kim chủ bị lừa rồi

Kim Chủ, Bị Lừa Rồi!
Chương 72: Tại đâu mới mẻ rất có thể không lo nghĩ như 1 cuộc rượu (2)
gacsach.com

Bảy ngày sau, Hác Kiếm nhắn tin tức cụ thể về tình hình ở Đại Huỳnh cho tới. Ân Trục Ly coi cho tới vượt lên trước nửa tối nhằm xem xét coi quyền lợi góp vốn đầu tư và chi phí nống sở hữu tỷ trọng thuận cùng nhau hay là không. Nàng vẫn là một trong thương nhân.

Bạn đang xem: kim chủ bị lừa rồi

Nhìn tình hình trước đôi mắt thì tổ chức chính quyền Đại Huỳnh vẫn ổn định ấn định, Thẩm Đình Giao thực sự rất có thể tiến hành điều hắn hứa. Nói cộng đồng nằm trong, phụ nữ giới và lịch sử hào hùng cũng thông thường không tồn tại nhiều tương quan. Nếu nường sở hữu cỗ Hộ thì cũng tương tự với sở hữu quốc khố Đại Huỳnh, tuy nhiên những mới doanh nhân căn nhà chúng ta Ân lại không thích dựa vào.

Điều khiếu nại này sẽ không bao hàm gì ngoài Thẩm Đình Giao, trái ngược thực chưa xuất hiện người hàng đầu vương quốc này lại thể hiện ĐK thế này. Nàng người sử dụng bàn tính tính chuồn tính lại, ờ,... chi phí hối lộ quan tiền phủ thường niên – loại đầu tư chi tiêu này hết sức tốn tầm thường, nếu như rất có thể giảm sút... Nàng chống má tâm lý.

Thẩm Đình Giao ko hấp tấp. Khi Ân Trục Ly đo lường và tính toán ở thư chống thì hắn ngồi vô sảnh học tập gõ cổ đạm kể từ cổ (1). Hắn đặc biệt mến nhạc khí, thậm chí là bao nhiêu ngày hôm trước còn bám theo người tớ học tập thổi khèn. Cổ ngữ trình bày “đi một ngày đàng, học tập một sàng khôn” trái ngược là sở hữu lý. Khi Ân Trục Ly ra phía bên ngoài, thấy hắn hạnh phúc, nường cũng khá mỉm cười: “Khi này thì ngươi về?”

Thẩm Đình Giao xoay đầu coi nàng: “Khi này ngươi bám theo tớ về?”

Ân Trục Ly nhăn nhó: “Nếu tớ ko về?”

Thẩm Đình Giao vươn người – Ân Trục Ly cảm nhận thấy nếu như hắn là một trong con cái mèo thì chắc chắn rằng tiếp tục xuyên suốt ngày quanh lộn vô viện, liếm lông và thực hiện đầy đủ trò. Hắn vấn đáp một cơ hội khoái trá: “Ta phía trên chuồn cũng ko về.”

“... Cái gì?” – Ân Trục Ly tưởng bản thân nghe sai.

Thẩm Đình Giao ườn người bên trên ghế, đặt điều bình rượu lên bếp: “Nơi này đặc biệt tốt: không tồn tại tấu chương nhàm ngán, không tồn tại đại thần dông dài, lại sở hữu tỳ bà (2), sở hữu đồng cỏ, sở hữu ánh mặt mày trời sở hữu hồ nước nước vô, còn tồn tại...ngươi. Ta đưa ra quyết định ko chuồn.”

Hắn trình bày vô nằm trong tự do. Ân Trục Ly lại ngay gần hắn: “Không chuồn ngươi ở phía trên...sinh sống vày gì?”

Thẩm Đình Giao người sử dụng chén dạ quang đãng húp rượu nho, sắc mặt mày đỏ gay bừng như mây ráng chiều: “Lỗ gì gì cơ bảo là ngươi bao chăm sóc tớ, đương nhiên là phụ thuộc vào ngươi rồi.”

...

