con gái yêu của ác ma

Về cơ bạn dạng thì nhỏ xíu là kẻ dễ dàng thích nghi với từng yếu tố hoàn cảnh. Bốn năm vừa qua sau khoản thời gian u tạ thế thì nhỏ xíu trở nên trái ngược bóng nhỏ, bị người tớ đá cho tới đá lùi, tiếp tục nếm được toàn bộ tình thân thiện rét rét, với việc gì tuy nhiên nhỏ xíu trước đó chưa từng gặp?

Vì thế sau khoản thời gian xác lập mạng nhỏ ko bắt gặp nguy khốn, nhỏ xíu vẫn cắm cổ tay của Thượng Quan tiếp sau đó ngủ thiếp chuồn.

Bạn đang xem: con gái yêu của ác ma

Không thể trách cứ nhỏ xíu được! Ghế domain authority vô xe cộ cực kỳ mượt với lại mặt mũi tai với những tiếng động túc tắc thực hiện nhỏ xíu cực kỳ buồn ngủ, con cái đôi mắt đóng góp ko phanh rời khỏi được, ngủ chết giả nhân sự.

Không biết là bao lâu, bắp thịt khu vực răng nhỏ xíu cắm tương đối hoạt động.

Lúc Thượng Quan Lệ vừa vặn động thì Đậu Đậu tức tốc tỉnh, con cái đôi mắt phanh rời khỏi. Nhìn xuống điểm ánh nhìn rét lùng đang được nom, với cùng một mảng nước ứ đọng. Theo địa điểm ê dường như là nơi khi nãy nhỏ xíu ngủ.

Bé trả đôi bàn tay vệ sinh thô nước miếng vì thế ngủ và cắm người chảy xuống.

“Xuống xe”. Anh rét lùng thưa, giơ cánh tay lên, lôi nhỏ xíu thoát khỏi xe cộ.

Bé tương đối tiếc nom cái ghế domain authority mượt. Sao thế? Không cần thiết ngồi xe cộ nữa sao? Thật không mong muốn, nhỏ xíu cảm nhận thấy ngồi ở ê thiệt tự do.

Thượng Quan Lệ chậm chạp rãi bước xuống xe cộ, trở về phía tòa căn nhà color xám. Đậu Đậu treo bên trên cánh tay của anh ý trợn to tát nhị đôi mắt, bộp chộp vàng nom ngó tứ bề.

Trong khi nhỏ xíu đang được ngủ xe cộ đã đi đến vô một khu vực núi, một điểm cực kỳ yên lặng tĩnh. Tòa căn nhà lừng lững thân thiện rừng núi, những căn chống xinh rất đẹp. Tòa căn nhà như vậy này nhỏ xíu vừa mới được thấy trong mỗi quyển lịch.

Trong cái đầu nhỏ không ngừng nghỉ tâm trí, ngày càng nhiều vệt chấm chất vấn.

Theo lý thuyết thì điểm yên lặng tĩnh như vậy này sẽ không thể là kỹ viện được, nếu như không tồn tại khách hàng cho tới thì kỹ viễn sẽ ảnh hưởng ngừng hoạt động.

Đi vô tòa căn nhà với bản vẽ xây dựng xinh rất đẹp, đầu Đậu Đậu ngửng lên, hai con mắt vô xuyên suốt xinh rất đẹp chính thức lần tìm tòi mọi nơi, toàn bộ những vướng mắc bị ném rời khỏi sau đầu.

Thức ăn.

Bé ngửi được với hương thơm thực phẩm, không chỉ có vậy còn là một hương thơm thực phẩm cực kỳ thơm! Đậu Đậu nhả cổ tay rời khỏi, nhảy xuống khu đất, con cái ngươi hoạt động lần tìm tòi thực phẩm, bụng đói vạc rời khỏi tiếng động. Bé lần đúng chuẩn vị trí hướng của hương thơm thơm tho tiếp sau đó cẳng chân như được bôi dầu chạy nhanh chóng ko thấy bóng hình.

Trên bậc thang nổi tiếng bước đi, tiếng nói thanh thúy yêu thương kiều lắng đọng vang lên.

“Anh trả người về rồi sao?”. Một thiếu thốn phái nữ tóc nhiều năm xõa vai, đem cỗ ăn mặc quần áo màu xanh da trời lục, ngồi ở dọc bậc thang, hai con mắt mưu trí sinh động.

“Chuyện anh giao phó cho tới em thực hiện tiếp tục kết thúc chưa?”. Anh ko vấn đáp tuy nhiên chất vấn lại, cho dù là với cô em gái nhất cũng khá lý trí.

Thượng Quan Mị cười cợt khẽ một giờ đồng hồ, cỗ dáng vẻ lắng đọng yêu thương kiều, tiếp tục thân quen với ông anh tính khí mạnh mẽ và tự tin.

