có một thằng khờ tên là khai tâm

Tác giả: 温柔的蝎子 (Bọ cạp vơi dàng)

Thể loại: Đam mỹ, ngược luyến,đoản văn

Bạn đang xem: có một thằng khờ tên là khai tâm

Lưu ý: Tên hero là Khai Tâm, kể từ này Có nghĩa là sung sướng cho nên vì thế một số trong những kể từ khai tâm nhập truyện đã và đang được thay cho thay đổi là sung sướng.

===========

Có Một Thằng Khờ Tên Khai Tâm

Từng đem người chất vấn Khai Tâm, Khai Tâm à, ngươi vì như thế sao luôn luôn trực tiếp cười?

Khai Tâm mỉm cười phát biểu, này là vì như thế tớ thương hiệu là Khai Tâm a.

Người này lại chất vấn, Khai Tâm à, vậy vì như thế sao ngươi lại rơi lệ?

Khai Tâm vẫn mỉm cười phát biểu, cũng chính vì quá khai tâm.

Chốc lát, người cơ coi Khai Tâm nhập giây khắc, kể từ từ lại chất vấn, Khai Tâm à, vậy người vì như thế sao nhưng mà yêu thương người cơ câu chấp cho tới vậy?

Khai Tâm vẫn mỉm cười, phát biểu một cơ hội ngẫu nhiên, cũng chính vì, cũng chính vì người cơ mừng, tớ tiếp tục mừng a!

Câu vấn đáp như không giống với thắc mắc, tuy nhiên lại khiến cho cho những người thể hiện thắc mắc ngơ ngẩn một khi lâu, đặc biệt lâu….

Khai Tâm, Lâm Khai Tâm, tựa như thương hiệu của hắn, Khai Tâm kể từ Lúc sơ sinh u, ko khóc qua chuyện phen này, tiến công nhau với bao nhiêu đứa con trẻ không giống cho tới gãy tay gãy chân, hắn vẫn sung sướng mỉm cười, phát biểu đó là tình hữu hảo của phái mạnh tử hán, kết quả tiếp thu kiến thức để đèn sáng đỏ chót hắn quì bên trên bàn kéo áo lên mang lại u tiến công, hắn vẫn mỉm cười, đó là tình thương của u, trong cả việc năm cơ 14 tuổi tác bắt gặp cần thương hiệu biến đổi thái suýt chút đã trở nên chống bức, hắn cũng rất có thể sung sướng mỉm cười, phát biểu đó là vì thế mê mệt lực của tớ rộng lớn.

Khai Tâm 21 tuổi tác, ko đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH vẫn đi làm việc, khi cơ phụ vương hắn tức giận cho tới nỗi núm thanh hao chạy khai trừ hắn từng ngôi nhà, tiến công cho tới domain authority tróc thịt bong, được u hắn vừa phải cắm hột dưa vừa phải kêu xe pháo cứu vớt thương trả hắn nhập khám đa khoa Nhân Dân Đệ Nhất, hắn phía trên nệm bệnh dịch, vẫn sung sướng hé mồm mỉm cười, bên trên khuôn mặt búp bê vốn liếng ko anh tuấn lại lênh láng chỗ bị thương, tuy nhiên phụ vương hắn vẫn chất vấn hắn, vì như thế sao vứt học?

Khi cơ, Khai Tâm phía trên nệm bệnh dịch, nhe răng trợn đôi mắt phát biểu bao nhiêu chữ:  Con khai tâm.

Khi cơ ai ai cũng ko rỉ tai, còn phụ vương của Khai Tâm cũng chỉ rất có thể thở lâu năm đành Chịu, nói: Đủ lông đầy đủ cánh rồi, thực hiện ngôi nhà một ngôi nhà như tớ đó cũng ko quản lí được ngươi, ngươi ham muốn làm cái gi thì thực hiện chuồn.

Chỉ như thế, Khai Tâm vẫn bay ngoài thời đại học viên khổ cực của hắn, tiếp cận thời đại đi làm việc xinh tươi.

Nhưng, không tồn tại vì chưng đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH Khai Tâm rất khó gì tìm kiếm được việc thực hiện, trắc trở tứ xứ tuy nhiên hắn vẫn sung sướng chuồn bắt gặp ngôi nhà quản lí của từng doanh nghiệp, thông thường xuyên nghe câu nói. châm chọc khiêu khích, nhưng mà Khai Tâm vẫn mỉm cười gọi to lớn với trời, điểm này sẽ không lưu giữ gia, tự động sẽ sở hữu điểm lưu giữ gia.

Có lẽ là ông trời nghe thấy câu nói. của Khai Tâm, có lẽ rằng là vì ông trời vị sự hoan lạc của Khai Tâm nhưng mà hoan lạc, đặc biệt nhanh chóng, Khai Tâm vẫn tìm kiếm được một việc làm đem thu nhập đảm bảo chất lượng, nhân viên cấp dưới tiếp thị bảo đảm.

Giống như tác phong xưa ni của Khai Tâm, mặt mũi mỉm cười mãi mãi sung sướng, mãi mãi không tồn tại thái chừng tức tức giận, mãi mãi sung sướng mỉm cười đùa, tuy rằng ko thông thường xuyên ở doanh nghiệp, tuy nhiên Khai Tâm vẫn rất có thể hoà nhập với mọi người cùng cơ quan không giống, êm ấm, không ít người đều phát biểu, Khai Tâm là 1 viên đạn mỉm cười, luôn luôn rất có thể lấy chuyện nguy hiểm trở thành chuyện êm ấm, toàn bộ chỉ vì như thế nụ mỉm cười của hắn.

Có lẽ là vô tình, có lẽ rằng là ông trời an bài bác, Khai Tâm nhập một phen chuồn tiếp thị quý khách, vẫn bắt gặp người đó: Hoàng Dục Nghiêm.

Hoàng Dục Nghiêm, vừa phải sinh rời khỏi vẫn là kẻ quá kế tiếp doanh nghiệp, kể từ nhỏ thì vẫn tinh nhanh kiêu ngạo, thoải mái tự tin, thậm chí còn là ngạo mạn. Cũng như cái brand name của hắn, kể từ nhỏ đã và đang được tác động dạy dỗ theo dõi lối Anh Quốc, thực hiện chuyện gì vĩnh viễn cũng cần hợp lí, so với bất kì việc gì rồi cũng tráng lệ không giống thông thường, nhất là cuộc sống của tớ, ko được cho phép lơ là mặc dù chỉ nhập giây khắc, chỉ vì như thế hắn là Hoàng Dục Nghiêm.

Hôm cơ khí hậu rất tuyệt, Khai Tâm vẫn như thông thường ngày, tất bật ở khu vực ngôi nhà trọ cho tới lùi phỏng vấn, vì như thế là ngày nghỉ ngơi, cho nên vì thế bên trên cơ bạn dạng từng ngôi nhà từng hộ đều phải sở hữu người trong nhà, nhưng mà nụ mỉm cười của Khai Tâm cũng làm cho thật nhiều người tiêu dùng bảo đảm.

Lần cơ Open, dù, ko, Theo phong cách phát biểu của Khai Tâm thì này là ông trời an bài bác, an bài bác khoảng thời gian ngắn góc cửa của khu vực ngôi nhà sang chảnh cơ phanh rời khỏi, Khai Tâm chính thức côn trùng tình thứ nhất.

Có người từng hiếu kì hỏi: Khai Tâm à, ngươi trời sinh là đồng tính luyến ái cần không?

Khi cơ Khai Tâm mỉm cười khanh khách hàng, nói: Có ngôi nhà khoa học tập từng phát biểu, đồng tính là trời sinh, có lẽ rằng tớ đó là trời sinh cơ, tuy nhiên, nếu mà đời này tình nhân của tớ ko cần là anh ấy, tớ sẽ không còn yêu thương người cơ, vậy thì ở đâu rời khỏi là đồng tính chứ?

