hợp đồng tình nhân (người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình)

Diệu Tinh kể từ từ trượt ngồi xuống, nom hóa học lỏng red color đang được chảy rời khỏi kể từ bên dưới lặn váy black color. Trong nháy đôi mắt con cái ngươi Diệu Tinh ngay tắp lự trợn to tướng. Cô túm lấy thiệt chặc làn váy của tôi, ham muốn phanh mồm gọi Tiêu Lăng Phong, tuy nhiên nhưng mà Lúc động đậy mấp máy song môi, cô mới mẻ trừng trị sinh ra bản thân lúc này thực sự ko cơ hội nào là trừng trị rời khỏi tiếng động nổi nữa.

"Tiêu Lăng Phong, quay về..." Cô vô lực thưa kết thúc, tiếng nói nhỏ bé nhỏ đến mức độ chỉ mất 1 mình cô nghe thấy. Cô nom Tiêu Lăng Phong nhất quyết tách cút, trong cả việc ngoái đầu lại nom cũng ko hề có!

Bạn đang xem: hợp đồng tình nhân (người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình)

Tiêu Lăng Phong thở phì phò loại bỏ, trong cả xe pháo đang được ngừng đỗ ở ven đàng anh cũng ko nhằm ý cho tới. Cứ suy nghĩ cho tới cỗ dáng vẻ quật cường của Diệu Tinh, anh ngay tắp lự hận ko thể bóp vỡ cổ của cô ý. di@en*dyan(lee^qu.donnn),  "Trình Diệu Tinh, tôi thiệt trước đó chưa từng lúc nào thấy sở hữu người phụ phái đẹp nào là lại không tồn tại lương lậu tâm phái đẹp như thế." Tiêu Lăng Phong cầm thiệt chặc ngược đấm...

Nhưng nhưng mà bước tiến của anh ý lại kể từ từ chậm trễ dần dần lại. Khuôn mặt mũi nhỏ nhắn tái mét nhợt của Diệu Tinh cứ một mực hiện thị trước đôi mắt anh. Sắc mặt mũi của cô ý thiệt là tệ, đằm thắm thể, cũng thiệt yếu hèn ớt... Nghĩ cho tới những loại này, Tiêu Lăng Phong đùng một phát ăn năn hận tiếp tục vứt cô lại 1 mình ở ven đườn như thế, trong trái tim tuy nhiên đang được tức phẫn nộ, tuy nhiên quả tình anh vẫn ko thể nào là yên lặng lòng được. Tiêu Lăng Phong xoay người quay về, anh cù quay trở lại tuyến phố cũ, trong trái tim đùng một phát ngày càng thấy không yên tâm...

Diệu Tinh ngồi bên dưới khu đất, ko cơ hội nào là đứng lên được. Lúc Tiêu Lăng Phong chạy quay về, tiếp tục trông thấy Diệu Tinh ngồi bên dưới khu đất, vẻ mặt mũi khôn xiết sợ hãi hãi, khôn xiết thống cay đắng.

"Diệu Tinh!" @MeBau*diendan@leequyddonn@  Tiêu Lăng Phong kêu lên một giờ. Anh sải bước chạy thiệt thời gian nhanh cho tới mặt mũi cạnh: "Em làm thế nào vậy?" 

"Tiêu Lăng Phong!" Diệu Tinh tựa như bắt được cây xanh cứu vãn mạng ngay tắp lự túm lấy, bám thiệt chặc lấy cổ tay của Tiêu Lăng Phong. Máu tươi tỉnh bên trên tay cô bám vô bên trên tay Tiêu Lăng Phong: "Em sôi bụng, sôi bụng..."

