em muốn hạnh phúc bên anh

                                    
                                              

Khi Từ Mạn cho tới nhà giam bầu thì phát hiện Thẩm Tâm Noãn nhập khám đa khoa, đầu tóc cô tớ rối bù, ăn mặc quần áo xộc xệch, cỗ dạng vô nằm trong thảm sợ hãi.

Từ sau thời điểm biết bản thân không thể tử cung nữa, cô tớ nhận biết sở hữu điều gì bại không đúng.

Bạn đang xem: em muốn hạnh phúc bên anh

Cuối nằm trong phân phát xuất hiện, chủ yếu Lục Diệc Thâm vẫn rời khỏi khẩu lệnh ấy. chỉ bảo người tớ hạn chế chuồn tử cung của cô ý tớ.

Thẩm Tâm Noãn chợt phân phát hiện tại, bạn dạng thân thiết vẫn lầm rồi.

Lục Diệc Thâm ko hề thay cho thay đổi. Mà là cố ý thực hiện rời khỏi vẻ như vậy, anh chắc chắn rằng vẫn biết không còn toàn bộ.Thế nên, anh mới mẻ ham muốn trả thù hằn cô tớ.

Thẩm Tâm Noãn thấy hoảng hốt, ý thức căng thẳng mệt mỏi tột bậc, thông thường hoặc thất lạc trấn áp. Cô tớ ngồi cuộn tròn trĩnh nhập góc tường, ko hề sở hữu cảm xúc an toàn và tin cậy, luôn luôn cảm nhận thấy sẽ sở hữu người sợ hãi bản thân.

Từ Mạn trông thấy, còn tưởng đôi mắt bản thân sở hữu yếu tố. Sao cậu tớ lại trở thành cỗ dạng như vậy này?

Cố Ngôn vỗ vai Từ Mạn rồi dìu cô chuồn, “Em chớ nom nữa, cô tớ bị thế nào là thì cũng chính là báo ứng của cô ý tớ." Từ Mạn lưu giữ vẻ điềm nhiên, ko thưa gì cả.

Lúc đánh giá kết thúc thì Thẩm Tâm Noãn không thể ngồi ở bại nữa. Từ Mạn cũng ko suy nghĩ đồng thời, nằm trong Cố Ngôn rồi ngoài khám đa khoa.

Cô thấy khá khát, Cố Ngôn ngay tắp lự chuồn mua sắm nước mang lại cô, bảo cô đứng mặt mũi lối đợi anh. Từ Mạn lặng yên đứng đợi Cố Ngôn trở lại.

Đột nhiên một bóng người lao rời khỏi kể từ nhập góc hét to: "Con khốn, chuồn bị tiêu diệt đi!"

Từ Mạn xoay đầu lại, trông thấy Thẩm Tâm Noãn đang được cố gắng một con cái dao lao trực tiếp về phía cô. Cô chỉ biết trợn tròn trĩnh đôi mắt nom, trí nhớ trọn vẹn trống trải trống rỗng...

Đúng khi ngàn cân nặng treo sợi tóc, con cái dao sẵn sàng đâm trực tiếp nhập người Từ Mạn thì một người chợt lao rời khỏi, vung cánh tay mạnh mẽ và tự tin của tớ lưu giữ lấy hông của Từ Mạn.

Bàn tay sót lại bắt chặt lấy con cái dao nhập tay Thẩm Tâm Noãn.

"Cô chuồn bị tiêu diệt đi!" Ánh đôi mắt Lục Diệc Thâm sở hữu một cơn dỗi tựa hồ nước rất có thể nhóm cháy cả khung trời.

Anh giơ chân giẫm thắng nhập người Thẩm Tâm Noãn.

Thẩm Tâm Noãn té lăn lóc rời khỏi khu đất, Lục Diệc Thâm vẫn giẫm đích thị nhập chỗ bị thương bên trên bụng cô tớ, khiến cho khắp cơ thể cô tớ đau tới run rẩy lấy bấy.

Từ Mạn nom nhập khuôn mặt của những người tôi đã luôn luôn yêu thương ở tức thì trước đôi mắt tuy nhiên thất thần.

Cho cho tới khi Lục Diệc Thâm khẽ vuốt lại cái tớc khá rối của cô ý rời khỏi phí a đằng sau. "Em sở hữu bị thương không?"

Từ Mạn thời điểm hiện nay mới mẻ lăm le thần lại, nhận biết Lục Diệc Thâm đang được ôm bản thân. Cô ngay thức thì đẩy rời khỏi, đúng vào lúc này thì Cố Ngôn trở về, trông thấy cảnh ấy.