Phải ha, Khai Tâm trước giờ trước đó chưa từng yêu thương bất kì người này, mặc dầu là nam nhi, Hay những phụ phái nữ, tuy nhiên, loại người nhưng mà hắn yêu thương thương hiệu là Hoàng Dục Nghiêm cơ, cả đời này cõ lẽ cũng ko yêu thương hắn.

Ngày cơ, vì như thế doanh nghiệp của Khai Tâm thể hiện ĐK bảo đảm kha khá trọng đãi, cho nên vì thế trong khi Hoàng Dục Nghiêm để ý cẩn thận, ngay lập tức khi phát âm và kí bạn dạng ăn ý đồng cơ, nhưng mà Khai Tâm đang dần trong khi coi trộm, đang trở thành người quản lí lí bảo đảm của những người nam nhi này.

Hôm cơ Khai Tâm đặc biệt mừng, vì như thế hắn biết tôi đã yêu thương rồi, yêu thương quý khách của hắn, khi cơ Khai Tâm ko để ý cho tới nam nữ người bản thân yêu thương, vị thế của những người cơ, còn tồn tại thái chừng của những người cơ.

Tìm được thương yêu nụ mỉm cười bên trên mặt mũi Khai Tâm càng rực rỡ rộng lớn, nhịn nhường như chỉ việc hắn trải qua nơi nào thì đều thấy được ánh mặt mũi trời, người xem đều mến Khai Tâm, người xem đều hy vọng Khai Tâm rất có thể ở lại ở bên cạnh bản thân, thực hiện mặt mũi trời nho nhỏ cho chính bản thân mình, tuy nhiên, Khai Tâm lại chính thức tất bật lên, ko cần là vì như thế việc làm, nhưng mà vì như thế Hoàng Dục Nghiêm.

Lần bắt gặp loại nhị, vẫn chính là ngày nghỉ ngơi, Khai Tâm lại một phen lao vào khu vực nhà đất của người cơ, Khai Tâm như vẫn trải qua chuyện một tối đấu tranh giành tư tưởng, phanh mồm phát biểu với phái mạnh nhân đó: Tôi mến anh, tôi ham muốn hỗ tương với anh!

Đương nhiên, Khai tâm cũng có thể có được sự đáp trả, một quả đấm cực mạnh, còn tồn tại cơn thịnh nộ quát mắng dỡ tuy nhiên không làm biến mất tư thế, sau cùng, là những miếng nhỏ của ăn ý đồng bảo đảm được tung lên lênh láng trời, còn tồn tại giờ đồng hồ ngừng hoạt động động địa kinh thiên.

Khi cơ, Khai Tâm ngờ ngạc đứng trước góc cửa xếp, bên trên mặt mũi vẫn chính là nụ mỉm cười, còn tồn tại vết ứ bầm tím, lần đau như bị nụ mỉm cười ngăn cơ hội, Khai Tâm nhịn nhường như ko cảm nhận thấy nhức.

Có lẽ là vì như thế anh ấy không hiểu biết tớ, cho nên vì thế anh ấy kể từ chối!

Đây là Kết luận sau khoản thời gian Khai Tâm đứng ngờ ngạc trước cửa ngõ ngôi nhà Hoàng Dục Nghiêm cả nửa giờ đồng hồ, cho nên vì thế, bữa tối hôm cơ, Khai Tâm vẫn như cũ sung sướng về ngôi nhà, vẫn sung sướng lên nệm, vẫn sung sướng nhưng mà ngủ, vì như thế hắn vẫn nhận định rằng, Hoàng Dục Nghiêm là vì như thế không hiểu biết bản thân nên không sở hữu và nhận câu nói., hơn thế nữa, mang trong mình 1 lời nói đặc biệt hay: Kẻ đem chí tiếp tục đạt trở thành, ko cần sao?

Cứ như thế, Khai Tâm mãi mãi hoan lạc không ngừng nghỉ xuất hiện nay trước mặt mũi Hoàng Dục Nghiêm, mãi mãi là mỉm cười, nụ mỉm cười của Khai Tâm tương tự như một ngày nóng ran.

Nhưng, loại nhưng mà Hoàng Dục Nghiêm thấy ở người này căn bạn dạng đó là biến đổi thái, bệnh dịch tinh thần, một người vĩnh viễn cứng nhắc như hắn vô cùng ko gật đầu được mang trong mình 1 người nam nhi yêu thương bản thân, thậm chí còn đặc biệt khó khăn tưởng tượng chuyện tôi cũng phát triển thành người đồng tính, cho nên vì thế hôm cơ hắn vẫn tiến công Khai Tâm, hơn thế nữa vẫn xé vứt bạn dạng ăn ý đồng.

Ngươi còn như thế nữa tớ tiếp tục báo công an đó!

Đây là lời nói thứ nhất sau phen Hoàng Dục Nghiêm tiến công Khai Tâm, đơn thuần vì như thế hắn ko thể gật đầu việc thường ngày sáng sủa sớm đều thấy bữa sáng sủa tâm ái của Khai Tâm đặt điều ngay lập tức trước cửa ngõ, ko thể gật đầu thường ngày vừa phải vừa thoát khỏi cửa ngõ lại sở hữu một thương hiệu phái mạnh nhân mỉm cười như hoa si rồi kể chuyện của riêng biệt với bản thân, càng ko thể Chịu được cái brand name cơ thường ngày đều phát biểu mến bản thân.

Còn so với một người như Khai Tâm kể từ nhỏ đã trở nên phát biểu là thiếu thốn rễ thần kinh nhưng mà phát biểu, thì cảnh cáo như thế như thể ko tồn bên trên.

Cứ như thế, Khai Tâm bị tạm thời nhốt toàn bộ 5 phen, tuy nhiên, sau khoản thời gian được thả Khai Tâm vẫn như cũ nối tiếp hành vi thổ lộ của tớ, mưa dông cũng ko ngăn được, trong cả bị doanh nghiệp khai trừ cũng chính là vì như thế như thế.

Có lẽ thiệt sự là giấy má ko gói được lửa, vấn đề đặc biệt nhanh chóng vẫn truyền cho tới tai phụ vương của Khai Tâm, lão nhân trước giờ luôn luôn cổ hủ lần thứ nhất nghe thấy kể từ đồng tính luyến ái, nhưng mà những kể từ này lại đúng vào lúc sử dụng bên trên người thằng đàn ông nhỏ nhất của ông, phụ vương Khai Tâm thịnh nộ mặc kệ sự phản đối của người xem, dứt khoát tuyệt nhiên xua đuổi đàn ông út ít của tớ thoát khỏi ngôi nhà.

Cô thân ái 1 mình Khai Tâm chuồn bên trên đàng rộng lớn, bên trên người còn chưa kịp thay cho bộ đồ áo ngủ, vào bên trong túi chỉ từ lại nhị đồng xu tiền vì thế phen trước giặt ăn mặc quần áo quên kéo ra.

Đêm cơ, Khai Tâm vẫn mỉm cười, mỉm cười phụ vương, anh bà bầu không hiểu biết được là vì như thế chúng ta bị tụt hậu, chúng ta phong loài kiến, chúng ta ko thích nghi, chỉ việc qua chuyện một khoảng chừng thời hạn, chúng ta tiếp tục lại gật đầu bản thân thôi, vì như thế chúng ta vẫn thương bản thân nhưng mà.

Khai Tâm xung quanh quẩn bên trên đàng không tồn tại mục tiêu, tuy nhiên, hắn lại sử dụng nhị đồng xu tiền cơ ngồi xe pháo tiếp cận khu vực ngôi nhà thời thượng của Hoàng Dục Nghiêm, tuy nhiên, người gác cửa ngõ đương nhiên sẽ không còn cho 1 kẻ chỉ khoác áo ngủ chuồn nhập, cho nên vì thế, tối cơ Khai Tâm, lẳng lặng ngồi ở một góc nhỏ của khu vực ngôi nhà, coi xe pháo rời khỏi tan nhập nhập, tham ô vọng rất có thể bắt gặp con xe của những người mình yêu thích.