"Diệu Tinh!" Nhìn vết huyết hiện nay rõ ràng bên trên cổ tay, Tiêu Lăng Phong nhịp tim ngay tắp lự như bị dừng lại chậm trễ rơi rụng một nhịp, trong cả thở na ná tiếp tục chuẩn bị dừng lại: "Diệu Tinh, chớ sợ hãi, anh tiếp tục đem em cút khám đa khoa, tiếp tục đem em cút khám đa khoa." Tiêu Lăng Phong thưa kết thúc ngay tắp lự bao bọc lấy Diệu Tinh, xông cho tới về phương phía xe pháo đang được đậu. Làm sao đùng một phát Diệu Tinh lại bị trở thành như thế. Nhìn Diệu Tinh đau tới mức khuôn mặt mũi nhỏ nhắn cũng vặn vẹo như thế, ngược tim của Tiêu Lăng Phong giống như cũng nhéo lại thiệt chặt, vo lại ở cộng đồng một điểm.

Bệnh viện.

Tiêu Lăng Phong phiền lòng xung quanh quẩn ở vô khám đa khoa. Trên tay, bên trên người của anh ý cũng bám ăm ắp vết huyết. Diệu Tinh có thai, tại vì sao anh lại ko hề hoặc biết như vậy! Anh siết ngược đấm thiệt chặc trở nên quyền, móng tay trong trái tim bàn tay khắc ghi vết tích thiệt thâm thúy. 

Rầm rầm! Cánh cử fhòng cung cấp cứu vãn bị đẩy rời khỏi.

"Bác sĩ. Cô ấy thế nào rồi?" Tiêu Lăng Phong ngay tắp lự nhảy cho tới.

"Anh làm thế nào lại hoàn toàn có thể như thế chứ. Cô ấy có thai như thế, anh lại còn khích động cô ấy!" Người bác bỏ sĩ trợn đôi mắt.

"... Cô sở hữu làm thế nào không?" Tiêu Lăng Phong căng thẳng mệt mỏi nom bác bỏ sĩ.

"May mắn là anh đã lấy cho tới đúng lúc, đứa nhỏ không tồn tại yếu tố gì. Hiện bên trên người phụ phái đẹp Lúc sở hữu bầu thì xúc cảm vẫn luôn luôn rớt vào hiện tượng rất rất thấp. Cô ấy ko thể chịu đựng được sự khích động nữa đâu, anh biết không?" Bác sĩ dặn dò dò thám.

"Vâng, Dạ! Tôi biết rồi!" Tiêu Lăng Phong gật đầu. Đứa nhỏ. Anh tiếp tục sở hữu con cái rồi...

"Đứa con trẻ và được rộng lớn tía mon rồi, cho nên vì thế những chuyện gì cần thiết để ý thì nên nên chú ý!" Bác sĩ thưa kết thúc ngay tắp lự dẫn bám theo hắn tá trùng trùng điệp điệp tách cút.

Tiêu Lăng Phong cũng ko cần thiết quan hoài cho tới những lời nói trách móc cứ nằm trong thái chừng kịch liệt cơ của bác bỏ sĩ. Hiện bên trên ở mặt mũi tai của anh ý chỉ mất lời nói cơ, Diệu Tinh có thai, bầu nhi và được rộng lớn tía mon...

Trong chống bệnh dịch. Tiêu Lăng Phong vẫn luôn luôn cầm thiệt chặc tay của Diệu Tinh, anh nâng bàn tay của Diệu Tinh lên, áp sát vô mặt mũi khóe mồm, hít rồi lại hít. Anh tuy nhiên thiếu thốn chút nữa thì đã thử cho tới Diệu Tinh bị sảy bầu... Bàn thờ tay của anh ý chậm trễ rãi đặt tại bên trên bụng Diệu Tinh.

"Diệu Tinh, thiệt nài lỗi." diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Anh nhẹ dịu nói: "Anh thực sự tránh việc trêu ngươi cho tới em như thế, cũng tránh việc vứt lại 1 mình em ở ven đàng như thế!"