Ân Trục Ly là một trong kẻ tiết kiệm chi phí, tiến công rơi rụng một giang tô Đại Huỳnh ngàn dặm nường vẫn thấy vô nằm trong tiêu tốn lãng phí, vì vậy cũng đều có phần tâm lý. Có điều nường do dự không thích đưa ra quyết định – Thẩm Đình Giao lại vượt lên trước hiểu nường, biết nường ham muốn nâng ưu thế. Nàng tớ là một trong thương nhân, không chỉ có thế lại là một trong thương nhân xảo quyệt, từng lượt thương thảo là cần nhanh gọn lần đi ra điều chủ chốt của đối phương.

Hắn đặc biệt khoanh tay với vợ vua của tớ tuy nhiên rồi cũng chỉ với biết nhượng cỗ. Hắn lấy chiếu thư kể từ bên trên người đi ra – đó là một chiếu thư lập hoàng thái tử, tuy nhiên thương hiệu hoàng thái tử lại là một trong vị trí rỗng.

Ân Trục Ly ráng chiếu thư, lặng ngắt coi. Cuối nằm trong nường cũng tỏ thái độ: “Đợi tớ bố trí ổn định ở phía trên vẫn.”

Buổi chiều, nường mời mọc bao nhiêu người quen thuộc ở Ba Tư cho tới ăn dê nướng nhằm từ giã. Na Lỗ rầu rĩ ko sung sướng, khi nường chuẩn bị chuồn còn cố chất vấn lại: “Trục Ly, ngươi biết thế nhưng mà vẫn ham muốn bám theo một phái mạnh nhân như thế à? Nhìn hắn là biết tiến công nhau ko biết, bốc vác ko nổi, chỉ được hình mẫu vỏ xinh đẹp mắt còn đâu riêng gì là tên gọi bất lợi, sao xứng được với ngươi?”

Ân Trục Ly nhăn nhó sờ mũi: “Tiên sinh, Ân mỗ nông cạn.”

Na Lỗ coi nường, đùng một cái bắt tay nàng: “Trục Ly, thiệt đi ra tớ...”

Ân Trục Ly giơ tay ngăn hắn lại. Nàng cười cợt sáng sủa vô như ánh trăng: “Tiên sinh, rất mất thời gian trước cơ sở hữu một người phụ nữ – sở hữu khá nhiều người con trai mến nường tuy nhiên sở hữu một người, thực hiện tớ điên hòn đảo rộng lớn mươi năm, vậy nhưng mà trước đó chưa từng mến tớ 1 chút nào. Ta từng đặc biệt hoang mang và sợ hãi, không hiểu nhiều vì như thế sao người cơ có không ít con trai chất lượng như vậy ko lựa chọn, lại cứ lựa chọn hình mẫu người ko xứng đáng tin yêu cơ. Bây giờ thì tớ hiểu rồi.” – nường vỗ vai Na Lỗ, Chào thân ái Theo phong cách của một người các bạn phương xa xôi – “Bởi vì như thế khi nường vẫn ham muốn thì dung dịch độc cũng trở thành rượu ngon. Nàng ko quan ngại người không giống cười cợt nường cuồng loạn hoặc ngu xuẩn. Nàng bảo đảm an toàn loại nường ham muốn bảo đảm an toàn, trả giá chỉ những gì nường rất có thể trả giá chỉ là cũng chính vì nường tự nguyện thực hiện thế, ko liên cho tới xứng hay là không xứng, xứng đáng hay là không xứng đáng.” (Theo chúng ta điều này còn có cần ý ATL bảo rằng ATL vẫn yêu thương TĐG không?)

Cuối mon phụ thân, Ân Trục Ly bám theo Thẩm Đình Giao về Đại Huỳnh. Nàng vẫn rời Trường An được phụ thân năm lẻ phụ thân mon. Trường An vậy nhưng mà luôn ghi nhớ nường. Nàng không thích về hoàng cung, Thẩm Đình Giao cũng ko xay. Ba năm trôi qua loa, hắn vẫn trở thành trầm ổn định, bao hàm cả tình thương giành riêng cho nường.