Ngày loại nhị, Khai Tâm không tồn tại việc thực hiện cũng không tồn tại nhà tại, bắt gặp Hoàng Dục Nghiêm vẫn chi trặc, Khai Tâm mỉm cười, mỉm cười như trước đó chưa từng xẩy ra chuyện gì, vẫn tươi tỉnh mỉm cười hớn hở chạy cho tới trước xe pháo Hoàng Dục Nghiêm, nhưng mà giờ đồng hồ thắng xe pháo khẩn cấp cho và sự thịnh nộ của những người cơ minh chứng, Khai Tâm vẫn ko cần là kẻ được hoan nghênh.

Ngươi rốt viên ham muốn sao hả?

Tôi mến anh á! Anh coi, tôi đã và đang lấy chuyện kể từ Lúc khi tôi còn quấn tã kể không còn mang lại anh nghe rồi, anh không tồn tại một chút ít xíu này mến tôi hoặc sao?

Ngươi biến đổi thái, tớ là nam nhi mà!

Tôi biết a, tôi cũng chính là nam nhi, tuy nhiên tôi chỉ mến anh thôi.

Ngươi ….. ngươi tách rời khỏi mang lại tớ, tớ sẽ không còn mến ngươi đâu!

Nhưng, tại vì sao vậy? Tại sao anh ko thể mến như tôi mến anh, thực rời khỏi tôi cũng ko chắc chắn bắt anh cần mến tôi nhiều, chỉ việc một chút ít xíu thôi, một chút ít xíu là được rồi!

Bởi vì như thế ngươi thiếu thẩm mỹ, đặc biệt ngốc, ngươi là người khố rách rưới áo ôm, trong cả sự dạy dỗ cơ bạn dạng nhất ngươi cũng không tồn tại, ngươi hiểu không?

Ồ, tôi biết rồi, đem cần tôi trở thành đẹp lung linh hơn, tôi đem chi phí, tôi đem dạy dỗ, anh tiếp tục mến tôi?

Sáng sớm hôm cơ, buổi sáng sớm ngày loại nhị bị xua đuổi thoát khỏi ngôi nhà với nhị bàn trắng tay, Khai Tâm vẫn sung sướng mỉm cười, mỉm cười tiễn đưa con xe người mình yêu thích ngông nghênh chạy qua chuyện, Khai Tâm ngốc nghếch thậm chí còn cảm nhận thấy sương đuôi con xe cơ nhằm lại Lúc vừa phải tách ngoài đều là mới nhất mẻ.

Tản mạn ko mục tiêu, coi khu đô thị phồn vinh, coi dòng sản phẩm người lếu láo loàn, thậm chí còn coi những người dân đang được coi bản thân một cơ hội hiếu kì, Khai Tâm vẫn mỉm cười, coi cái áo ngủ Hello Kitty bên trên người bản thân, lại coi khu đô thị phồn vinh này, bạn dạng thân ái tựa hồ nước như thực sự ko thể hoà nhập.

Phải làm thế nào mới nhất đem chi phí đây?

Đây là chuyện phiền lòng trước đôi mắt của Khai Tâm, hắn ko biết tiến công bạc, ko biết cướp, thậm chí còn là tiến công nhau, khi nào thì cũng luôn luôn là kẻ bị tiến công.

Có lẽ là việc thiệt đột ngột, không hiểu biết sao nhưng mà thở trở thành trở ngại, không hiểu biết sao được đi vào khám đa khoa, không hiểu biết sao đánh giá rời khỏi bản thân bị bệnh dịch suy tim, không hiểu biết sao lại hiểu rằng bản thân chuẩn bị tách ngoài trái đất này.

Ngồi bên trên cái nệm white tinh ma, Khai Tâm chất vấn một câu với cô hắn tá đang được thương xót mang lại mình: Vậy tôi còn từng nào thời hạn rất có thể sinh sống nữa?

Nếu như sử dụng thuốc tương hỗ thì đem rộng lớn 1 năm …..

Còn ko sử dụng thuốc?

Ba tháng!

Vậy, đó là vật gì vậy?

Giấy hiến xác, đó là vì như thế ….. tiên sinh ….

Vậy đem cần tôi tiếp tục lấy được tiền?

Vâng, tuy nhiên anh ….

Tôi không tồn tại người thân trong gia đình, cho nên vì thế tôi rất có thể kí, tuy nhiên, tôi rất có thể lấy chi phí trước lúc hiến xác ko, mặc dù sao tôi cũng chuẩn bị bị tiêu diệt rồi, nhằm tôi sử dụng trước đã đạt được không?

Việc này cần thương lượng với thân ái nhân của những người bệnh dịch cơ, anh cần đợi ….

Ừm, được!

Hôm cơ, Khai Tâm phía trên nệm bệnh dịch không tồn tại vẻ ai oán gian khổ óc của một người bệnh dịch vừa phải bị tuyên phạt xử tử, hắn vẫn sung sướng coi bức tường chắn white color, Open tuột coi cảnh sắc màu xanh lá cây xinh đẹp nhất phía bên ngoài ….

Một triệu a, bản thân cần sử dụng sao đây?

Ừm, nhị trăm ngàn mang lại em gái thực hiện của hồi môn, nhị trăm ngàn mang lại anh nhị, còn một trăm ngàn mang lại ba mẹ chăm sóc già nua, haha, còn sót lại năm trăm ngàn tớ tự động sử dụng, tớ trước đó chưa từng sử dụng qua chuyện số chi phí nhiều cho tới vậy!

Cười mừng đợi phúc âm của bác bỏ sĩ, mỉm cười nghe câu vấn đáp của bác bỏ sĩ, vẫn chính là mỉm cười nhận lấy tấm giấy má mỏng dính cơ, bên trên cơ ghi chép số lượng rất rộng.

Một ngày, Khai Tâm bước thoát khỏi khám đa khoa, chuồn vào trong 1 văn chống trạng sư đặc biệt quý phái, trịnh trọng trả mươi ngàn chi phí phí công ty mang lại trạng sư, còn lấy kể từ nhập bộ đồ áo mới sắm của tớ rời khỏi một quyển tuột tiết kiệm ngân sách và chi phí vẫn còn đấy giá buốt.

Chờ hôm này tôi bị tiêu diệt, thì trả mang lại phụ vương tôi.

Một tự khắc cơ, Khai Tâm thiệt sự đặc biệt mừng, vì như thế hắn rất có thể mang lại ba mẹ bản thân một chút ít chi phí.

Rất nhanh chóng, Khai Tâm chào gia sư tận nhà dạy dỗ bản thân lễ thức, dạy dỗ bản thân qui tắc của đẳng cấp thượng lưu, còn mua sắm một cỗ ăn mặc quần áo thương hiệu quốc tế.

Một mon sau, Khai Tâm bùng cháy rực rỡ hẳn lên tiếp cận đại sảnh doanh nghiệp của Hoàng Dục Nghiêm, tiếp sau đó phen thứ nhất chuồn nhập chống thao tác làm việc của Hoàng Dục Nghiêm.

Kì thực tớ là kẻ nhiều, chỉ mất điều tớ không tồn tại nhà tại thành phố Hồ Chí Minh này, còn nữa tớ thực hiện nhân viên cấp dưới tiếp thị bảo đảm là vì như thế tớ ham muốn hưởng thụ cuộc sống thường ngày.

Đây là phen thứ nhất Khai Tâm dối trá, mặt mũi ko đỏ chót tim ko lập cập hắn thậm chí còn không tin bản thân liệu có phải là đem tư hóa học này hay là không, tuy nhiên, trời biết câu nói. dối trá của hắn đem từng nào là khe hở, từng nào lỗ hở.

Vậy sao? Vậy ngươi ham muốn gì?

Tôi ham muốn uỷ thác du với anh, nhằm anh đem một chút ít xíu mến tôi ….

Chỉ vì như thế ngươi giàu?

Cái này sẽ không cần là vì anh phát biểu hoặc sao?

Ừm, vậy thì được thôi.

Khai Tâm bị câu nói. phát biểu của Hoàng Dục Nghiêm thực hiện mang lại cảm động cho tới nỗi xém chút tổn thất chuồn nụ mỉm cười, hắn tưởng Hoàng Dục Nghiêm tiếp tục lại kể từ chối, ko ngờ anh ấy lại đồng ý, tuy nhiên, tại vì sao đồng ý, thì Khai Tâm ko nghĩ về cho tới, có lẽ rằng, trong tâm Khai Tâm, chỉ việc anh ấy đồng ý, đời này của hắn, chỉ như thế, vẫn thoả nguyện rồi.

Khai Tâm vào sinh sống nhập ngôi nhà Hoàng Dục Nghiêm, vừa phải mỉm cười vừa phải va nhập toàn bộ dụng cụ nhập ngôi nhà, như ham muốn lấy Hoàng Dục Nghiêm lưu giữ chắc chắn nhập đầu bản thân, ko cần nhập tim, vì như thế ngược tim này, đem bệnh dịch.

Cuộc sinh sống của nhị người nhịn nhường như không tồn tại nhiều tiếp xúc lắm, Khai Tâm ở nhập phòng tiếp khách, Hoàng Dục Nghiêm trước giờ ko mang lại hắn nhập chống bản thân.

Buổi sáng sủa, Hoàng Dục Nghiêm ra phía bên ngoài đi làm việc, Khai Tâm sung sướng dọn dẹp ngôi nhà cửa ngõ, mua sắm vật nấu nướng cơm trắng, giặt ăn mặc quần áo xếp chăn nệm, nghiễm nhiên phát triển thành bảo khuôn mẫu của Hoàng Dục Nghiêm.

Buổi tối, Khai Tâm luôn luôn mỉm cười ngồi ở hiên chạy dọc đại sảnh của khu vực ngôi nhà, đợi Hoàng Dục Nghiêm đi làm việc quay trở lại, chờ đón bản thân là kẻ thứ nhất nghe thấy giờ đồng hồ phanh của của Hoàng Dục Nghiêm, rất có thể là kẻ thứ nhất bắt gặp mặt mũi hắn, rất có thể hối hả toá áo khoác bên ngoài mang lại hắn, rất có thể tham ô vọng bắt gặp nụ mỉm cười khan hiếm đem của hắn.

Chỉ là, thật nhiều phen, Khai Tâm đều mệt nhọc cho tới ngủ thiếp chuồn, nửa tối tỉnh dậy, bản thân vẫn đang được ngồi ở hiên chạy dọc lộng dông, ở bên cạnh là song giầy domain authority vẫn toá rời khỏi, nhập phòng tiếp khách, ăn đồ ăn còn còn sót lại, đem Lúc, còn rất có thể bắt gặp ánh đèn sáng nhập phòng nghỉ của gia chủ vẫn còn đấy sáng sủa đèn, còn Khai Tâm, chỉ đứng nhập tuyến đường thâm thẳm.

Lúc cơ Khai Tâm vẫn đặc biệt mừng, vì như thế hắn phát biểu, Tiểu Nghiêm Lúc Open xác định bắt gặp người thứ nhất là bản thân, vật hắn ăn là vì bản thân thực hiện từng chút một, vị trí hắn ngồi là nơi thường ngày bản thân đều vệ sinh, như thế, rất tuyệt, đặc biệt rất tuyệt.

Một mon sinh hoạt bình lặng cứ trôi qua chuyện như thế, Khai Tâm không tìm kiếm hiểu thái chừng thay cho thay đổi đột ngột của Hoàng Dục Nghiêm, còn Hoàng Dục Nghiêm nhịn nhường như cũng quen thuộc với cuộc sống thường ngày đem Khai Tâm, đơn thuần, nhị người rỉ tai, không nhiều lại càng thêm thắt không nhiều, thậm chí còn không tồn tại.

Tiểu Nghiêm, đó là máy cạo râu tôi mới sắm mang lại anh ….

Loại dởm như thế, ngươi níu lại xài chuồn ….

Ô, haha, cũng giống ha!

Lần cơ, Khai Tâm lén nhân khi Hoàng Dục Nghiêm trở lại chống ngay lập tức nhặt lấy dao cạo râu đã trở nên Hoàng Dục Nghiêm vứt vứt, Khai Tâm mỉm cười lấy nó về chống bản thân, tiếp sau đó vứt loại lưỡi dao cũ nhưng mà trong cả lông cũng cạo ko đứt chuồn.

Tiểu Nghiêm, anh coi, tôi mua sắm áo vest mang lại anh, hiệu Armani cơ, tôi thấy mẫu mã cũng đẹp nhất, nên tôi mua sắm mang lại anh một chiếc.

Hứ, mẫu mã xoàng xĩnh như thế, mang lại ai khoác á!

Ừm, cũng giống, không tồn tại bao nhiêu loại là mặt hàng đảm bảo chất lượng, hihi, Tiểu Nghiêm, phen sau tôi lại mua sắm loại không giống.

Hôm cơ, Khai Tâm đặc biệt sung sướng ôm cỗ áo vest Hoàng Dục Nghiêm từng khoác nhưng mà ngủ, tối cơ, hắn mơ thấy người hắn yêu thương ôm siết lấy hắn, phát biểu với hắn, rằng hắn cũng mến Khai Tâm.

Tiểu Nghiêm, tôi mua sắm mang lại anh một chiếc cặp cà –vạt ….

Tiểu Nghiêm, tôi mua sắm mang lại anh một chiếc quần ….

Tiểu Nghiêm, trời rét mướt rồi, tôi mua sắm vật lót lưu giữ giá buốt mang lại anh nè ….

Tiểu Nghiêm, trở trời rồi, tôi mua sắm mang lại anh không nhiều dung dịch ngừa cảm nè …

Tiểu Nghiêm ….

Tiểu Nghiêm …..

Tiểu Nghiêm …..

Mỗi ngày, Khai Tâm sung sướng thoát khỏi cửa ngõ, Khai Tâm hoan lạc nhập cửa ngõ, Khai Tâm hoan lạc lấy tiến thưởng của tớ tặng mang lại Hoàng Dục Nghiêm, sau này lại sung sướng quay trở lại chống, sau cùng lại sung sướng lén nhặt những khoản vật nhưng mà Hoàng Dục Nghiêm vẫn vứt vứt, chầm chậm rãi ngửi, nhẹ dịu đựng chuồn, hoặc là thi công ráp lại, đặt điều nhập vào loại vỏ hộp giấy má nhỏ mua sắm ngoài tè khu vực của một dì phân phối rau xanh, như vậy như vậy, từng khoản từng khoản, cảnh giác đặt điều nhập, những khoản vật này, Khai Tâm ko nỡ sử dụng, vì như thế bên trên cơ, còn ghi lại một chút ít hương thơm mùi hương của Hoàng Dục Nghiêm, một chút ít tương đối thở.

Kì thực thời hạn qua chuyện đặc biệt nhanh chóng, so với bệnh dịch tình của tớ, Khai Tâm chừng như vẫn quên lãng, đơn thuần, cảm xúc tái mét vạc đợt tiếp nhữa, thực hiện mang lại Khai Tâm ko ngoài cảm thán, thực hiện bác bỏ sĩ thiệt là rất khó a, phát biểu phụ vương mon, nhị mon rưỡi vẫn tái mét vạc rồi, quả tình ko sai.

Vừa mới sắm đồ ăn vẫn trượt nhào, Khai Tâm trượt bên trên nền tuyết trước cổng khu chợ, đặc biệt rét mướt, đặc biệt không dễ chịu ….

Anh thiệt sự ham muốn xuất viện? Tiên sinh, như thế đặc biệt gian nguy đó!

Ai domain authority, em gái xinh đẹp nhất à, tôi chẳng sao, cô coi, tôi đặc biệt khoẻ mạnh!

Nhưng, anh rất cần phải tịnh chăm sóc, anh vẫn còn đấy bức cơ ….

Em gái à, tôi á, cần nhanh gọn lẹ về mua sắm món ăn nấu nướng cơm trắng mang lại Tiểu Nghiêm người tôi yêu thương nhất ăn, cô phát biểu coi, việc này còn có cần thiết rộng lớn đối với việc bị bức không?