“Chuyện anh giao phó cho tới em, em tiếp tục bảo trí fake đi làm việc rồi”. Cô ấy trả tay lên, một người nam nhi to lớn đùng một phát xuất hiện nay, thể hiện một túi giấy tờ.

Thượng Quan Mị kể từ từ trở lại bậc thang, tuy vậy mới mẻ 16 tuổi tác tuy vậy với mức độ thú vị điên hòn đảo bọn chúng sinh, trí mưu trí và năng lượng ko hề thất bại thông thường anh trai rộng lớn cô 8 tuổi tác.

Trí fake Mắt Bội Bạc tóc thâm ko thưa gì chỉ chuồn kề bên thiếu thốn phái nữ. Mắc Bội Bạc trung thành với chủ và cực kỳ mưu trí. Anh tớ là phụ tớ của cô ấy ấy, luôn luôn đáp ứng kề bên cô.

Thượng Quan Lệ cầm cố túi giấy tờ, rút tư liệu bên phía trong rời khỏi rồi phê duyệt.

Còn Thượng Quan Mị phụ thuộc vào kề bên hành lang cửa số, bàn tay vuốt vuốt những bông hồng vào trong bình.

“Chứng minh Thành lập, hộ tịch, tư liệu chứng tỏ được học tập với GS dạy dỗ kèm cặp, thậm chí còn cả biên chép của chưng sĩ mái ấm gia đình em đã và đang sẵn sàng đầy đủ. Con gái nuôi của anh ý với toàn cảnh ko chê vô đâu được, quý khách chỉ biết cô nhỏ xíu là trả con cái không cha mẹ của phú hào người Canada chúng ta Hỏa”. Thượng Quan Mị phân tích và lý giải.

“Rất tốt”. Anh gật đầu, tròng đôi mắt hiện thị tia sáng sủa rán hận.

Anh nhận nuôi Đậu Đậu nhằm chính thức plan trả thù oán, nhiều năm tiếp theo, dòng sản phẩm tiết của cô ấy nhỏ xíu tiếp tục đáp ứng cho tới hành động trả thù oán của anh ý ——

“Cô nhỏ xíu đang được ở đâu? Sao em ko nom thấy?”. Thượng Quan Mị chất vấn, lông mi nhướn lên.

Bối cảnh của Thượng Quan gia cực kỳ đặc biệt quan trọng, người ngoài ko thể tra được lai lịch của chúng ta. Người ngoài chỉ biết này là nhị bạn bè tuổi tác còn cực kỳ con trẻ, có tài năng phú cực kỳ đẩy đà, hàng đầu khá nhiều người. Họ xây dựng tập đoàn lớn đấu giá “Tuyệt thế”, chỉ vô vìa năm tiếp tục vững mạnh.

Không biết tập đoàn lớn đấu giá “Tuyệt thế” trải qua tuyến phố nào là tuy nhiên tìm được thật nhiều item quý giá chỉ bặt tăm bao nhiêu chục năm, thậm chí còn cả những bảo vật trăm năm đều hoàn toàn có thể xuất hiện nay trong mỗi buổi đấu giá chỉ của “Tuyệt thế”.

Đối với những người ngoài thì “Tuyệt Thế” và những người dân đứng sau nó đều là những điều bí mật.

Tập đoàn thần túng vì vậy lại Chịu đựng nhận nuôi một cô nhi, còn thay cho thay đổi thân thiện phận cho tới nhỏ xíu tất yếu là với mục tiêu đặc biệt quan trọng.

“Đi lần ăn rồi”.

“Kiếm ăn?”. Thượng Quan Mị ko tin tưởng chuồn vô vào chống ăn. Khi cô tiếp cận cạnh bàn ăn mộc thì cô tạm dừng quá bất ngờ phanh to tát đôi mắt nom.

Thượng Quan Lệ đứng ở đàng sau, rét lùng ngặt xung khắc, lông mi nhíu chặt lại.

Hai bạn bè với nằm trong tâm trí, ánh nhìn đều nom chằm chằm vô cô nàng nhỏ đang được vùi đầu ăn.

Trên tấm trải bàn bàn white tinh ranh ăm ắp những vệt chân thâm kịt, vô nõn món ăn vì chưng sứ đều bị lật rời khỏi, nước bức văng tung tóe mọi nơi.

Đậu Đậu một thân thiện dơ dáy đang được ngồi bên trên bàn cầm cố một chiếc sườn nướng, bên trên khuôn mặt mũi nhỏ nhắn nhầy nhầy toàn dầu chiên.

“Anh trai, cô nhỏ xíu đang được ăn tối của anh”. Thượng Quan Mị tươi tắn lại, song môi đỏ ối mọng cười cợt hào hứng, để ý cô nàng nhỏ.

Cô vẫn cho rằng anh trai sẽn mang về một đứa nhóc xứng đáng thương run rẩy lẩy bẩy tuy nhiên ko ngờ cô nhỏ xíu này sẽ không hề hoảng hồn hãi, như giặc cỏ chạy vào trong nhà cướp món ăn. Dám ăn món ăn bên trên bàn của Thượng Quan Lệ? Cô nhỏ xíu này đói váng đầu rồi hoặc là cực kỳ bạo gan rộng lớn mật?

Đậu Đậu thấy với người lại gần thì nhanh gọn vơ những đồ ăn ngay sát bản thân ôm lại, gặm chặt miếng sườn, chỉ hoảng hồn sẽ ảnh hưởng người tớ cướp rơi rụng thực phẩm.

Thịt! Đây là thịt trườn ê, lúc này dù cho có bị tiến công chửi thì nhỏ xíu vẫn mong muốn ăn cho tới no bụng, thề thốt nên gặm không còn cái sườn nướng này.

Có trời mới mẻ biết kể từ khhi u nhỏ xíu bị tiêu diệt nhỏ xíu tiếp tục rất mất thời gian rồi ko được ăn thịt. Mấy trong năm này nhỏ xíu được ăn no là tiếp tục hạnh phúc rồi làm những gì dám mong ước ăn đồ dùng đảm bảo chất lượng.

“Ăn kể từ kể từ, cẩn trọng nghẹn, tiếp tục không một ai cướp món ăn của em đâu”. Thượng Quan Mị ngồi xuống cạnh bàn, bàn tay miếng khảnh như tuyết xoa cằm, Review cẩn trọng. “Em mong muốn tợp gì không?”. Cô ấy chất vấn.

Cái mồm đang được gặm sườn tạm dừng.

“Cái gì?”.

Thượng Quan Mị vẫn cười cợt, nom sắc mặt mũi của anh ý trai bản thân.

“Em vẫn muốn hấp thụ nước trái ngược cây không?”. Cô sử dụng kể từ không giống.

“Muốn”. Con đôi mắt vô xuyên suốt vạc sáng sủa.

Người thực hiện bưng nước cho tới nhằm bên trên bàn. Án Thư tay nhỏ nhỏ xíu ăm ắp dầu mỡ cầm cố ly thủy tinh ranh tợp ừng ực.

“Anh đem về ko nên là 1 trong những con cái cờ tuy nhiên là 1 trong những hòn đá, rất cần phải qua chuyện thời hạn mài giũa, còn nếu không sẽ không còn thể lên được bàn cờ!”. Thượng Quan Mị nhẹ dịu gõ mặt mũi bàn.

“Có thể dạy dỗ lại được”. Nhìn nhỏ xíu ngồi ăn bên trên bàn cơm trắng, mi rườm rà càng nhíu chặt lại.

Kế hoạch của anh ý trở ngại rộng lớn đối với tượng tưởng, không chỉ nuôi rộng lớn cô nhỏ xíu mà còn phải nên che chở dạy dỗ bảo thong dong nhằm phù phù hợp với đòi hỏi của hắn. Không thể nhằm cô nhỏ xíu man di vượt mức rồi người tớ trả lại sản phẩm thì tiếp tục hòng không còn plan của anh ý.

“Mong anh hoàn toàn có thể trải nghiệm được quy trình thuần thú”. Thượng Quan Mị cười cợt rực rỡ tỏa nắng, vẻ mặt mũi mong muốn coi kịch hí hửng.

“Đừng với tuy nhiên bó tay đứng nhìn”. Tròng đôi mắt thâm nom cô chằm chằm, ánh nhìn rét lùng như dông rét mon chục nhị.

Thượng Quan Mị nhún vai, không trở nên dọa dẫm.

“Đối với anh thì cô nhỏ xíu là 1 trong những quân cờ tuy nhiên so với em thì ê là 1 trong những số đồ dùng đùa, em mong muốn cô nhỏ xíu cho tới trên đây hoàn toàn có thể mang về cho tới em một chút ít hí hửng vẻ”. Dưới ánh nhìn rét lùng của anh ý trai cô vẫn quấn quấn tóc, cô không tồn tại hào hứng với oán thù.

Miếng sườn nhanh gọn chỉ với lại xương, sau khoản thời gian Đậu Đậu ăn uống hàng ngày no đầy đủ, nhỏ xíu quăng quật viên xương rời khỏi, vỗ vỗ bụng nhỏ.

“Khi nào là thì tôi chính thức tiếp khách?”. Bé chất vấn dứt khoát, sau khoản thời gian lấp đầy hơi thì lá gan góc của nhỏ xíu càng to hơn. Đôi đôi mắt chớp chớp nom nhị người trước đôi mắt.

Thượng Quan Lệ rét lùng, Thượng Quan Mị quyến rũ và mềm mại chây lười biếng, đều là kẻ kì quái. Nhưng nếu như với người chất vấn nhỏ xíu quí khuôn mặt mũi nào là thì tức thời nhỏ xíu cũng ko hiểu rằng.

Trong khi nhỏ xíu đang được ăn uống hàng ngày thì nhị người này cứ nom chằm chằm vô nhỏ xíu tựa như nhận ra động vật hoang dã quý và hiếm. May tuy nhiên nhỏ xíu cực kỳ suy nghĩ còn nếu không thì nhỏ xíu sẽ không còn nuốt nổi thực phẩm rồi. Mà nhị người này cũng kỳ quái quỷ, sao lại quí nom người tớ ăn cơm trắng nhỉ?

“Em ko cần thiết tiếp khách hàng, chỉ việc tới trường thôi”. Thượng Quan Mị cười cợt khẽ.

“Đi học?”. Bé kinh ngạc chỉ vô Thượng Quan Lệ kêu to: “Ngươi mua sắm tớ về chỉ khiến cho tớ chuồn học?”. Người nam nhi này còn có nhiều chi phí quá không tồn tại khu vực xài sao?

Gương mặt mũi tuấn tú ướp đông, nom như tượng đá, anh chây lười vấn đáp cô nhỏ xíu.

Hừ, thưa một câu thì bị tiêu diệt người à? Lại rét lùng, thực sự tiêu tốn lãng phí khuôn mặt mũi tuấn tú.

Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn đầu dầu tức giận dỗi, nom Thượng Quan Mị, coi như ko thấy cái người ê.

“Không nên là mua sắm em, tuy nhiên là nhận nuôi em”.

“Nhận nuôi tôi?”. Con đôi mắt hoạt bát xoay tròn trĩnh, chứa chấp ăm ắp cảnh giác.

“Nhân nuôi em, em tiếp tục phát triển thành phụ nữ nuôi trong phòng Thượng Quan bọn chúng ta”. Thượng Quan Mị cẩn trọng thưa, đầu ngón tay cầm cố lấy tấm trải bàn bàn.

“Vậy với nghĩa trong tương lai tôi hoàn toàn có thể được ăn cái đó?”. Bé chỉ vô lô xương cạnh bàn. “À, ý tôi là cái loại thịt đó?”. Bé tráng lệ và trang nghiêm bổ sung cập nhật.

Môi đỏ ối mọng cười cợt một tiếng: “Em mong muốn ăn cái gì rồi cũng được”.

Vào ở một mái ấm rộng lớn cực kỳ xinh rất đẹp, thực hiện phụ nữ nuôi của một chị xinh xẻo, về sau hoàn toàn có thể ăn uống hàng ngày no say. Chuyện đảm bảo chất lượng vì vậy hoàn toàn có thể rớt vào người nhỏ xíu sao? Bé lén lén véo đùi, thấy trên đây ko nên là mơ.

“Em có thể nói rằng cho tới chị biết em thương hiệu gì không?”. Thượng Quan Mị nở nụ cười cợt.

“Đậu Đậu”.

“Là cái gì? Hạt đậu hoặc là đậu khấu?”.

“Em ko biết chữ”. Bé nhún vai. Những người ê cơm trắng còn không thích cho tới nhỏ xíu ăn thì làm thế nào hoàn toàn có thể nhằm nhỏ xíu tới trường chữ.

“Không sao. Từ ni về sau em hãy quên cái brand name ê chuồn, em nên lưu giữ lúc này em là Hỏa Nhã Hoan”.

A, nhỏ xíu mang tên mới mẻ.

Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn dơ dáy tráng lệ và trang nghiêm gọi lên thương hiệu mới mẻ, vài ba phút sau gật đầu một chiếc.

Được rồi, là Hỏa Nhã Hoan thìa là Hỏa Nhã Hoan chuồn, hoàn toàn có thể ở lại trên đây còn được ăn uống hàng ngày, chúng ta mong muốn gọi nhỏ xíu là Trương Tam hoặc Lý tứ đều được.

“Được! Đồng ý!”. Bé khoáng đạt gật đầu.

Nửa giờ sau nhỏ xíu ăn năn hận, với ý mong muốn nhảy lầu.

Tiếng kêu thảm thiết như thịt heo vang lên kể từ vô chống tắm, vang lừng từng tòa căn nhà ngôi sao 5 cánh năm cánh, người thực hiện nghe thấy giờ đồng hồ rối rít tách chuồn.

Bọn chúng ta thấy Thượng Quan Lệ xuất hiện nay ở cửa ngõ chống tắm, suýt nữa quỳ xuống khóc rống.

“Ông công ty, đái thư ko Chịu đựng tắm ——”. Quản gia trải qua report, khóe đôi mắt còn tồn tại nước đôi mắt, gọi thân thiện phận của đái yêu tinh đầu vô chống tắm.

“Đi rời khỏi ngoài”. Hắn thưa giản dị và đơn giản.

Nhận được mệnh lệnh, nháy đôi mắt vô chống tắm không thể người, trong khoảng phụ vương giây, toàn cỗ người thực hiện đều lùi thoát khỏi cửa ngõ.

Anh đứng mặt mũi hồ nước tắm đá hoa, ánh nhìn rét lùng sắc như dao. Ánh mặt mũi trời khúc xạ mặt mũi nước phản vào mặt mũi anh, thực hiện vẻ mặt mũi anh càng rét lùng dọa dẫm người.

Trong phòng tắm, body nho nhỏ tập bơi chuồn tập bơi lại, cực kỳ hạnh phúc tự do, tuy nhiên lại ko túa ăn mặc quần áo rời khỏi.

Xem thêm: thanh thoi thu the chung chung

“Hỏa Nhã Hoan, chuồn lên”. Anh phanh mồm, mong muốn nhắc nhở cô nhỏ xíu, thân thiện phận của chính nó tiếp tục không thể như xưa.

Trước Khi tách ngoài chống ăn anh tiếp tục dăn deo người thực hiện nên tắm cho tới nhỏ xíu, tẩy toàn cỗ những loại dơ dáy bên trên người nhỏ xíu chuồn tuy nhiên nhưng mà nhỏ xíu lại ko liên minh, giẫm té bao nhiêu người thực hiện, suýt nữa đập cái chống tắm.

“Không đâu”. Bé thực hiện mặt mũi ngáo ộp. Tên của nhỏ xíu thay cho thay đổi tuy nhiên tính cơ hội ko hề thay cho thay đổi, cực kỳ thô tục.

Hồ tắm này thiệt to tát, nước lại cực kỳ rét, nhỏ xíu đùa cực kỳ hí hửng, tựa như loài cá trạch tập bơi qua chuyện tập bơi lại, người không giống ko thể nào là bắt được nhỏ xíu.

“Đừng khảo nghiệm tính nhẫn nại của anh”. Trên bờ tiếng nói giá rét cảnh cáo.

Bé đem kệ, tinh nghịch vô bể nước, thay đổi cơ hội tập bơi tự tại.

“Đi lên”. Tối hậu thư.

“Bạch bạch”. Đổi lại tập bơi ngửa..

Thân thể nhỏ nhỏ xíu gắt dơ lửng lơ bên trên mặt mũi nước, tóc rối ướt đầm, nhỏ xíu lại cực kỳ trải nghiệm tập bơi tập bơi.

Đợi chút? Cái bóng thâm đẩy đà này là cái gì?

Sau Khi bị một bóng thâm phủ phủ, chuông thông báo trong trái tim nhỏ xíu kêu lên vạc hiện nay nguy khốn lại gần. Con đôi mắt vừa vặn phanh rời khỏi thì nhận ra cặp đôi mắt giá rét nom nhỏ xíu kể từ bên trên cao. Bé giật thột tiếp sau đó bị tợp bao nhiêu ngụm nước.

“Ực —— ực —— chú… chú mong muốn hù bị tiêu diệt người à?”. Bé vừa vặn thưa, vừa vặn nhổ nước vô hồ nước tắm rời khỏi, hoảng loạn đứng trực tiếp nội địa.

Ông trời, ông chú mặt mũi tượng đá này sao nhanh chóng vậy, chớp đôi mắt tiếp tục vô hồ nước tắm, tiếp cận cạnh người nhỏ xíu. Bé là 1 trong những động vật hoang dã nhỏ với trực quan cực kỳ nhạy cảm tuy nhiên lại ko vạc hiện nay được ông chú này đến thời điểm nào là.

Chẳng lẽ ông chú này dịch rời ko vạc rời khỏi tiếng động à?

Thân hình to lớn, toàn thân thiện ướt đầm, ánh nhìn của Nhã Hoan nom lên bên trên thấy sắc mặt mũi ông chú xanh rờn mét, ánh nhìn sắc bén.

Không cần thiết nghĩ về cũng biết nếu như nhỏ xíu ko tỏ thái chừng liên minh thì ông chú tiếp tục cực kỳ tức giận dỗi.

“Chú đang được nom cái gì?”. Bé chất vấn thô tục, lặng lẽ lùi về đàng sau mong muốn rời ra ông chú này một chút ít.

Dự cảm ko đảm bảo chất lượng trong trái tim càng ngày càng nặng nề, nhỏ xíu cực kỳ mưu trí mong muốn chuồn chuồn, không thích đối lập với anh, hiểu được sau cuối bắt gặp xui xẻo được xem là cái mông nhỏ của nhỏ xíu.

Đứng bên dưới cái hiên ko thể ko cúi đầu, đạo lý này nhỏ xíu biết cực kỳ rõ!

Sau Khi tập bơi được một quãng không thật nửa mét thì tóc nhỏ xíu bị cầm lại, domain authority đầu nhức nhối. Bé hét một giờ đồng hồ, kinh hoảng xoay đầu lại.

