kiếp trước em đã chôn cất cho anh

Mạt Mạt ngồi bên trên bậc thềm trước cửa ngõ ngôi nhà tôi, dông tố lạnh lẽo ào ào thổi qua quýt khiến cho người cô ấy lập cập lên bần bật. Đôi đôi mắt đơn độc của cô ý ấy khiến cho ai coi cũng nên cảm nhận thấy ăm ắp bi cảm. Thấy tôi cho tới rồi, cô ấy đứng lên, coi tôi chú ý. Tôi cũng đứng yên lặng coi cô ấy, tứ đôi mắt cứ coi nhau vì vậy, không một ai rằng câu gì. Cô ấy mang 1 cái áo khóa ngoài ngoài red color rực, làn tóc được buộc Gọn gàng rời khỏi đàng sau, nhằm lộ toàn cỗ khuôn mặt mày, một khuôn mặt mày gãy gọn gàng thanh tú, một cặp đôi mắt gãy gọn gàng thanh tú. Đôi môi cô ấy white bệch vì như thế lạnh lẽo. Lúc bấy giờ, trí nhớ tôi trọn vẹn rỗng trống rỗng, ko kịp tâm trí điều gì, ôm ghì lấy tấm thân thích nhỏ xíu nhỏ ấy vô lòng, dùng muỗng bản thân đè nát nhừ song môi mượt mà nhưng mà tôi hằng mơ tưởng xưa nay ni.

Cô ấy sững người lại chốc lát trong tầm tay của tôi, ko hề với chút phản kháng, nhằm đem tôi ôm, nhằm đem tôi hít. Không căn vặn nguyên nhân, cũng ko căn vặn sau này. Cứ ngoan ngoãn ngoãn lặng yên trong tầm tay tôi vì vậy, quay trở lại đích thị với khí hóa học giản dị và đơn giản, trong sáng nhưng mà cô ấy vốn liếng với khiến cho tôi cảm động cho tới nỗi nhị đôi mắt cay sè. Đêm ni là tối phụ vương mươi đầu năm, vớ từ đầu đến chân dân bên trên tổ quốc này đều về xum họp với mái ấm gia đình, tận thưởng cảm hứng đoàn viên niềm hạnh phúc. Nhưng cô nàng ko phụ vương ko u đó lại ngồi trước cửa ngõ ngôi nhà một người nam nhi hoàn toàn có thể xem như là xa xăm kỳ lạ, đem mang đến gió rét vờn xung quanh, khá lạnh lẽo ăn mòn. “Mạt Mạt…” Tôi gọi thương hiệu cô ấy, một tiếng động êm ả, êm ả cho tới nỗi trong cả bạn dạng thân thích tôi cũng cảm nhận thấy giật thột. Cô ấy vẫn lặng yên, chỉ coi tôi. Tất cả đều được cô ấy gói ghém vô hai con mắt đen ngòm sâu sắc thăm hỏi thẳm, luôn luôn trầm trồ ý chí ấy.

Bạn đang xem: kiếp trước em đã chôn cất cho anh

Xem thêm: ưu ái đam mỹ

Dường như ko nên cô ấy bị trái đất này vứt rơi nhưng mà chủ yếu cô ấy mới nhất là kẻ vứt rơi trái đất này. Nắng mưa dông tố bão thì với tương quan gì cho tới cô ấy? Năm mới nhất lễ đầu năm với tương quan gì cho tới cô ấy? Cô ấy coi tôi vì chưng một góc nhìn ăm ắp ngờ vực, ngờ lo ngại về lòng thương sợ hãi nhưng mà tôi dành riêng cho cô ấy. Nhưng sự đơn độc và khổ cực của cô ý ấy, dù là khéo cho tới bao nhiêu cũng ko thể bao phủ lấp liếm không còn được. Cái cô nhỏ xíu ngốc nghếch này! Tôi ôm cô ấy chặt rộng lớn. Cô gái phiêu bạt cả cuộc sống này, đang được không thể nơi nào nhằm lên đường nữa rồi. Giây phút được ôm cô ấy vô lòng, cơ là 1 trong những cảm hứng sung sướng mừng thê lương bổng ăm ắp tự dự, này là cây cối lâu năm dặc uyển đem liên tục trong thâm tâm, mượt mà giống như những hoảng hốt tơ mỏng dính manh, vương vãi vấn. “Vào lên đường, bên phía ngoài lạnh lẽo lắm, kẻo bị nhiễm lạnh lẽo.” Tôi kéo cô ấy vô vào ngôi nhà. Bật đèn lên, khả năng chiếu sáng chói sáng của đèn khí thực hiện đôi mắt cô ấy khẽ nheo lại một thời gian, tiếp sau đó, cô ấy lôi kể từ vô cái túi xách sau sống lưng rời khỏi một xấp chi phí, đem nó mang đến tôi. Tôi ngờ vực coi cô ấy, hỏi: “Em lấy chi phí ở đâu rời khỏi vậy?” Đôi môi cô ấy khẽ nhếch lên, “Không nên lên đường ăn trộm.”