Đây là mức độ khoẻ của anh ý.

Được rồi được rồi, cô chỉ mang lại tôi biết vị trí đóng góp chi phí ở đâu vậy!

Không thuyết phục được hả!

Khai Tâm mỉm cười nhấp lên xuống đầu, coi cô hắn tá nhỏ tách ngoài, Sau cơ tự động bản thân chậm trễ tiếp cận vị trí đóng góp chi phí, lấy thẻ rời khỏi, Lúc cơ, Khai Tâm mới nhất vạc hiện nay, năm trăm ngàn khi đầu, giờ đây chỉ từ lại bao nhiêu chục ngàn.

Bước bên trên tuyết mỏng dính về ngôi nhà, phân tử tuyết nhỏ rơi bên trên người, ăn mặc quần áo phong phanh thực hiện Khai Tâm rét mướt lập cập, tuy nhiên mặt mũi hắn vẫn mỉm cười, may là vẫn kịp, Tiểu Nghiêm có thể vẫn ko về cho tới ngôi nhà đâu.

Mở cửa ngõ rời khỏi, bắt gặp là 1 song giầy domain authority thân thuộc, hắn ko để ý cho tới song giầy phái nữ xinh tươi ở bên cạnh ….

Nghe thấy giờ đồng hồ kêu rên không ngừng nghỉ, coi ánh đèn sáng khi sáng sủa khi tối, Khai Tâm vẫn mỉm cười, tiếp sau đó nhặt lấy đồ ăn mặt mũi chân, chậm rãi rãi cho vào tủ rét mướt, lấy trong tâm rời khỏi một cái nhẫn vàng là sử dụng số chi phí còn sót lại mua sắm được, lẳng lặng đứng cơ, đặt điều cái nhẫn trước cửa ngõ phòng nghỉ của người chủ, bạn dạng thân ái, lại chỉ treo cái nhẫn bày phân phối mặt mũi đàng giá bán 5 đồng ko biết là làm công việc vì chưng sắt kẽm kim loại gì, tiếp sau đó về chống, loại gì rồi cũng ko thực hiện, loại gì rồi cũng ko phát biểu, chỉ ôm siết lấy loại vỏ hộp giấy má đặt điều trước vùng ngực, trầm lắng ngủ chuồn.

Ngày loại nhị, Hoàng dục Nghiêm vẫn đi làm việc kể từ đặc biệt sớm, ko bắt gặp Khai Tâm vẫn đang được ngủ say.

Tiểu Nghiêm, anh sẽ có được chưa?

Cái gì?

Chiếc nhẫn ….

Vứt rồi!

……..

Đặt điện thoại thông minh xuống, Khai Tâm mỉm cười ngây dở người coi căn chống trống vắng, ở trên đây đem hương thơm của Tiểu Nghiêm, đó là điểm thứ nhất hắn bắt gặp Tiểu Nghiêm, ở trên đây, đem thời tự khắc ngốc ngếch nhất của tất cả đời hắn ….

Nhẫn ko thể thám thính lại, cũng chính vì sáng sủa sớm Khai Tâm vẫn lấy rác rưởi vứt ra phía bên ngoài rồi ….. Thì rời khỏi, Khai Tâm vẫn tự động lấy ngược tim của tớ vứt ra phía bên ngoài ….

Khai Tâm vẫn mỉm cười ngây ngốc chờ đón Hoàng Dục Nghiêm về ngôi nhà, vốn liếng không tồn tại khẩu vị Khai Tâm một ngày dài trong nhà căn bạn dạng ko nên ăn những gì cả, chỉ ngây ngốc chờ đón, ngây ngốc coi, kì thực, Khai Tâm trước giờ trước đó chưa từng thực sự tươi tắn chờ đến lúc Hoàng Dục Nghiêm về, ko cần thần kinh trung ương của Khai Tâm yếu đuối, đơn thuần Khai Tâm chờ đón mang trong mình 1 ngày Tiểu Nghiêm của hắn rất có thể nữ tính thức tỉnh hắn, đem điều, hắn ko đợi được.

Ngoài cửa ngõ phổ biến chìa khoá vận động, tiếp sau đó là giờ đồng hồ Open, Khai Tâm ngấc đầu, phen thứ nhất Hoàng Dục  Nghiêm Open nhưng mà tứ đôi mắt coi nhau, Hoàng Dục Nghiêm bắt gặp vẫn chính là nụ mỉm cười bùng cháy rực rỡ của Khai Tâm, Khai Tâm bắt gặp vẫn chính là khuôn mặt mũi uy nghiêm cẩn tuấn lãng của Hoàng Dục Nghiêm ….

Cái ôm kịch liệt, tiếp sau đó là nụ hít điên loạn, Khai Tâm ko biết làm thế nào với toàn bộ trước đôi mắt, cảm thụ cảm xúc bên trên người, Lúc cơ, Khai Tâm là thiệt sự sung sướng, hắn nhận định rằng Hoàng Dục Nghiêm mến hắn, hắn nhận định rằng Hoàng Dục Nghiêm hối hận hận rồi, hắn nhận định rằng thực rời khỏi Hoàng Dục Nghiêm đem cảm xúc với hắn ….

Nhưng, Khai Tâm ko để ý cho tới việc không có bất kì ai rất có thể thay cho thay đổi nhập nháy đôi mắt như thế, tựa như một người nam nhi vốn liếng yêu thương một người phụ phái nữ đậm đà, thậm chí còn ngày hôm trước còn rất có thể điên loạn bên trên nệm với phụ phái nữ, thì sao rất có thể nội nhập một ngày thay cho thay đổi nhiều cho tới vậy ….

Có lẽ, tựa như đem người từng phát biểu, thương yêu khiến cho cho những người tớ thay cho thay đổi cho tới si dở người, thương yêu rất có thể làm cho một thằng khờ càng khờ triệt nhằm hơn!

Điên cuồng cướp đoạt, xâm phạm thô bạo, động tác cuồng dã, Khai Tâm vốn liếng đang được bức chỉ rất có thể thì thầm Chịu đựng, nhức, thì tự động yên ủi, đó là lần đau nhưng mà thương yêu mang lại, bản thân rất có thể Chịu được, rét mướt, thì tự động phát biểu với bản thân, ở bên cạnh đem người bản thân yêu thương, tâm giá buốt thì sẽ không còn sao, mệt nhọc, thì thuyết phục bản thân, đó là vì như thế khung hình bản thân ko đảm bảo chất lượng, ko thể trách móc Tiểu Nghiêm ko biết kiểm soát.

Làm tình không tồn tại thích thú lại thực hiện mang lại Khai Tâm sung sướng, thậm chí còn quên tổn thất nỗi nhức về cái nhẫn, còn vì như thế ham muốn đảm bảo chất lượng mang lại Hoàng Dục Nghiêm nhưng mà phân tích và lý giải toàn bộ, nhưng mà phân tích và lý giải phi lí nhất là, bản thân thiệt sự không tồn tại nhãn quang quẻ, mang lại nên lựa chọn một cái nhẫn Tiểu Nghiêm ko mến, cho nên vì thế nó bị vứt.

Hôm sau, Hoàng Dục Nghiêm thô bạo kéo Khai Tâm dậy, xua đuổi thoát khỏi phòng nghỉ, tuy nhiên Khai Tâm vẫn sung sướng nghĩ về, đó là vì như thế Tiểu Nghiêm giắt cỡ.

Tiểu Nghiêm, anh mến tôi không?

…….

Có mến một chút ít xíu này không?

…….

Dù chỉ một chút ít thôi?

…….

Ngươi thiệt sự yêu thương hắn vậy sao? Có người từng chất vấn Khai Tâm câu này.

Tất nhiên! Đây là câu vấn đáp của Khai Tâm.

Nhưng hắn trước giờ ko yêu thương ngươi, quá khứ ko, thời điểm hiện tại ko, sau này, cũng rất có thể là sẽ không còn. Vẫn là thắc mắc của những người cơ.

Tôi và anh ấy không tồn tại quá khứ, chỉ mất thời điểm hiện tại, càng không tồn tại sau này, nhưng mà thời điểm hiện tại của tôi đã và đang chuẩn bị sử dụng không còn rồi, ko cần sao? Đó là phen thứ nhất Khai Tâm ko mỉm cười, người xem phen thứ nhất vạc hiện nay, kì thực, Khai Tâm cũng có thể có nước đôi mắt, Khai Tâm cũng biết khóc.

Xem thêm: tình yêu thầm kín tiểu thuyết

Từ sau khoản thời gian đột biến mối quan hệ với Hoàng Dục Nghiêm, Khai Tâm điên thì điên vẫn nối tiếp cuộc sống thường ngày xoay xung quanh Hoàng Dục Nghiêm, vẫn lẳng lặng ở trog ngôi nhà, thực hiện bất kể chuyện gì mang lại hoàng Dục Nghiêm, tuy nhiên, chuyện tình ái cũng duy nhất phen này mà thôi.

Ngươi thời điểm ngày hôm nay đem rảnh không?

Hửm ….?

Ta đặt điều một vị trí, ăn cơm trắng đó!

À …”

Ngươi ko đồng ý?

Không, tôi, đương nhiên đồng ý!

Xuống ca tớ cho tới đón ngươi!

Ừm, ừ được!

Đó là phen thứ nhất Hoàng Dục Nghiêm phanh mồm chào Khai Tâm bữa ăn, hơn thế nữa còn là một nhà hàng quán ăn Pháp trứ danh, ánh đèn sáng thắm thiết, không gian ưu nhã, khí cụ ăn quý phái, loại gì rồi cũng lênh láng vẻ cao quí, nhưng mà Khai Tâm càng sung sướng cảm biến loại gọi là thương yêu này!

Ủa, trên đây ko cần là tổng giám đốc Hoàng sao?

Ai yô, tôi còn tưởng đó là Lam tè thư chứ, hoá ra cũng có thể có người tựa như vậy a!

Châc chậc, giám đốc Hoàng, anh ko cần thiết nhức lòng nữa rồi, Lam tè thư bất quá mới chỉ kết duyên mang trong mình 1 tuần, anh vẫn tìm kiếm được một người giống như cho tới vậy, ông trời đối đãi với anh thiệt tốt!

A, nhiều chuyện nhị người bữa ăn rồi, vậy tôi chuồn trước, nhị người thư thả sử dụng, giám đốc Hoàng, vị này nữa, vị Lam tiên sinh này.

Lời châm chọc khinh thường miệt, còn tồn tại mỉm cười nhạo, không gian vốn liếng sung sướng nhanh gọn lẹ dừng tụ, hoá ra là như thế, đó là tâm tình khi cơ của Khai Tâm.

Có lẽ là vạc bệnh dịch rồi, tim đau tới ham muốn vỡ tung ra.

Từ tốn đặt điều dao nĩa nhập tay xuống, đôi mắt đối lập với hai con mắt sắc bén kia: Tôi là vật thay cho thế cần không?

Phải!

Anh gật đầu tôi là vì như thế vị Lam tè thư cơ ko gật đầu anh cần không?

Phải!

Anh trước giờ ko gật đầu vật của tôi là vì như thế anh ko lúc nào coi cho tới một khoản này cần không?

Phải!

Anh đột biến mối quan hệ với tôi là vì như thế tình nhân của anh ý kết duyên nhưng mà chú rể ko cần là anh, tuy nhiên anh cần thiết một khoản khí cụ tựa như cô ấy nhằm vạc tiết, cần không?

Phải!

Chỗ ngồi này vốn liếng ko giành riêng cho tôi cần không?

Phải!

Anh đem từng mến tôi không? Cho mặc dù chỉ một chút ít ….?

……..

Hai người vốn liếng như đang được nhắc chuyện thị phị ngay lập tức rớt vào yên lặng tĩnh, ai ai cũng ko coi ai, món ăn bên trên bàn cũng rét mướt dần dần, đem trời biết Khai Tâm kì thực căn bạn dạng không thích ăn, tuy nhiên, vì như thế loại gọi là cuộc hứa hẹn thứ nhất, hắn cố ăn, số ghế này vốn liếng là của những người không giống, còn hắn, lại là vật thay cho thế từ trên đầu cho tới cuối, thằng khờ không có bất kì ai bằng!

Tôi liệu có phải là người nhưng mà ko vì chưng cả một con cái chó lãng phí mặt mũi đường?

Lúc này, Hoàng Dục Nghiêm đột ngột ngấc đầu, bắt gặp vẫn chính là khuôn mặt mũi với nụ mỉm cười rực rỡ, đơn thuần, bên trên cơ lốm đốm nước đôi mắt.

Có cần tôi thiệt sự thực hiện mang lại anh ngán ghét bỏ, nếu mà ko cần là vì như thế khuôn mặt này, đem cần anh mãi mãi cũng sẽ không còn coi tôi một lần?

……

Thô ráp gạt chuồn nước đôi mắt bên trên mặt mũi, chậm rãi rãi vực lên, Khai Tâm biết, nếu mà quá nhanh chóng, bản thân tiếp tục trượt xuống bên trên trên đây, nhưng mà hắn thì không thích như vậy!

Cảm ơn bữa tối này của anh ý, còn mang lại tôi ở lại phụ vương mon, cám ơn!

Cúi người, tách ngoài, không xoay đầu, vì như thế nước đôi mắt vừa phải vệ sinh di chuyển chính thức chảy rời khỏi.

Khai Tâm khóc rồi, đó là phen thứ nhất Hoàng Dục Nghiêm thấy Khai Tâm khóc, người đàn ông mãi mãi mỉm cười lại khóc ….

Đêm cơ, đặc biệt lâu năm, đặc biệt lâu năm, Hoàng Dục Nghiêm về ngôi nhà 1 mình, không tồn tại hình bóng của những người ngồi bên trên lối chuồn đợi hắn, không tồn tại hương thơm thơm sực của đồ ăn thực hiện sẵn, càng không tồn tại sự êm ấm của nước tắm, chỉ mất 1 mình.

Điện thoại reo lên, đánh tan sự tĩnh mịch …

Alô, Hoàng Dục Nghiêm nghe ….

……….

Này, rỉ tai chuồn …

………

Khai Tâm, là ngươi cần không?

……….

Ngươi đang được ở đâu?

……….

Nói chuồn, ngươi ở đâu, tớ cho tới đón ngươi ….

Tiểu Nghiêm, haha, nài lỗi, anh mang lại tôi gọi anh như thế một đợt tiếp nhữa nhé, tôi biết thực rời khỏi anh ko mến tôi gọi, tuy nhiên sao giờ đây, tôi ko biết cần gọi anh như vậy nào! Kì thực, tôi cũng gạt anh, tôi ko cần là kẻ nhiều …..

Ta biết!

Lễ nghi ngờ của tôi cũng chính là sử dụng chi phí nhưng mà học tập được.

Ta biết!

Tôi không tồn tại ngôi nhà, ba mẹ tôi vì như thế tôi là đồng tính nhưng mà xua đuổi tôi thoát khỏi ngôi nhà rồi ….

Ta biết, vì như thế này là tớ làm!

……..

……..

Haha, chẳng sao, vậy là na ná nhau!

Ngươi đang được ở đâu?

Tiểu Nghiêm, tôi kể mang lại anh nghe một mẩu chuyện, trước đó mang trong mình 1 người, hắn tham ô vọng sẽ sở hữu người mến hắn, cho nên vì thế hắn cầu khẩn thần tiên bên trên trời, thần tiên phát biểu với hắn, chỉ việc ngươi đợi ở trên đây, chờ đến lúc đem người cho tới đón ngươi, thì này sẽ là kẻ mến ngươi, tuy nhiên, ngươi ko thể cho những người cơ biết vị trí ngươi ở ….

Ngươi rốt cuộc đang được ở đâu?