Xem thêm: thanh thoi thu the chung chung

Phản ứng trước tiên của anh ấy đó là suy nghĩ Từ Mạn đã trở nên ức hiếp. Bởi Từ Mạn là kẻ anh quan hoài, vậy cho nên anh chẳng nhằm ý cho tới ai không giống cả, anh khoác kệ cả Thẩm Tâm Noãn đang được ở nhức nhối bên trên mặt mũi khu đất với một cái bụng chan chứa huyết.

Anh phiền lòng nom Từ Mạn từng một lượt: “Em có bị thương không?"

Từ Mạn nhấp lên xuống đầu bảo không vấn đề gì.

Cổ Ngôn cù sang trọng Lục Diệc Thâm: “Cậu ham muốn thực hiện gì? Còn ham muốn thực hiện tổn hại cô ấy nữa sao?" Lục Diệc Thâm giấu quanh bàn tay bị thương của tớ rời khỏi phí a đằng sau rồi nom Từ Mạn, anh chẳng thèm quan hoài cho tới lời nói của Cố Ngôn.

Anh ko quan hoài người không giống suy nghĩ thế nào là. Anh chỉ ham muốn biết thái phỏng của Từ Mạn.

Từ Mạn tránh mặt ánh mắt của anh ấy, kéo tay Cố Ngôn, “Chúng tớ chuồn thôi." Cố Ngôn gật đầu rồi vướng Từ Mạn tách chuồn.

Lục Diệc Thâm ko hề nương tay với Thẩm Tâm Noãn, rời khỏi mệnh lệnh fake cô tớ nhập viện tinh thần.

Cả ngày ở và một đám người điên, ý thức Thẩm Tâm Noãn thiệt sự cũng gần như là sụp ụp. Khi tươi tỉnh, cô tớ liên tiếp nguyền rủa yêu sách được thả rời khỏi, nếu như ai ko thả thì tiếp tục bảo Lục Diệc Thâm xử lí không còn.

Nhưng chẳng ai thèm quan hoài cô tớ cả. Càng bị coi thông thường, cô tớ càng ham muốn mò mẫm cảm xúc tồn tại: “Nhưng tôi là bà Lục, những người dân ko thả tôi rời khỏi thì anh ấy chắc chắn rằng sẽ không còn tha bổng cho những người!"

Nhưng những điều thưa ấy cũng chẳng ai nhằm ý. Họ đều suy nghĩ này đó là điều thưa của kẻ điên. Thật sự thì thời điểm hiện nay, cô tớ cũng cứng cáp không giống gì một người năng lượng điện cả.

Lục Diệc Thâm hận Thẩm Tâm Noãn mà đến mức còn chẳng nhằm cô tớ bị tiêu diệt đơn giản dễ dàng, làm thế nào rất có thể cứu vãn cô ta?

Cô tớ càng ngày càng thất lạc trí.

Từ Mạn sau thời điểm kể từ khám đa khoa về bên thì luôn luôn nhốt bản thân nhập chống. Lý Mẫn dè chừng thành quả đánh giá ko chất lượng tốt, bèn cho tới yên ủi con cái gái: “Mạn Mạn à, con cái chớ băn khoăn, vẫn tứ mon rồi, chắc chắn rằng không vấn đề gì đâu, u thấy con cái hồng hào lên nhiều rồi đó."

Từ Mạn nhấp lên xuống đầu: “Bác sĩ thưa hiện nay cơ bạn dạng vẫn ổn định lăm le, chỉ việc con cái lưu giữ tâm lý thiệt chất lượng tốt th chắc chắn rằng tiếp tục rất có thể sinh được."

"Thật sao?" Lý Mẫn mừng rỡ.

"Vâng." Từ Mạn gật đầu xác định.

Lý Mẫn một vừa hai phải mới mẻ yên tĩnh tâm một ít, chợt phân phát hiện tại bên trên áo Từ Mạn sở hữu vết huyết.

Xem thêm: đan hoàng võ đế

Bà lại rung rinh nảy bản thân, “Sao bên trên người con cái lại sở hữu máu?" Từ Mạn cúi đầu nom vệt huyết bên trên áo bản thân, chợt ngẩn người.

Lục Diệc Thâm sử dụng tay ko chộp lấy con cái dao sắc và nhọn, bàn tay chắc chắn rằng đã trở nên thương.

Nhưng cô thiệt sự thiếu hiểu biết vì thế sao anh lại thực hiện vậy. Tại sao lại làm phiền ngược tim vốn liếng vẫn bình lặng của cô ý .
........Vote cho bản thân vs mn ơiii......😭😭😭