ngu Hạ bị hắn nạt kinh cho tới nút thủ công lạnh giá, tuy nhiên thiệt rời khỏi không tồn tại giác lạnh lẽo.
Lưu Tứ ôm nường lên đường Hàm Lãnh năng lượng điện, Ngu Hạ ăn mặc quần áo bất chỉnh, đầu tóc giã loàn, cũng cảm nhận thấy chủ yếu bản thân không hề mặt mày mũi bắt gặp người, nường rút vô ngực Lưu Tứ, không đủ can đảm lấy mặt mày lòi ra.
Công chúa một vương quốc lại rớt vào kết viên vì vậy, chủ yếu Ngu Hạ cũng cảm nhận thấy quá nan kham.
Trong Hàm Lãnh năng lượng điện đều là kẻ của Lưu Tứ, Thái Hậu nằm trong phi tần không giống cũng không tồn tại khả năng xếp nhãn tuyến mặt mày người Lưu Tứ.
Lưu Tứ lấy Ngu Hạ ném lên long sàng, tóc Ngu Hạ rối tung, thủ công vẫn lạnh giá.
Hắn chính thức tháo dỡ ăn mặc quần áo, Ngu Hạ rũ xuống mi đôi mắt không đủ can đảm nom Lưu Tứ, nường biết thời buổi này thế nào thì cũng cho tới, mặc dầu nường lại ko tự nguyện thời buổi này nên cho tới cũng tiếp tục cho tới.
Nàng kinh Lưu Tứ lại xé ăn mặc quần áo của tôi, trước đôi mắt chủ yếu hắn bay nó, cũng không tồn tại cưỡng bức nường, nường thuyết phục chủ yếu bản thân, Ngu Hạ lập cập rẩy giơ tay cời váy áo của tôi.
Một khiếu nại một khiếu nại tháo dỡ xuống, trực tiếp cho tới bên trên người chỉ với một khiếu nại áo trong, Ngu Hạ quỳ gối bên trên nệm, trái khoáy tim nhảy bùm bùm, khắp cơ thể đều cần thay đổi ko thông.
Lưu Tứ vậy áo ngoài vừa vặn mới mẻ tháo dỡ, vừa vặn nhấc đôi mắt ngay tắp lự thấy bên trên người Ngu Hạ chỉ với một khiếu nại áo trong, then chốt áo trong còn ko lấp được đàng cong đắm đuối người của nường.
Hắn cũng thấy qua quýt thân thuộc thể Ngu Hạ vài ba phiên, phái nữ nhân hắn nom cũng chỉ mất nường, thấy nường vì vậy sắc mặt mày Lưu Tứ tức thời thay cho thay đổi, giơ tay lấy áo bản thân ném lên trên người nàng: “Ngươi thực hiện cái gì?”
Ngu Hạ bị hắn ném áo lấp phủ đầu, nường đừng chậm tay kéo áo xuống, lòi ra khuôn mặt mày xinh đẹp: “Ta…… Ta……”
Lưu Tứ hừ lạnh lẽo một giờ, xanh xao mặt mày tách lên đường.
Áo hắn bị các giọt mồ hôi thực hiện ẩm ướt một chút ít, thiệt rời khỏi không tồn tại mùi hương các giọt mồ hôi, Lưu Tứ thông thường cũng thật sạch, chỉ mất mùi hương huân mùi hương thư thả nhạt nhẽo.
Ngu Hạ quỳ gối bên trên nệm, lấy áo hắn ném thanh lịch một phía, lại đem vô ăn mặc quần áo của tôi.
Lưu Tứ hỉ nộ vô thông thường, Ngu Hạ cảm nhận thấy bản thân thực hiện vật gì đều ko chính, nường kinh nhất đó là Lưu Tứ cường ngạnh, Ngu Hạ tính cách nhu hòa, kinh nhất người không giống đấm đá bạo lực với nường.
Ngu Hạ ko biết Lưu Tứ lên đường điểm nào là, nường cảm nhận thấy với chút buồn ngủ, vốn liếng dĩ mong muốn kháng hứng ko được ngủ, ko cho tới chục lăm phút nường tiếp tục chịu đựng ko nổi nữa ở trườn xuống nệm ngủ.
Lưu Tứ lên đường tắm nước lạnh lẽo, khi sau triệu loài kiến vài ba vị đại thần, xử lý rất nhiều tấu chương, thân thuộc chừng Lý Đại Cát cho tới đem trà, Lưu Tứ thần sắc ko kiên nhẫn: “Nàng mong muốn tách lên đường thì lấy nường đem về bên, chớ tại phần này khóc sướt mướt chọc trẫm phiền ngán.”
Lý Đại Cát biết, “Nàng” vô mồm Lưu Tứ tất yếu là Ngu Hạ.
Trừ quăng quật Ngu Hạ Lưu Tứ không tồn tại quan hoài cho tới phái nữ nhân nào là.
Chờ Lý Đại Cát lùi xuống lên đường, vô thư chống trống rỗng ko, Lưu Tứ lại nghĩ về cho tới một mùng vừa vặn nãy.
Nàng chỉ ăn diện một khiếu nại áo trong, bên trên cổ là vòng cổ vàng ròng rã tinh xảo, viên rubi rũ bên trên domain authority thịt bạch ngọc, bờ vai tuyết White nằm trong cánh tay nhỏ yếu hèn, loại này hành vi như thể cố ý câu dẫn, tuy nhiên nường lại đem vẻ mặt mày không có tội, kẻ nào là làm cái gi nường lại tương tự như tạo nên tội nghiệt.
Ngu Hạ là kẻ nhưng mà hắn mong muốn phạm lại không đủ can đảm phạm.
Nhưng lòng lòng hắn lại sở hữu thanh âm không giống dỗ dành, vì thế sao ko thể mạo phạm nàng? Nàng đó là phái nữ nhân của hắn. Bị hắn đoạt cho tới, nên thuộc sở hữu hắn, hắn với tội nường cũng ko thể thật sạch, hắn nếu như muốn bị tiêu diệt cũng cần kéo nường bám theo.
Lý trí nằm trong dục tình luân phiên, vô Hàm Lãnh năng lượng điện là điểm thoáng mát nhất vô hoàng cung tuy nhiên Lưu Tứ lại rời khỏi một thân thuộc các giọt mồ hôi.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn