cô vợ thần y của cậu hạ là học sinh cấp ba

“Quỳ xuống.”

Tô Nhược Hân vừa phải mới phát đẩy xuống xe cộ đã biết thành nghiền nên quỳ trước góc cửa mộc.

Bạn đang xem: cô vợ thần y của cậu hạ là học sinh cấp ba

“Dập đầu.” Lại sở hữu người quát mắng rộng lớn.

Rồi tiếp sau đó, đầu của cô ấy bị ép xuống, đập mạnh bên trên nền granite.

Đau vượt lên.

Cùng với đợt đau còn tồn tại cả huyết.

Nhưng những người dân đang được ghì lấy cô trọn vẹn ko quan hoài một chút ít này.

Cho mặc dù cô bị đập vỡ đầu, huyết chảy ròng rã ròng bên trên trán thì chúng ta vẫn nghiền cô nên dập đầu chục bao nhiêu loại ngay tắp lự.

Máu u nom cho tới kinh người, chảy dọc từ gò má và khóe mồm, hương thơm huyết tanh tưởi sặc sụa.

Tô Nhược Hân mong muốn thét lên tuy nhiên mồm cô bị nhét một miếng vải vóc, ko thốt rời khỏi được bất kể tiếng động này.

Tóc cô bị túm chặt, cô bị nghiền nên ngước đầu dậy, quan sát về cái nệm phía đằng trước.

Có một người con trai đang được nằm tại bại liệt.

Sống mũi của anh ý rời khỏi cực kỳ trực tiếp, khuôn mặt khía cạnh, tuy nhiên hai con mắt đang được nhắm chặt vẫn hoàn toàn có thể nom rời khỏi sự tuấn tú của anh ý tao.

Cô ngơ ngẩn.

Đây là Hạ Thiên Tường.

Còn đẹp mắt trai rộng lớn vô tưởng tượng của cô ấy nhiều.

Nhưng dù cho có đẹp mắt trai đến mức độ này cút chăng nữa thì cũng là 1 người chuẩn bị bị tiêu diệt.

Một người như vậy, ai mong muốn cưới thì cưới, mặc dù sao cô cũng chẳng Chịu đựng cưới anh tao đâu!

Tô Nhược Hân nhếch môi giễu cợt, đùng một phát nổi tiếng phát biểu của một người phụ phái nữ vang lên phía trên mặt tai cô, cắt theo đường ngang dòng sản phẩm tâm lý đang được trôi vô đầu cô.

“Tô Nhược Hân, đấy là ông xã của cô ấy, Tính từ lúc ngày thời điểm hôm nay, nhì người là 1 song bà xã ông xã sinh sống bị tiêu diệt sở hữu nhau, cô nên che chở nó mang lại cẩn trọng, chứ bởi ko, nếu mà nó bắt gặp nên yếu tố gì cô hiểu rồi đấy!” Bà Hạ bước vào, tuy nhiên khuôn mặt bà tao nom có vẻ như cực kỳ nhu hòa tuy nhiên ánh nhìn lại vô nằm trong lạnh giá.

Tô Nhược Hân nghe thấy thế, tiểu đồng của cô ấy rụt lại.

Sống bị tiêu diệt sở hữu nhau.

Xem rời khỏi đấy là mục tiêu của chúng ta.

Tô Nhược Hân vùng vẫy thiệt mạnh, ko ngờ cô chợt vùng ngoài nhì người phụ phái nữ đang được ghì bản thân.

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Rồi tiếp sau đó, cô con quay sườn lưng vứt chạy.

Đồng thời, cô lắc tấm vải vóc đang được nhét vô mồm bản thân rời khỏi, vừa phải chạy vừa phải thét: “Cứu tôi với…cứu tôi với…”

Cô còn tươi tắn như thế, cô vẫn còn đấy một cuộc sống nhiều năm ở phía đằng trước.

Cô chạy cực kỳ nhanh chóng, tuy nhiên lại ko bay ngoài những người dân đang được truy xua đuổi bản thân, người làm căn nhà họ Hạ tiếp tục qua loa đào tạo và giảng dạy.

