cuộc sống nông thôn nhàn rỗi

Cuộc Sống Nông Thôn Nhàn RỗiChương 238: Giam lỏng

Edit: Julia

Bạn đang xem: cuộc sống nông thôn nhàn rỗi

Lã thị cứ như thế bị Triệu Hoằng Lâm xử lý nhanh chóng gọn gàng, những người dân nhập Triệu gia lúc biết tin yêu, thì lã thị đã trở nên mang đến một vùng vùng quê không một ai biết.

Nhị lão sau thời điểm biết Lã thị fake cỗ dịch ko ngoài khó tính, tuy nhiên người đã trở nên mang đi, chúng ta cũng ko truy cứu giúp được, chỉ rằng về sau đem kệ là chuyện gì, cũng không thích gặp gỡ phái đẹp nhân này.

Triệu Tín Lương chất vấn Triệu Hoằng Lâm tiếp tục giam cầm lỏng lã thị ở đâu, tiếp sau đó gọi nhì bà tử khoẻ mạnh cho tới cơ chiếu cố, Nhâm thị không tồn tại dị nghị, Triệu Tín Lương cũng yên ổn lòng.

Ngoài rời khỏi, cũng ko biết liệu có phải là Triệu Hoằng Lâm rời khỏi tay hay là không, vị đại phu trước khi gom lã thị lừa người xem, nhập một tối mất tích ở trấn Thanh Hà, hắn quán cũng ngừng hoạt động, người thì ko có thể bước đi điểm nào là. Chắc là ko ở phía trên được, nên trốn cho tới điểm không giống kế tiếp sinh.

Từ khi Lã thị xuất hiện nay đến thời điểm mất tích, chỉ nhập một thời hạn ngắn ngủi ngủi, tuy nhiên xấp xỉ Triệu phủ xẩy ra đổi thay hoá rộng lớn.

Cao hứng nhất là Triệu Hoằng Lâm và Tề Uyển Dao rốt cuộc tiếp tục ở và một khu vực cùng nhau, đem kệ Lã thị nháo thế nào là, phía bên ngoài cũng gièm pha trộn về triệu gia cũng một không nhiều tuy nhiên ko tác động cho tới danh dự Triệu gia.

Nhưng tệ nhất đó là chuyện cộng đồng đằm thắm đại sự của Triệu Tương Nghi lại bị Lã thị thực hiện trễ nãi.

Bùi Tử Quân vẫn ở thị trấn Giang Ninh,có lẽ rằng là Ông thị nối tiếp fake dịch lưu giữ nam nhi lại.

Tuy fake cỗ dịch, tuy nhiên Ông thị lại nhức lòng cho tới nam nhi, bà cũng cực chẳng đã vì thế suy nghĩ Lã thị thì được Triệu Tín Lương và bọn nhỏ đón về, ở lại Triệu gia lâu dài

Triệu Tương Nghi cười cợt cực khổ, sao thân mẫu căn nhà nào thì cũng quí fake cỗ bệnh?

Mà Bùi Tử Quân chậm rì rì ko về, lại đem tới Triệu Tương Nghi thật nhiều dự cảm xấu xí. Nàng luôn luôn cảm nhận thấy, Bùi Tử Quân ko quay về cũng chất lượng tốt, nếu như quay về thì tiếp tục nằm trong nường kết cổ động luôn luôn.

Bùi Tử Quân ko thể vứt đem Bùi gia, đem kệ ẩn nhẫn nhiều năm như thế, kiên trì nhiều năm như thế, thực hiện những chuyện bản thân ko quí thực hiện, tuy nhiên hắn vẫn luôn luôn thực hiện khéo, dễ dàng như trở bàn tay.

Bởi vì thế Bùi Tử Quân trời sinh nên đám nhận nhiệm vụ rộng lớn, hắn sinh sống ở Bùi gia, bất ngờ nên vì thế Bùi gia hiến đâng không còn bản thân.

Như vậy Khi nên lựa lựa chọn đằm thắm tình thương yêu và thiên chức của Bùi gia, hắn tất yếu nên vứt tình thương xuống

Nghĩ cho tới phía trên, Triệu Tương Nghi cảm gíac tâm tư thiệt rét, xúc cảm bất lực lan từng toàn đằm thắm, khiến cho tim nhức vô nằm trong. Tình yêu thương Khi nó còn ở mặt mũi các bạn, các bạn nỗ lực cảm nhân và ngọt ngào nó mang đến. Chỉ sở hữu khi chúng ta ý thức được, sẽ sở hữu được một ngày các bạn vĩnh viễn thất lạc cút nó, các bạn mới mẻ nắm rõ, thì ra nó ở trong tâm địa các bạn, trở thành cần thiết, lại đem đau nhức cho tới cho chính mình.

Bên này, Lã thị điên cuồng tại đoạn ở mới mẻ một hồi lâu, thấy bao nhiêu bà tử tráng khiếu nại đứng ngoài cửa ngõ tựa như câm nặng tai, ko nhằm ý cho tới ab2 tao đang được cuồng loạn.

Trong lòng càng tức dỗi, oán thù hận, ko kiềm nén nổi, thuận tay cố gắng ly trà bên trên bàn ném xuống khu đất.

“Thả tao ra bên ngoài, tao không tồn tại phạm pháp, nhờ vào nhưng mà ko cho tới tao ra bên ngoài, tao ko nên ngồi tù” Lã thị thiên về góc cửa đóng góp chặt, không ngừng nghỉ đẩy cửa ngõ rời khỏi.

Căn căn nhà nhỏ này là Triệu Hoằng Lâm mua sắm trước cơ, ở phía trên tuy rằng sở hữu một thôn trang nhỏ, tuy nhiên không tồn tại nhiều mái ấm gia đình, căn nhà nào thì cũng xa cách nhau, điểm Lã thị ở càng hẻo lánh không tồn tại đứa ở, hầu hết không một ai cho tới phía trên không còn.

Cho nên đem kệ Lã thị la hét thế nào là, cũng chỉ mất bao nhiêu bà tử nghe nhưng mà thôi, dù cho có kêu rát trong cổ họng cũng không một ai nhằm ý cho tới bà tao.

Gian chống này cực kỳ nhỏ, vốn liếng là tia sáng sủa len lói, hành lang cửa số và cửa ngõ chủ yếu đóng góp chặt lại như căn nhà tù, nhập chống hầu hết không tồn tại khả năng chiếu sáng.

Lã thị hô mệt nhọc rồi, ngay lập tức ngừng lại, dọc từ cạnh cửa ngõ đủng đỉnh rãi ngồi xuống, bên trên mặt mũi là sản phẩm lệ, nhẹ nhàng giọng lẩm bẩm: “Hoá rời khỏi toàn bộ đều về bên điểm chính thức,... Mình còn nên nối tiếp sinh sống những ngày khốn cực khổ này, điều không giống nhau đó là... Bây giờ ở bên cạnh không tồn tại ai, chỉ mất 1 mình cô độc ở phía trên.”

Sớm biết như thế, trước cơ cần thiết gì nên thực hiện.

Bây giờ, Lã thị thiệt sự nếm trải được trái ngược đắng khi còn trẻ con.

Mặc cho dù năm năm trước đó, Triệu Hoằng Lâm và Triệu Tín Lương cảnh cáo khi bà tách cút, tuy nhiên bà ko Chịu đựng nghe.

Lúc cơ, bà ước tính tua tài của Niên thế Hữu, tuy nhiên không tồn tại đằm thắm nhân, tình nhân thì cũng rất có thể nhờ vào này mà sinh sống. Mặc cho dù bà cực kỳ ham muốn ở ở bên cạnh bọn nhỏ, cực chẳng đã thái phỏng của mình quá nhất quyết, nên đành bỏ lỡ, suy nghĩ cho tới bản thân còn một lô bạc rộng lớn, ngày sau ko đến mức độ đói cực khổ.

Qua năm năm, bà tịch mịch sinh sống 1 mình, sau cùng tỉnh ngộ, sở hữu chi phí thì được gì?

Không lo phiền ăn, không lo ngại đem, tuy nhiên không một ai phân tách xẻ phần vui mừng sướng này, không một ai ở ở bên cạnh quan hoài, chở che, sở hữu chi phí thì cũng chỉ mất 1 mình cô độc, nửa tối tỉnh nằm mê, khi đơn độc không tồn tại một vòng đeo tay hữu lực bao phủ lấy, nhằm bản thân nỉ non

Người rồi cũng tiếp tục già nua, không một ai rất có thể tiến công lại trời cao

Lã thị cũng kinh hãi.

Bà kinh hãi bản thân già nua rồi tiếp tục không tồn tại ai chở che trước khi lâm cộng đồng, bà kinh hãi người thân về sau tiếp tục quên thất lạc sự tồn bên trên của bà, tiêu xài diêu tự động bên trên sinh sống một cuộc sống đời thường sung sướng.

Bà không đành lòng a.

Mặc cho dù bản thân phạm nhập sai lầm không mong muốn ko thể bỏ qua, tuy nhiên chúng ta ác tâm, ngán ghét bỏ chủ yếu, tuy nhiên cộng đồng quy bà vẫn chính là u đẻ của nhì đứa nhỏ, ít ra từng, bà và Triệu Tín Lương Khi cơ cũng đều có một ít tình thương...

Mặc cho dù phần tình cơ là vì bà phản bội Triệu Tín Lương, sau thời điểm nếm lấy sự rét lùng của Niên Thế Hữu mới mẻ cảm biến được, thì tiếp tục trễ... Nhưng lại ko thể xoá sạch sẽ được sự tồn bên trên của chính nó.

Liền ko tự động công ty ghi nhớ lại Triệu Tín Lương từng so với bản thân cuồng loạn mến yêu và nhì đứa nhỏ nhưng mà bản thân sinh rời khỏi, nên Lã thị ra quyết định trở lại.

Xem thêm: vân nê thanh đăng

Bà nhận định rằng, chỉ việc bản thân rằng như thế, người xem tiếp tục đống ý rồi bỏ qua cho chính mình, một đợt nữa chào đón bà, kể từ ni về sau người một căn nhà đoàn viên, hoà thuận sinh sống cùng với nhau, về phần nước ngoài nhân Nhâm thị cơ, cũng nên tự động loại bỏ.

Nhưng toàn bộ đều ngoài dự liệu của bà.

Mọi người đơn giản không tồn tại trách cứ bà, ko hề so kè với bà, tuy nhiên ko Tức là người xem tiếp tục tiêu thụ bà, nằm trong bà sinh sống cộng đồng.

Không bi ai hận, tuy nhiên cũng không một ai tiếp tục quí bà.

Thì rời khỏi, chuyện tình yêu rằng nhạt là nhạt đi

Hiện bên trên, chúng ta chúng ta coi trọng chỉ mất Nhâm thị, tựa như năm này cũng quan tâm bà, không thể quan tâm cô tao rộng lớn bà. Lúc Lã thị ở Triệu phủ, Khi suy nghĩ cho tới thực sự này, thân xác và ý thức đều bị công kích, mặt mũi bà nói theo một cách khác là nhanh gọn lẹ tiều tuỵ.

Cho nên, mới mẻ fake cỗ dịch nhưng mà như thực vậy.

Bà biết đạo lý giấy tờ ko thể gói được lửa đạo lý, bà fake cỗ nhưt hế trước sau gì cũng tiếp tục vỡ lở, đơn giản ko suy nghĩ cho tới lại nhanh chóng như thế, khi người xem còn ko tiêu thụ bà, bọn nhỏ tiếp tục nghi hoặc rồi.

Những ngày cơ, đó là những ngày niềm hạnh phúc của bà nhập bao nhiêu trong năm này.

Triệu Tương Nghi liên tiếp cho tới thăm hỏi, trong cả Triệu Hoằng Lâm thỉnh phảng phất tặng vài ba loại,bà còn tưởng rằng, bọn nhỏ thiệt sự nhận người u này, ko ngờ, bọn nhỏ thực hiện vậy cũng đơn giản test bà nhưng mà thôi.

Cuối nằm trong lấy điều dối trá thực hiện sáng sủa tỏ, rồi lấy bà xua ngoài Triệu phủ.

Lã thị thống cực khổ nhắm nhì đôi mắt lại, nước đôi mắt đều thô cạn, đôi mắt cũng đau đớn.

Nếu làm cho bà lựa chọn 1 đợt nữa, bà chắc chắn sẽ không còn vứt trốn theo dõi Niên Thế Hữu, vinh hoa phú quý, trải nghiệm vinh hiển, cuộc sống đời thường như vậy, hưởng thụ một đợt bà không thích thêm nữa.

So với cuộc sống đời thường sang chảnh tiêu tốn lãng phí như vậy, bà càng khát vọng cuộc sống đời thường mái ấm gia đình rộng lớn, người một căn nhà nhàn nhã ở Triệu gia thôn, tuy rằng đằm thắm quí quê căn nhà chén bát quái quỷ, tuy nhiên sinh sống những ngày bình yên ko hung hiểm, đó là cảm gíac chân thực nhất.

Lã thị cười cợt giễu.

Bây giờ bà ngóng nhất đó là cuộc sống đời thường mái ấm gia đình, phía trên từng là cuộc sống đời thường bà ngán ghét bỏ nhất

Đây là chuyện khôi hài nhất.

Để tách né cái loại cuộc sống đời thường túng bấn này, bà ko tiếc nằm trong Niên Thế Hữu ở sau sườn lưng Triệu Tín Lương thực hiện vô số chuyện xứng đáng xấu xí hổ, sau cùng còn theo dõi Niên Thế Hữu.