Anh tuy nhiên lại khinh thường suất... Đã bao nhiêu lượt Diệu Tinh ói mửa như vậy, vậy nhưng mà anh cũng ko hề nhận ra được, những tín hiệu này hoàn toàn có thể là cô tiếp tục có thai. Tiêu Lăng Phong, mi thiệt là đần. Ngay kể từ khi Diệu Tinh chính thức cút giầy đế vì chưng, không thể nhằm chân trần nhưng mà chạy ở vô chống nữa, đáng ra mi rất cần phải để ý cho tới mới mẻ đúng! Tiêu Lăng Phong trách móc cứ tôi đã vô tâm quá mức cho phép.

"Diệu Tinh, như mong muốn là em tiếp tục không tồn tại chuyện gì!" Tiêu Lăng Phong nhẹ dịu hít lên những ngón tay của Diệu Tinh.

Diệu Tinh kể từ từ phanh đôi mắt rời khỏi. Cô nhìn bao quát xung quanh chỉ tồn tại một miếng white color, đùng một phát kể từ bên trên chóng Diệu Tinh nhảy dậy như thương hiệu phun, tiếp sau đó cô sờ sờ lên bụng bản thân.

"Diệu Tinh!" Tiêu Lăng Phong bị động đậy đột cơ của Diệu Tinh sở hữu chút bị hù dọa: "Diệu Tinh, ko chuyện gì đâu, đứa nhỏ không xẩy ra sao rồi!" Nhận rời khỏi Diệu Tinh đang được phiền lòng chuyện gì, Tiêu Lăng Phong ngay tắp lự thưa an ủi: "Diệu Tinh, thiệt nài lỗi." Tiêu Lăng Phong vươn cánh tay rời khỏi, bao bọc lấy cô vô vào ngực mình: " Anh tránh việc quăng quật em ở lại, tránh việc thực hiện cho tới em phải  tức phẫn nộ."

Những lời nói thưa này của Tiêu Lăng Phong đã thử cho tới Diệu Tinh cảm nhận thấy trong trái tim thiệt đau xót. Nhiệt chừng bên trên khung hình của Tiêu Lăng Phong rõ rệt là đang được vây hãm thiệt chặt, tuy nhiên nhưng mà cô vẫn cảm nhận thấy sao rét mướt vượt lên, vẫn cảm nhận thấy anh thiệt là xa xôi xôi...

"Đứa ngốc, em có thai tại vì sao ko thưa cho tới anh biết, hả?" Tiêu Lăng Phong đem ngón loại rời khỏi vệ sinh nước đôi mắt cho tới Diệu Tinh: "Đừng sợ hãi, tiếp tục không tồn tại chuyện gì nữa rồi!" Anh yên ủi, lại bao bọc lấy Diệu Tinh thiệt chặc một đợt tiếp nhữa, bên trên khóe mồm của anh ý treo một mỉm cười và ngọt ngào toan tính.

Tiêu Lăng Phong sướng sướng, Diệu Tinh hoàn toàn có thể cảm biến được điều này rất rõ ràng ràng. Nhưng nhưng mà anh càng sung sướng, Diệu Tinh lại càng cảm nhận thấy vô cùng thống cay đắng. Tiêu Lăng Phong, anh thiệt sự sở hữu quan trọng nên nhã hứng cho tới trở nên như thế hoặc không? Bởi vì như thế tôi có thai, cho nên vì thế, anh tiếp tục hoàn toàn có thể bay ngoài tôi sớm một chút ít, sở hữu nên hoặc không?

"Diệu Tinh, tất cả chúng ta tiếp tục sở hữu con cái rồi, anh tiếp tục sở hữu con cái rồi!" Tiêu Lăng Phong trọn vẹn đắm chìm ở vô thú vui sướng của chủ yếu bản thân, ko hề phát hiện rời khỏi sự không giống thông thường của Diệu Tinh. Tiêu Lăng Phong mỉm cười, bao bọc lấy Diệu Tinh thiệt chặt, tay cũng ngay tắp lự test thăm hỏi dò thám, sờ sờ bụng của cô ý, điểm này đang được mang thai một sinh mệnh nhỏ nhoi. Đó chủ yếu người con của anh ý, là người con của anh ý và Diệu Tinh...