Tóc rối bị anh cầm chặt vô tay, khuôn mặt tuán tú lãnh khốc vô tình, tay kéo nhỏ xíu lại ngay sát, anh ra quyết định tiếp tục tự động “phục vụ” cho tới nhỏ xíu.

“Khốn kiếp, buông tay ra!”. Bé chính thức thấy hoảng hồn, nhị tay nhị chân nỗ lực hắt nước, thân thiện thể thì nỗ lực lùi về đàng sau.

Hu hu, chán ghét, ông chú mong muốn ứng phó với nhỏ xíu như vậy nào?

“Em ko tắm thì tôi sẽ hỗ trợ em”. Anh rét lùng thưa, kéo lấy nhỏ xíu đang được uốn nắn éo mong muốn bay, sụp một lượng dầu gội đầu lên đầu nhỏ xíu.

Tiếng thét chói tai vang tận mây xanh rờn, người thực hiện đang được trốn ở phía bên ngoài nghe lén bộp chộp vàng xoa lỗ tai.

“Tôi không thích tắm! Cút xa thẳm tôi rời khỏi một chút!”. Bé tức giận dỗi mắng tuy nhiên ko làm những gì được, hai tay của nam nhi kìm nén nhỏ xíu đơn giản, bàn tay bên trên tóc nhỏ xíu, đầu nhỏ bị xoa lên xoa xuống.

Tóc quá dơ nên dầu gội ko rời khỏi bọt tuy nhiên trở nên làn nước dơ chảy vô mặt mũi của nhỏ xíu, còn chảy vô đôi mắt của nhỏ xíu, cực kỳ không dễ chịu.

“Tôi tiếp tục thưa là tôi ko —— oa, ực ực ——”. Tiếng kháng nghị ko kịp tâm sự nhỏ xíu đã biết thành ấn vô nội địa, đôi mắt trừng rộng lớn.

Vì mong muốn nhanh chóng nên Thượng Quan Lệ ko trả nhỏ xíu lên bờ xả nước tuy nhiên ấn nhỏ xíu vô vào hồ nước nước, xoa xoa bao nhiêu cái sau này lại vớt nhỏ xíu lên.

“Khụ khụ, khụ khụ khụ, chú… chú mong muốn dìm tôi bị tiêu diệt à ——”. Bé vừa vặn khụ nước vừa vặn gào, nom nhỏ xíu cực kỳ chật vật tựa như con cái con chuột nhỏ ướt át,ướt đẫm sũng, sử dụng chân giẫm đạp vô anh. Hừ, nhỏ xíu trốn ko được thì nên lại gan vừa mới được.

Thượng Quan Lệ hứng được những cú đá ê, mặt mũi rét ko thay đổi nối tiếp sụp dầu gội lên đầu, bàn tay xoa xoa đầu tuy nhiên tắm cọ ra sao làn tóc vẫn dơ như vậy.

“Đã bao lâu em ko gội đầu rồi hả?”. Anh nhíu mi, cái hương thơm kinh sợ càng ngày càng nồng, ko làm thế nào tuy nhiên không còn được.

“Liên quan tiền gì cho tới chú?”. Bé nhe răng mặt mũi tàn khốc.

“Tôi với quyền hỏi”.

“Xí, cái quyền hạn quỷ gì, tôi sẽ không còn quá nhận, tôi ——”.

“Tôi là phụ vương nuôi của em”. Anh rét nhạt nhẽo thưa.

Cha nuôi?

Bé hít một tương đối, sắc mặt mũi white bệch, toàn thân thiện bất tỉnh.

“Đợi chút, ko nên chị gái xinh rất đẹp ê tiếp tục nhận nuôi tôi sao?”. Bé ngước nom anh chất vấn.

“Nó còn là một vị trở nên niên”. Hít thâm thúy một tương đối, rống lên.

“Lừa gạt ——”. Hu hu, gạt người… nhỏ xíu ko cần thiết ông chú mặt mũi đá này nhận thực hiện phụ nữ nuôi đâu, chú vừa vặn rét lùng vừa vặn tàn bạo, ở kề bên chú nhỏ xíu sẽ ảnh hưởng tấp nập cóng vì thế rét rơi rụng.

“Không tùy theo em rồi”. Thượng Quan Lệ cười cợt rét một giờ đồng hồ, lại ấn nhỏ xíu vô nước, sử dụng mức độ xoa đầu tuy nhiên dơ dơ bên trên tóc vẫn ko chuồn, dầu gội đầu ko hề với hiệu suất cao.

“Tôi mong muốn về nhà”. Bé bĩu môi ko đồng ý.

“Em không thể căn nhà nhằm về đâu”. Trên đỉnh đầu vang lên tiếng nói rét lùng.

Thân thể nhỏ xíu nhỏ cứng ngắc lại, không tồn tại tín hiệu cãi lại.