Hai người phụ phái nữ ấy đuổi bắt kịp cô tức thì, từng người tóm một cánh tay của cô ấy, kéo cô về tòa nhà mộc nhỏ.

Tô Nhược Hân trợn đôi mắt nom lối sinh sống cơ hội bản thân từng khi một xa vời.

“Buông tôi ra…buông tôi rời khỏi, tôi van nài bao nhiêu người đó…” Cô than khóc nài xin

“Tôi thề bồi mặc dầu tôi ko cưới thì tôi vẫn tiếp tục che chở mang lại anh tao, anh tao còn sinh sống thời buổi này thì tôi che chở anh tao ngày bại liệt, anh tao bị tiêu diệt rồi tôi vẫn tiếp tục chuyên nghiệp coi ngôi mộ của anh ý tao, sau đây tôi tiếp tục sinh sống vô nghĩa trang của anh ý tao nhưng mà, ngày nào thì cũng nom chừng không còn được không?”

Chỉ cần phải có thể sinh sống, mặc dầu kêu cô sinh sống vô nghĩa trang cả đời nhằm coi mộ Hạ Thiên Tường thì cô cũng đồng ý.

“Tô Nhược Hân, đấy là vận mệnh của cô! Hoặc cô tự động cút vô, hoặc là Shop chúng tôi lôi cô vô, cô tự động lựa chọn cút.” Bà Hạ, Lục Diễm Chi lùi về sau đó 1 bước, cúi đầu nom cô, tiếng nói của bà tao rất là kiên ấn định.

“Tôi không thích vào…” Tô Nhược Hân rung lắc đầu, tuy nhiên người thân họ Hạ lại ko quan hoài, cô thông thoáng phát hiện ra Tô Cảnh Đình vắng lặng lao vào vô, sự kỳ vọng hằn lên vô ánh nhìn, cô trườn qua loa đấy, níu gấu quần của Tô Cảnh Đình, rung lắc đầu nguầy nguậy: “Ba ơi, tía cứu vãn con cái với, sau đây con cái tiếp tục hiếu hạnh với tía nhưng mà, tía phát biểu gì con cái cũng nghe, ko chọc tức giận tía đâu…ba, tía dẫn con cái về căn nhà cút được không?”

Cô ngước đầu, khuôn mặt bé bỏng nhỏ còn vương vãi huyết và nước đôi mắt, nom có vẻ như nhếch nhác vô nằm trong.

Nhưng Tô Cảnh Đình chỉ đứng yên ổn, ông tao ko phát biểu giờ này, cũng ko động đậy, tương tự pho tượng vậy.

Tầm đôi mắt của Tô Nhược Hân nhòa cút bởi nước đôi mắt và huyết, cô từ từ buông tay.

Vào khoảng thời gian ngắn bại liệt, cô tiếp tục vô vọng, hiểu rằng tía bản thân tiếp tục không hỗ trợ bản thân.

Dù gì ông tao cũng chính là người đã lấy cô cho tới trên đây.

Cô chỉ thiếu hiểu biết rằng, sao ông tao lại ác với bản thân thế.

Ba cô nên hiểu được, Hạ Thiên Tường là kẻ chuẩn bị bị tiêu diệt, anh tao không có gì sinh sống được từng nào lâu nữa, bà Hạ sở hữu mục tiêu gì, thế nhưng mà vẫn fake cô cho tới trên đây.

Tô Nhược Hân nom Tô Cảnh Đình với ánh nhìn vô vọng, tâm như tro tàn.

Cô không tồn tại người tía như vậy này!

Xem thêm: hạ tiên sinh yêu anh em sai rồi

Cô hận toàn bộ những người dân đang được ở trước mặt mày bản thân.

“Đến giờ rồi, fake cô tao vào.” Giọng phát biểu giá buốt như băng của Lục Diễm Chi vang lên sau sườn lưng cô.

Rồi tiếp sau đó, Tô Nhược Hân bị một người không giống kéo dậy, đẩy vô vào căn chống mộc nhỏ.