Nhưng cút một vòng về bên, Lã thị mới mẻ phân phát hiện nay, cái loại cuộc sống đời thường âm thầm nhưng mà bà từng coi rẻ mạt, lại là cuộc sống đời thường bà ngóng sở hữu.

Bà ko cơ hội nào là quên được ngày cơ Khi tách Triệu gia thôn, tiếp tục khẩn trương thế nào là, cảm nhận thấy hổ xấu hổ rời khỏi sao, còn mơ đem theo dõi một tia mong chờ và kích ứng.

Lại cảm nhận thấy suôn sẻ vì thế tôi đã tách ngoài căn nhà tù cơ, sở hữu người hầu hạ

Đối với đằm thắm nhân, con cháu, láng giềng cười cợt chê, bà đều coi này đó là trói buộc. Vứt cút còn ko kịp, sao còn thèm nhằm ý chứ?

Bây giờ ghi nhớ lại tâm tình năm cơ của tớ, bà lại ham muốn tiêu tốn không ít thời hạn, tinh nghịch lực nhằm vắng tanh hồi vớ cả?

Ngoài cửa ngõ, một bà tử bưng cơm trắng canh cho tới, mặt mũi ko chút xúc cảm đem tới bà tử mặt mũi ngoài: “Cả một ngày ko ăn hẳn đói rồi, cho nên vì vậy tôi bưng món ăn cho tới tới cô tao.”

“Vạn nhất ko ăn thì sao?” Bà tử cơ chất vấn.

“Vậy thì bị tiêu diệt đói, gạt bỏ, tất cả chúng ta chỉ mất trách nhiệm là coi chừng cô tao, cũng đều có trách nhiệm ngăn cô tao thám thính bị tiêu diệt.” Bà tử bưng cơm trắng cơ nhịn ko được rằng, bà vốn liếng ở Triệu phủ thiệt chất lượng tốt, đùng một phát bị phân cho tới điểm rạm tô nằm trong ly, tiếp tục sớm không đành lòng.

“Sao cô tao ko la hét nữa? Lẽ nào là ngất rồi?” Đúng thời điểm hiện nay, một bà tử hồ nước nghi ngờ chất vấn.

“Mặc kệ phái đẹp nhân điên cơ cút.” Bà tử cơ vừa phải rằng, “Mở cửa ngõ rời khỏi cút, đem cơm trắng kết thúc, rồi tất cả chúng ta mau cút ăn cơm trắng, đói bị tiêu diệt thất lạc.”

Bà tử lưu giữ cửa ngõ lấy chài khoá rời khỏi, tra nhập ổ khoá, tiếp sau đó đẩy cửa ngõ, lại phân phát hiện nay sở hữu gì cơ cản ngăn, ko đẩy được.

Bà ngay lập tức người sử dụng rất là bình sinh, mới mẻ đẩy cửa ngõ rời khỏi được, nhờ vào tia sáng sủa yếu ớt ớt, thì thấy Lã thị đang được ở nghiêng cạnh cửa ngõ, thì ra là lã thị người sử dụng người ngăn cửa

Bà tử tức dỗi coi LÃ thị, khẩu khí bất thiện nói: “Chết tiệt, bất ngờ chắn ngang cửa ngõ, kinh hãi tao Open mệt nhọc chết”

“Cô nếu như không ăn cơm trắng thì bị tiêu diệt đói đó” Bà tử cơ phái sau cũng hô to lớn rằng.

Nhưng Lã thị tuy nhiên không tồn tại ngẫu nhiên phản xạ nào là, đằm thắm thể mượt, ko hề sở hữu khí lực.

Mọi người hoảng loạn, một người nhập cơ kêu lên: “Sẽ ko nên là ngất cút rồi chứ?”

Xem thêm: nửa đường mật nửa đau thương

Hai bà tử không giống ngay lập tức xông nhập, một bà tử bị trượt chân, té ngồi xuống khu đất, đem tay sờ mông, lại phân phát hiện nay xúc cảm ướt sũng, bà tử phía bên ngoài phát hiện ra, kêu to: “Máu, thiệt là nhiều ngày tiết “

“Chế tiệt, cô tao người sử dụng miếng sành vỡ hạn chế cổ tay, nhanh chóng cút một bác sĩ trung đến” Bà tử bưng cơm trắng cơ coi như điềm tĩnh nhất, thấy thế cũng không tồn tại luýnh quýnh thủ công, nhưng mà là lãnh đạo người xem.

Mọi người chính thức tía chân tư cẳng nâng Lã thị lên nệm.