Tiêu Lăng Phong nhẹ dịu hít lên góc nhìn của Diệu Tinh: "Diệu Tinh, em tiếp tục chịu đựng cay đắng rất rất rồi!"

Diệu Tinh cũng không nói, cô chẳng qua quýt là vẫn chỉ nom Tiêu Lăng Phong.

"Diệu Tinh, em ko thấy sướng sao?" Tiêu Lăng Phong căn vặn.

Tôi cũng hoàn toàn có thể sung sướng hoặc sao? Sự sung sướng hoàn toàn có thể nổi lên được sao? Diệu Tinh kể từ từ cúi đầu. Cô ăn năn hận, ăn năn hận vì như thế tiếp tục thỏa mãn nhu cầu canh ty anh sinh đứa bé nhỏ. Đây cũng là một trong những sinh mạng mà! Tại sao hoàn toàn có thể thực hiện loại chuyện đo lường và tính toán như thế được chứ? Tại sao hoàn toàn có thể sử dụng sinh mệnh của đứa nhỏ nhằm thay đổi lấy tự tại của tôi được chứ!

Nụ mỉm cười Tiêu của Lăng Phong kể từ từ mất tích. Anh giống như tiếp tục suy nghĩ rời khỏi được nguyên vẹn nhân nhưng mà Diệu Tinh ko sướng. Anh nhức lòng vươn người rời khỏi bao bọc lấy Diệu Tinh. Diệu Tinh, tránh việc tâm trí bậy bạ như thế. Đây đó là người con của tất cả chúng ta, tất cả chúng ta mới mẻ đó là người một mái ấm...

Xem thêm: cô vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện tranh full

Bên ngoài chống bệnh dịch.

Đường Nhã Đình tựa người vô bên trên vách tường nom một mùng ở phía bên trong đang được ra mắt. Âm thanh ken két trừng trị rời khỏi từ nửa hàm răng. Nhìn Tiêu Lăng Phong sướng mừng phấn khởi cũng chính vì Trình Diệu Tinh tiếp tục có thai, nom anh cũng chính vì Trình Diệu Tinh rơi bớt nhưng mà rơi bớt bám theo...

"Thế nào là. Nhìn thấy người không giống có thai như thế, cô ghen ghét sao?" Nghe thấy một tiếng nói tràn trề sự giễu cợt vang lên, sau sống lưng Đường Nhã Đình chợt cứng đờ. Cô tớ xoay người lại, ngay tắp lự trông thấy Hạ Cẩm Trình ý mỉm cười ăm ắp mặt mũi. Tại hiện nay ngôi trường lễ đính ước của Thẩm Kỳ Nhiên, Đường Nhã Đình cũng vẫn luôn luôn tránh mặt anh, cũng lấy không còn toàn lực tách họp mặt anh và Tiêu Lăng Phong. Nhưng nhưng mà lúc này, cô tớ tuy nhiên chạy cho tới vô khám đa khoa như thế.

"Anh sở hữu cảm nghĩ gì nào?" Đường Nhã Đình cau mi.

"Cô thưa tôi suy nghĩ ham muốn làm cái gi sao?" Hạ Cẩm Trình mỉm cười khẩy một chiếc vẻ lặn ác. Anh nom Đường Nhã Đình kể từ bên trên xuống bên dưới. Ánh đôi mắt ko rụt rè lưu luyến ở trước vùng ngực nằm trong bên trên nhị chân của cô ý...

"Hạ Cẩm Trình, anh..." Đường Nhã Đình nổi đóa.

"Nếu như cô ko sợ hãi Tiêu Lăng Phong nghe thấy, cứ rộng lớn giờ nhưng mà kêu lên." Hạ Cẩm Trình lạnh lùng nhún vai: "Hơn nữa, cô tách né đồ vật gi chứ, sờ đã và đang sờ từng rồi, nom một chút ít hoàn toàn có thể như vậy nào?"

"Anh thậtvô sỉ!" Đường Nhã Đình cắm răng.

"Tôi lại quí cô mắng tôi là hạ lưu hơn!" Hạ Cẩm Trình mỉm cười kéo lấy cổ tay của Đường Nhã Đình.

"Hạ Cẩm Trình, anh buông tôi ra!" Đường Nhã Đình giãy giụa giụa, tuy nhiên lại không đủ can đảm rộng lớn giờ kêu lên vang vọng ra bên ngoài.

"Bằng ko, cô hãy ngoan ngoãn ngoãn bám theo tôi! phẳng phiu ko, tôi gọi Tiêu Lăng Phong ra bên ngoài, làm cho anh trông thấy cô một chút ít nhé... Hả?" 

"Anh dám sao!" Đường Nhã Đình cắm răng.

A... Nghe thấy Đường Nhã Đình thưa như thế..., Hạ Cẩm Trình rét mướt lùng mỉm cười xùy rời khỏi một tiếng: "Đường Nhã Đình, kể từ lúc u tôi bị tiêu diệt cút, tôi đó cũng chẳng sở hữu điều gì nhưng mà không đủ can đảm thực hiện nữa rồi."

"Anh sinh sống hoặc bị tiêu diệt nào là sở hữu tương quan gì với tớ..."

Bốp! Âm thanh chát chúa vang lên vô không gian. Tiếng động này khôn xiết vang lừng. Đường Nhã Đình quá bất ngờ đến mức độ ngây người, cô cố nén nhịn lại sự đau nhức, nom Tiêu Lăng Phong ở vô chống bệnh dịch, chỉ sợ hãi Tiêu Lăng Phong tiếp tục ra đi ngoài này.

"A, hoá ra là cô cũng biết sợ!" Hạ Cẩm Trình vây lấy đằm thắm thể Đường Nhã Đình ở đằm thắm vách tường và người bản thân. Đường Nhã Đình khẩn trương nghe kể từ vô chống bệnh dịch truyền rời khỏi giờ bước đi.

"Cẩm Trình, cầu nài anh tránh việc như thế." Đường Nhã Đình thưa cầu nài. Cô ko thể làm cho Tiêu Lăng Phong trông thấy bản thân và Hạ Cẩm Trình đang được dây dính ko rõ ràng được. Nếu ko, chút nghĩa tình nhưng mà cô nên thiệt vất vả mới mẻ tạo nên dựng lên đằm thắm bản thân và Tiêu Lăng Phong chắc chắn tiếp tục đứt đoạn, như thế đó là dò thám củi tía năm thiêu một giờ rồi! "Cầu nài anh..."

"Đường Nhã Đình, đó là cô đang được cầu nài tớ." Hạ Cẩm Trình mỉm cười xấu xí, tiếp sau đó anh dắt Đường Nhã Đình nhanh gọn lẹ phụt cho tới điểm khúc xung quanh an toàn và tin cậy của cầu thang máy.

Két …

Tiêu Lăng Phong xuất hiện thì Output ngoài đánh giá một chút ít. Xác lăm le không tồn tại điều gì ko đích thị, anh mới mẻ xoay người cút quay trở lại.

"Ha ha... Tiêu Lăng Phong của cô ý ko hề cảm hứng thấy được sự nguy hại của cô ý đâu!" Hạ Cẩm Trình khẽ cười: "Đường Nhã Đình, thực hiện người nhưng mà thực hiện cho tới được trình độ chuyên môn như thế, cô thiệt sự là rất đáng để buồn..."

"Anh thì sở hữu tư cơ hội gì nhưng mà thưa tôi thiệt tội nghiệp cơ chứ?" Đường Nhã Đình căn vặn lại: "Chúng tớ giống như nhau là ko được tía ba yêu thương quý, cũng ko được u thương yêu thương... hừ!" Đường Nhã Đình mỉm cười trào phúng: "Người phụ phái đẹp nhưng mà anh yêu thương thời điểm hiện tại lại yêu thương người con trai không giống, lại còn có thai con cái của những người con trai khác… Hạ Cẩm Trình, anh thưa coi, liệu có phải là tất cả chúng ta đều thiệt tội nghiệp giống như nhau hoặc không?"