Đúng vậy, kể từ sau khoản thời gian u rơi rụng, nhỏ xíu tiếp tục không thể căn nhà nhằm về, nhỏ xíu không tồn tại căn nhà. Họ sản phẩm ko tìm ra phụ vương nhỏ xíu, coi nhỏ xíu như nhiệm vụ, đẩy qua chuyện đẩy lại.

Những đứa nhỏ xíu láng giềng quí nhất là cầm cố đá ném nhỏ xíu, nhảy nhảy xung quanh nhỏ xíu và cười cợt nhạo nhỏ xíu.

Bé không tồn tại căn nhà, nhỏ xíu là kẻ không một ai mong muốn, nhỏ xíu không tồn tại căn nhà ——

Hốc đôi mắt rét lên, ngực cực kỳ nhức, nhỏ xíu cắm môi rung lắc lắc đầu ko khiến cho bản thân khóc. Bé tiếp tục đồng ý với u là nhỏ xíu sẽ không còn khóc, với lại ko việc gì nên khóc trước mặt mũi chú tớ. Trực giác thưa cho tới nhỏ xíu biết ông chú này rét lùng như vậy nước đôi mắt tiếp tục không còn tác dụng với ông chú.

A, đùng một phát nhỏ xíu thấy rét, tiếp sau đó vạc hiện nay ăn mặc quần áo bị lột rời khỏi, làn domain authority gắt dơ, bàn tay ê còn đang được mong muốn lột quần của nhỏ xíu.

Ông trời! Cái ông chú mặt mũi rét trở thành thái này túa ăn mặc quần áo của bé! “Chú —— chú —— chú, đang khiến cái gì?”. Bé hoảng hồn hãi chính thức thưa lắp đặt.

Bé với nghe thưa với một trong những người biết thái mua sắm nhỏ xíu nam giới và nhỏ xíu phái nữ về căn nhà nhằm giày xéo. Không nên là chú này còn có sở trường như vậy chứ? Hu hu, sao mệnh nhỏ xíu khổ sở vậy mới mẻ sắp chín tuổi tác đã biết thành người không giống ngắt chuồn, bị túa không còn ăn mặc quần áo.

“Tắm”. Anh ko thưa nhiều.

“A, trở thành thái, buông tôi rời khỏi, buông tôi ra!”. Tiếng thét chói tai trở thành giờ đồng hồ kêu thảm thiết.

“Em ko tắm cọ thật sạch sẽ thì chớ hòng bước thoát khỏi chống tắm!”. Anh quyết tâm xé nốt cái quần nhiều năm dơ dơ.

Tiếng kêu thảm thiết gửi trở nên kêu rên.

“Cứu mạng, với kẻ thịt người!”. Bé buồn chán kêu lên, anh vẫn ko liên minh.

“Có người ko mau cho tới trên đây, với người chống gian!”. Tiếng kêu này rất rộng.

Ầm ầm, những người dân nghe lén ngoài cửa ngõ đều hoảng hồn hãi té xuống khu đất.

“Tôi ko đói bụng ăn quàng đâu”. Thượng Quan Lê xì mũi khinh thường, liếc nom nhỏ xíu đang được đứng run rẩy lẩy bẩy.

Đây đích là việc sỉ nhục! Anh với quyền hoàn toàn có thể, thêm vào đó mị lực của bạn dạng thân thiện, anh chỉ việc vung tay là những mĩ phái nữ chen lấn nhau lên chóng của anh ý. Anh chỉ thân quen ôm ấp những mỹ phái nữ trở nên thục, làm thế nào hoàn toàn có thể rời khỏi tay với cô nhỏ xíu còn ko trổ mã này?

“Vậy thì tôi tự động tắm”. Bé núp nội địa, cảnh giác nom anh, bên trên mặt mũi nước chỉ lòi ra hai con mắt.

“Em tự động tắm sẽ không còn sạch”. Anh kể từ chối tiến thủ lên về phía nhỏ xíu.

“Tôi là không thích tắm cọ sạch sẽ sẽ”. Bé sửa lại, tập bơi cho tới bờ hồ nước, đơn giản ko nhảy lên bờ chạy trối bị tiêu diệt tuy nhiên thôi.

“Không muốn? Ý em là em cố ý trở thành bản thân trở nên tầm dáng dơ dáy này?”. Anh cười cợt rét, ko tiến thủ lên nữa.

“Đúng vậy”. Đầu nhỏ gật gật nhị cái.

Anh cười cợt rét khinh thường.

“Tôi ko thưa láo đâu, còn nếu không thì vì sao chú gội đầu tóc tôi ko sạch sẽ được, còn cực kỳ thối. Bởi vì thế tôi bôi xi tiến công giầy lên đó”. Bé kiêu ngạo hất cằm lên, đôi bàn tay khoanh trước vùng ngực.