Tiểu Nghiêm, anh mến tôi không?

Không mến, ngươi mau phát biểu ngươi ở đâu?

Haha, người ko mến thì thám thính ko được tôi đâu, mặc dầu tôi phát biểu mang lại anh cũng vậy thôi!

Này, này ….

……..

Cụt hứng đặt điều điện thoại thông minh xuống, Hoàng Dục Nghiêm mới nhất vạc hiện nay, bản thân vì như thế khẩn trương nhưng mà phạm một tội trạng, nhưng mà lỗi này, ngôi nhà ấn định là hắn đem lỗi với Khai Tâm.

Trong tối tối om, khung trời lênh láng sao, kì thực Khai Tâm đang được phía trên nóc toà ngôi nhà đối lập với ngôi nhà Hoàng Dục Nghiêm, Khai Tâm vẫn ko nỡ kể từ vứt thời cơ bắt gặp Hoàng Dục Nghiêm.

Tắt điện thoại thông minh, lúc lắc pin rời khỏi, tiếp sau đó lấy từng miếng phía bên trong rời khỏi, giống như là đang huỷ chuồn khung hình bản thân, dỡ từng khoản từng khoản rời khỏi, sau này lại lấy từng khoản vứt xuống bên dưới toà lầu, coi bọn chúng rơi xuống, coi bọn chúng mất tích, từ trên đầu chí cuối, Khai Tâm đều mỉm cười, hắn không tồn tại khóc.

Nằm hình chữ Đại (大) bên trên nóc ngôi nhà, dông sầm uất như lưỡi dao, rạch bên trên mặt mũi hắn, tâm của hắn, toàn bộ của hắn ….

Tim Khai Tâm chính thức teo rút, Khai Tâm đau tới vặn vẹo, sau cùng đang đi vào rồi, Khai Tâm cuộn người lại, bên trên mặt mũi vẫn chính là nụ mỉm cười ko biến đổi …..

Gió thổi qua chuyện, thổi chuồn sức nóng chừng, thổi chuồn hy vọng, thổi chuồn ánh sao bên trên khung trời …

Một buổi sáng sớm một mon sau, Hoàng Dục Nghiêm vì như thế bị cảm nhưng mà phen thứ nhất cho tới khám đa khoa Nhân Dân nhà pha bệnh dịch, lấy dung dịch, khi hắn ấn định tách ngoài, nghe thấy giờ đồng hồ loa thông tin khẩn cấp cho truyền ra:

Xin để ý, nài để ý, bác bỏ sĩ ngôi nhà trị của người bệnh Lâm Khai Tâm nài cho tới chống trọng bệnh dịch số 206, ba mẹ của Lâm Khai Tâm chống bệnh dịch 206 nài chào cho tới chống trọng bệnh dịch 206, nói lại đợt tiếp nhữa, bác bỏ sĩ ngôi nhà trị mang lại Lâm Khai Tâm nài chào cho tới chống trọng bệnh dịch 206, người thân trong gia đình của Lâm Khai Tâm nài chào cho tới chống trọng bệnh dịch 206 ….

Tiếng chân vội vàng, bao nhiêu khuôn mặt tíu tít trải qua cạnh bản thân, rất có thể bắt gặp nước đôi mắt bên trên mặt mũi những người dân cơ, còn người thương hiệu Lâm Khai Tâm cơ, cũng dằn xé ngược tim Hoàng Dục Nghiêm.

Kì thực Hoàng Dục Nghiêm ko biết Khai Tâm chúng ta gì, mặc dầu lần thứ nhất họp mặt từng trình làng, tuy nhiên, hắn vẫn quên tổn thất chúng ta của Khai Tâm, vì như thế ko quan trọng.

Thang máy phanh rời khỏi, bắt gặp bao nhiêu vị hắn tá bác bỏ sĩ chạy nhập chống bệnh dịch, Hoàng Dục Nghiêm trải qua cái hành lang cửa số vì chưng kính, bắt gặp là dáng vẻ của Khai Tâm như bộ khung thô, thở yếu đuối ớt tới tấp, ống dẫn cắm nhập mũi, tứ phía xung xung quanh là chai lọ, như đang được phân tích, hài tử này một mon trước vẫn sung sướng linh hoạt hiện vẫn đang giáp ranh với tử vong ….

Thuốc nhập tay rơi xuống, Hoàng Dục Nghiêm lần thứ nhất cảm nhận thấy kinh hồn hãi, kinh hồn hãi người đang được ngay sát kề với tử vong ….

Bác sĩ hắn tá lùi rời khỏi, vẻ mặt mũi mệt rũ rời ….

Hắn sao vậy?

Có lẽ toàn bộ người xem đều giật thột, vì như thế người thứ nhất chất vấn yếu tố đó lại là 1 người xa thẳm kỳ lạ.

Tạm thời ổn định ấn định rồi, tuy nhiên, nếu mà không tồn tại nhịp tim, kinh hồn rằng cũng đơn thuần chuyện nhị ngày thôi, người xem, sẵn sàng tâm lí chuồn.

Bác sĩ chuồn ngoài, ba mẹ bạn bè của Khai Tâm ào nhập chống bệnh dịch, chỉ từ lại 1 mình Hoàng Dục Nghiêm ngây ngốc đứng cơ.

Hắn chuẩn bị bị tiêu diệt rồi ….

Hắn chuẩn bị bị tiêu diệt rồi …..

Sao lại như vậy?

Tại sao hắn lại bị tiêu diệt chứ?

Nước đôi mắt tràn ngập, hoá ra bi thương cho tới mạnh mẽ như thế, vô vọng cho tới thì khổ cực như vậy!

Cậu là chúng ta của nó?

Ba của Khai Tâm rời khỏi, mỉm cười chất vấn Hoàng Dục Nghiêm vẫn còn đấy đứng đờ rời khỏi cơ, ai ai cũng coi rời khỏi, vệt nước đôi mắt mơ hồ nước bên trên mặt mũi của lão nhân đem tuổi tác này.

……

Cám ơn cậu phụ vương mon trước vẫn chở che mang lại Khai Tâm!

Cúi người thiệt sâu sắc, lòng phụ vương u nhập thiên hạ, ai lại nỡ nhằm con cái bản thân xiêu dạt đầu đàng xó chợ, hôm cơ Khai Tâm không giống như từng ngày ở lại ngoài cửa ngõ, ba mẹ Khai Tâm thám thính tìm tòi mọi nơi, đợi được lại là tờ giấy má thông tin bệnh dịch nguy hiểm kịch!

Kéo Hoàng Dục Nghiêm ngồi xuống, lão nhân như hồi ức lại sự sung sướng từng đem.

Khai Tâm đứa con trẻ này, kể từ nhỏ đã và đang được người tớ mến, nụ mỉm cười và lắng đọng bên trên khuôn mặt mũi cơ, ko biết đã trải từng nào người mừng rồi, tuy nhiên, có lẽ rằng thiệt sự tựa như trẻ tuổi những người dân phát biểu, bọn tớ và trẻ tuổi đem sự khác lạ rất rộng, bọn tớ đều nhận định rằng Khai Tâm là đứa con trẻ không tồn tại khổ cực, tuy nhiên, hoá ra bọn tớ đều lầm rồi, thiệt cơ, bọn tớ sinh sống nằm trong nó nhị mươi bao nhiêu năm, tuy nhiên ko hề thiệt sự nắm được nó.

Haizz, Khai Tâm đứa con trẻ này kể từ nhỏ tính cách vẫn như con cái lừa, chuyện đã nhận được ấn định rồi thì đem kéo cũng ko động, lôi cũng ko chuồn, kì thực đem Lúc người thực hiện phụ vương u như bọn tớ cũng khá mệt rũ rời, đứa con trẻ này tính cách đặc biệt không giống thông thường, tuy nhiên tính cách khó khăn lúc lắc trả cho tới doạ người …

Haizz, tựa như khi nhỏ tiến công nhau với con trẻ con cái, thực rời khỏi ko cần là lỗi của Khai Tâm, tuy nhiên vì như thế đối phương tiến công em gái của chính nó, nó ngay lập tức lấy bao nhiêu đứa con trẻ cao to thêm nó nhiều ép xuống nhưng mà tiến công, lợi kinh hồn nhất là cũng thực hiện mang lại đối phương gãy xương, haha, nhỏ như thế, vẫn đặc biệt lợi kinh hồn, tuy nhiên khi cơ bạn dạng thân ái nó cũng trở nên tiến công gãy một chân …..