"Đường Nhã Đình, cô cũng không cần thiết phải khích động tôi như thế đâu! Tôi tội nghiệp, tuy nhiên là buồn cười! Tôi quá nhận. Nhưng chỉ việc cả đời cô ấy sẽ tiến hành niềm hạnh phúc. Cô ấy nên chịu đựng hành hạ và quấy rầy như thế là đầy đủ rồi!" Hạ Cẩm Trình thưa kết thúc ngay tắp lự sử dụng mức độ lôi Đường Nhã Đình cút vô vào cầu thang máy.

Đường Nhã Đình lảo hòn đảo một chiếc, suýt nữa thì té xuống. Nhưng nhưng mà Tiêu Lăng Phong lại đang tiếp tục ở chống bệnh dịch hâu phương, cho nên vì thế cô không đủ can đảm hét to tướng, không đủ can đảm sử dụng mức độ giãy giụa giụa, chỉ hoàn toàn có thể lảo hòn đảo nghiêng té bám theo sau sống lưng Hạ Cẩm Trình...

"Hạ Cẩm Trình, rốt cuộc thì anh ham muốn làm cái gi. Anh buông tay!" Tại vô kho bãi đỗ xe pháo ngầm, rốt cuộc Đường Nhã Đình tiếp tục hoàn toàn có thể rộng lớn giờ tâm sự rồi.

"Cũng đã đi được bám theo tôi ra đi ngoài thế này rồi, cũng ko quan trọng nên fake thong manh rơi mưa tỏ bày cô ko tự nguyện nữa đâu! Đường Nhã Đình. Coi như thể cô sở hữu bị tôi hung bạo cút nữa, chẳng nên là cô đã và đang kêu lên ăm ắp dâm đãng, dục tiên dục tử như thế là gì!"

"Hạ Cẩm Trình, anh hạ lưu!"

"Đường Nhã Đình, nếu mà cô còn dám hô to tướng gọi nhỏ nữa, tôi cũng ko quan ngại ham muốn cho tới cô biết, đồ vật gi gọi là hạ lưu." Hạ Cẩm Trình thưa kết thúc, tục tĩu nhét luôn luôn Đường Nhã Đình vô vào xe pháo.

Cộp một tiếng! Cái trán của Đường Nhã Đình va vô phía bên trên sườn xe pháo, rất rất thời gian nhanh ngay tắp lự sưng lên một viên tướng: "Hạ Cẩm Trình, anh… loại người điên này!" Đường Nhã Đình mắng to tướng.

Xem thêm: yêu thương trao anh

"Cô thưa đích thị, tôi đó là kẻ điên." Hạ Cẩm Trình gật đầu: "Mẹ của cô ý quí giành đồ vật của những người không giống, cho nên vì thế cô tương tự như vậy. Đường Nhã Đình, nếu mà cô còn dám trò quỷ gì cơ với tôi, tôi sẽ không còn bỏ lỡ cho tới cô! Tôi bảo vệ, nếu như đối chiếu cô sẽ vẫn nên trải qua quýt sự thê thảm còn rộng lớn u cô nhiều..."

"Hạ Cẩm Trình, anh thưa gì?" Đường Nhã Đình kinh hãi: "Anh đã thử gì bà ấy vậy?”

"Loại người ti tiện thì tiếp tục nên sử dụng cách thức ti tiện nhằm ứng phó thôi! Đường Nhã Đình. Tốt nhất là cô hãy ngoan ngoãn ngoãn một chút ít cho tới tôi, còn nếu không... Cô cũng biết rồi cơ, so với những người dân nhưng mà tôi ko quan hoài, cho đến lúc này tôi cũng sẽ không còn nương tay..."