Mặc cho dù nhỏ xíu bị bay không còn ăn mặc quần áo, chỉ lể lại một chiếc quần trong nhỏ tuy nhiên cũng may với nước nên cảnh xuân của nhỏ xíu không trở nên nhận ra.

“Xi tiến công giầy”. Mày rườm rà nhíu chặt lại nom chằm chằm nhỏ xíu.

“Không biết à? Đó là đồ dùng bôi phía trên cái giầy black color đó”. Aish, thực sự người dân có chi phí, xi tiến công giầy là cái gì rồi cũng ko biết.

“Tại sao lại bôi xi tiến công giầy lên tóc?”.

“Để tự động vệ ê, ngu dốt quá!”. Bé thưa còn thuận tiện mắng một câu. Anh lối đường kính trắng là tổng giám đốc của “Tuyệt thế” vậy và lại bị một đứa nhỏ xíu mắng là ngu dốt. “Nếu ko thực hiện cho tất cả những người dơ một chút ít, thực hiện cho tới thương hiệu ê ngán thì tôi tiếp tục sớm bị ăn sạch sẽ sành sinh rồi”. Vì mong muốn đạt hiệu suất cao tối đa, nhỏ xíu còn lần lọ xi tiến công giầy đã mất hạn kể từ lâu.

Đôi nam giới phái nữ ê là thân thiện quí phun đại chưng cũng ko cho tới, ngày nào thì cũng tiến công mắng nhỏ xíu. Khi nhỏ xíu trong nhà còn vạc hiện nay được cuốn băng ghi hình XXOO nhỏ xíu gái thanh niên, tiếp sau đó nhỏ xíu lại quan sát ánh nhìn của những người nam nhi ê nom nhỏ xíu cực kỳ thông gian thực hiện nhỏ xíu sởn tua ốc.

Bé hiểu được trốn chuồn ko được nên nhỏ xíu quyết tâm trở thành từ là 1 cô nhỏ xíu thật sạch sẽ trở nên một đứa dơ dáy, nhất quyết ko tắm ko gội, kể từ ê cho tới hiện nay đã tứ năm rồi.

Đó là cơ hội tự động vệ của nhỏ xíu. Dù ko tự do vẫn thoải mái rộng lớn là bị người nam nhi ê giầy xéo.

“Hắn tớ động vô em?”. Giọng thưa trầm thấp, đem theo gót chút nguy khốn.

“Có tâm trí thôi… tuy nhiên nhưng mà hắn tớ ko bắt được tôi, từng thứ tự bắt được đều bị tôi đá cho tới cực kỳ nhức, với lại tôi vừa vặn thối vừa vặn dơ nên tiếp sau đó hắn tớ không thể mong muốn làm những gì nữa”. Bé nhún nhún vai thưa, ngửng đầu nom anh, cho rằng anh biết điều tiếp tục tách ra phía bên ngoài.

Nhưng nhận ra đường nét mặt mũi của Thượng Quan Lệ, nhỏ xíu giật thột.

Ông trời! Bé thưa gì sai rồi sao? Tại sao ánh nhìn của ông chú lại kinh sợ thế? Lạnh quá, rét cho tới nỗi hoàn toàn có thể ngừng hoạt động được cái hồ nước tắm rồi, nhỏ xíu đang được ngâm mình trong nước nội địa rét cũng cảm nhận thấy hoảng hồn hãi.

Ánh đôi mắt giá rét nom nhỏ xíu, trong tâm thức đôi mắt là lửa giận dỗi thực hiện cho tất cả những người tớ hoảng hồn hãi.

Anh nom nhỏ xíu chằm chằm rồi một khi sau mới mẻ vùng lên tách ngoài hồ nước tắm.

“Tìm cái gì ê làm mất hết xi tiến công giầy bên trên tóc đái thư đi”. Thượng Quan Lệ thưa, túa áo ướt át,ướt đẫm tiếp sau đó sử dụng khăn vệ sinh sạch sẽ lồng ngực.

Cửa được phanh rời khỏi, với nhị người thực hiện phái nữ đứng ở cửa ngõ, kính cẩn gật đầu.

“Nếu như em ko tắm gội thật sạch sẽ thì tôi tiếp tục cầm cố dao tách bọn họ”. Anh thưa rồi ra đi ngoài.

“Tắm thì tắm!”. Bé thở phào một tương đối, tuy nhiên cũng biết ông chú thưa được là làm những công việc được.

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Người thực hiện cầm cố một lọ dung dịch, trả nhỏ xíu lên bờ.

Lần này nhỏ xíu ko phản kháng nữa, ngoan ngoãn ngoãn tựa như một con cái mèo con cái, đem người quyết định đoạt, những gắt dơ bên trên người và bên trên tóc từ từ bị dung dịch hòa tan, bị nước cọ sạch sẽ.

Hu, xi tiến công giầy, hen hội ngộ ——