…….

…….

Năm nó vứt học tập ĐH, tớ thiệt là tức giận bị tiêu diệt được, tuy nhiên tiếp sau đó tiếp cận ngôi trường học tập của chính nó mới nhất nắm được trường hợp, nó, vì như thế chung một đứa con trẻ ngôi nhà nghèo khó được tới trường, bạn dạng thân ái ko đóng góp chi phí học tập, tiếp sau đó tớ phát biểu là tớ tiếp tục cho thêm nữa chi phí, tuy nhiên này lại phát biểu là không thích học tập nữa, kì thực tớ biết, Khai Tâm không chỉ có là thấy nhập ngôi nhà đã không còn chi phí, anh nhị nó chuẩn bị kết duyên, em gái của chính nó còn ko đảm bảo chất lượng nghiệp trung học tập, hầy, Lúc này cũng chỉ rất có thể như thế ….

Giống như coi Hoàng Dục Nghiêm là 1 dụng cụ nhằm vạc tiết, phụ vương của Khai Tâm lài nhài thật nhiều chuyện khi nhỏ của Khai Tâm, thực rời khỏi, Hoàng Dục Nghiêm biết thật nhiều chuyện, vì như thế Khai Tâm từng kể mang lại hắn nghe, đơn thuần, những đau xót nhập này đều đã trở nên Khai Tâm che chắn hết!

Mọi người làm thế nào hiểu rằng chuyện của Khai Tâm?

Là khám đa khoa thông tin, một bác bỏ sĩ nhập đó là lão chiến hữu của tớ, cho nên vì thế …

Hắn, bệnh dịch gì?

Suy tim, hơn thế nữa, hơn thế nữa ko sử dụng thuốc kiểm soát, đứa con trẻ này ngang nhiên kí thương hiệu quyên tặng di thể, còn lưu giữ chi phí, phát biểu mang lại tớ chăm sóc già nua ….

Hắn, hắn ko phát biểu gì sao?

Đây là thư của chính nó ….

Ba, u, em, anh:

Xin lỗi, khiến cho thêm thắt phiền toái mang lại người xem, hì hì, tuy nhiên ko cần thiết phiền lòng, con cái ko cần thiết kho bãi tha bổng quái gì cả, haha, vì như thế thân ái thể của con cái cho tới Lúc cơ ko biết tiếp tục tiếp cận đâu, haha, tuy nhiên, thiệt sự cám ơn người xem vẫn nuôi con cái rộng lớn như thế, ừm, bao nhiêu trăm ngàn này sẽ không cần là trộm, cũng ko cần là cướp đâu, người xem yên lặng tâm sử dụng chuồn, coi như con em mình bất hiếu, ko thể chăm sóc già nua mang lại nhị người.

Ba, kì thực nhị mươi bao nhiêu trong năm này con cái chọc tức giận phụ vương rất nhiều phen, tuy nhiên đảm bảo chất lượng rồi, về sau sẽ không còn thực hiện phụ vương tức giận nữa ….

Mẹ, tách ngoài ngôi nhà con cái lưu giữ nhất là khoản thịt kho của u cơ, haha, tuy nhiên ko được ăn nữa rồi …..

Anh, thám thính mang lại em một chị dâu đảm bảo chất lượng a, cần đẹp lung linh hơn Trương Mạn Ngọc cơ ….

Em, học tập mang lại đảm bảo chất lượng, sau này cần thám thính một người nam nhi còn bảnh rộng lớn anh của em, hà hà, tuy nhiên xác định là ko đẹp nhất vì chưng người nhưng mà anh mến đâu!

Ừm, thực rời khỏi cũng không tồn tại gì nhằm phát biểu nữa, phụ vương, u, thiệt sự nài lỗi, mến phái mạnh nhân là ko buông bỏ được sao?

Được rồi, ko phát biểu nữa, đến thời điểm cơ con cái phía trên thiên đàng, ồ, ko, người xem phát biểu đồng tính mang đến thiên đàng được ko, đứa ở thiên đàng đem chê con cái không? Vậy thì khó khăn rồi, vậy con cái cần nhập địa ngục sao?

Haha, cứ vậy chuồn, hứa hẹn hội ngộ, ơ, ko, là ko bắt gặp nữa!

Khai Tâm tuyệt cây bút.

Từng giọt lệ tràn rời khỏi ….

Ai cần thiết gia sản con cái chứ ….

Ngẩng đầu, bắt gặp là 1 ngôi nhà già nua con trẻ nước đôi mắt mung lung, Hoàng Dục Nghiêm biết, hắn cũng khóc rồi.

Anh, là kẻ anh tôi mến cần không?

Vấn đề mẫn cảm này là em gái của Khai Tâm chất vấn, bên trên khuôn mặt giống như với Khai Tâm, đem khát vọng như Khai Tâm ….

…..

Anh đem mến anh tôi không?

……

Trầm khoác, đem mến không? Hắn Hoàng Dục Nghiêm đem mến Lâm Khai Tâm không?

Anh đem yêu thương anh tôi không?

……

Đẩy cửa ngõ nhập, ai ai cũng ko nhập nằm trong, nhịn nhường như toàn bộ đều thì thầm quan sát mối quan hệ của Khai Tâm và Hoàng Dục Nghiêm.

Tiếng tích tắc lặng lẽ như ham muốn phát biểu sinh mệnh của những người bên trên nệm bệnh dịch đang được trôi chuồn, trả tay sờ lên sắc đẹp dễ dàng vỡ cơ, Hoàng Dục Nghiêm đùng một cái cảm nhận thấy nỗi kinh hồn của việc tổn thất đuối …

Tại sao cần mến ta?

Tại sao ngươi luôn luôn tin cẩn rằng tớ mến ngươi?

Tại sao ngươi tự động lừa bản thân dối trá người nhằm ở lại ở bên cạnh ta?

Tại sao thương yêu của ngươi rất có thể vô tư lự như vậy?

Ta đem xứng đáng không?

Đau gian khổ chất vấn, chất vấn người đang được say ngủ.

Đáng … chứ ….

Âm thanh mơ hồ nước kể từ nhập lồng chăm sóc khí vọng rời khỏi, ko biết kể từ lúc nào Khai Tâm vẫn tỉnh lại, song môi thô nứt của hắn tương đối phanh rời khỏi, nhịn nhường như toàn bộ đều ko xẩy ra, hắn vẫn chính là nhân viên cấp dưới tiếp thị bảo đảm đứng bên dưới ánh dương quang quẻ, vẫn âm thầm yêu thương người nam nhi đó!

Vì sao?

Vì ….vì như thế …. Trên trái đất này …. Có … một thằng khờ ….thương hiệu ….. Khai Tâm …..!

Tiếng ai oán của khí cụ hắn khoa, bác bỏ sĩ hắn tá lại xông nhập đợt tiếp nhữa, tách người xem rời khỏi một khoảng cách.

Giật năng lượng điện ….

Nhanh ….

Không được ….

Làm lại …..

…….

…….

Xem thêm: vân nê thanh đăng

Nước đôi mắt rơi xuống, hoá ra, Hoàng Dục Nghiêm cũng vì như thế thằng khờ này nhưng mà khóc, hoá ra, thằng khờ này cũng rất có thể đã đạt được nước đôi mắt của hắn, hoá ra …

Khờ à, ngươi đem biết ko, mang trong mình 1 người mưu trí thương hiệu Hoàng dục Nghiêm yêu thương một thằng khờ là ngươi cơ, tuy nhiên ngươi vẫn ra đi rồi ….

___Hoàn___