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Chuyện Thẩm Đình Giao gọi nường về vẫn khiến cho triều đình tiếng ồn ào. Đối với những can con gián của triều thần, Thẩm Đình Giao thiệt giống như một thương hiệu thơm quân. Hắn đem kệ chủ kiến của người xem, thản nhiên đẩy vợ vua của tớ lên địa điểm Tể phụ (3).

Đã sở hữu thỏa thuận hợp tác thì đương nhiên cần là ước pháp tam chương. Thẩm Đình Giao trình bày cặn kẽ: “Ngươi sở hữu thời hạn nửa năm. Trong vòng nửa năm, ngươi là Tể phụ nhất phẩm của Đại Huỳnh, chuyện cỗ Hộ đều phó cho tới ngươi toàn quyền xử lý. Sau nửa năm, được thì ngươi là trọng thần luôn luôn phải có của trẫm, ko được thì... ngươi trở lại hậu cung, là vợ vua hưởng trọn muôn nghìn sủng ái của trẫm.”

Ân Trục Ly không tồn tại chủ kiến gì. Thẩm Đình Giao còn dặn dò tìm hiểu thêm: “Ngươi vẫn lĩnh chức quan tiền này thì cần vâng lệnh nghiêm nhặt phép tắc vua tôi vô triều. Dù trẫm ko coi thông thường tật dân gian giảo thì trước mặt mày bá quan tiền văn võ, uy nghiêm cẩn của Hoàng gia vẫn đặc biệt cần thiết. Nếu ngươi phạm sai lầm đáng tiếc, không chỉ trẫm trách móc ngươi mà còn phải trách móc nặng trĩu, vì như thế người sử dụng đứa ở mặt mày thì ko thể ngờ vực được.

Ân Trục Ly liếc coi hắn, coi một khi mới mẻ nói: “Đã thế phía trên ko thực hiện, phía trên về Ba Tư.”

Thẩm Đình Giao bất mãn: “Này!”

Ân Trục Ly nhẩy vào lòng hắn, cười cợt lớn.

Tục ngữ trình bày Quan mới mẻ nhậm chức đặc biệt thẳng cánh, Ân Trục Ly nhậm chức lại vô nằm trong yên lặng ắng. Đủ loại group quan tiền chức dự phòng nường hơn hết kẻ thù, thấy nường ko động tĩnh gì thì cũng buông lỏng... Chả qua loa chỉ là một trong thương nhân, là loại phụ nữ, mặc dầu bọn tớ kệ cỗ Hộ cho tới ngươi thì ngươi thực hiện được gì?

Ngày ngày, Ân Trục Ly ngồi lật tuột sách coi những tình huống lĩnh ngân lượng của những năm trước đó ở cỗ Hộ. Thật đi ra coi kỹ thì cũng đơn thuần những đầu tư chi tiêu thông thường quy như công trình xây dựng trị thủy, công trình xây dựng giao thông đường thủy của cục Công, chi phí chăm sóc lão trợ cung cấp quan tiền viên của cục Lại, bổng thảo quân bổng của cục Binh, hiến tế của cục Lễ những loại. Mấy đặc điểm này trình bày thông thường thì cũng thông thường, còn trình bày ko thông thường ấy à, cũng đều có chút lờ mờ ám. Ví dụ như công trình xây dựng trị thủy của cục Công: toàn bộ đều là người sử dụng vật tư tốt nhất có thể, mặc dù thế năm nào thì cũng sụp, năm nào thì cũng cần sửa. Hay như cỗ Lại, quan tiền viên vẫn bị tiêu diệt rồi vẫn sinh sống lại nhằm ăn lãi trống rỗng. Sở Binh thì ngoài cần trình bày, report thương vong sai sự thật: người mèo ở Hoàng trở thành này, thịt địch bên trên mặt trận nhiều hoặc không nhiều, bị tiêu diệt từng nào... ai nhưng mà hiểu rằng.

Mạng lưới vô triều hết sức phức tạp, phần rộng lớn đều là kéo bè kết phái, coi một chuyện dường như giản dị và đơn giản tuy nhiên sau sườn lưng lại sở hữu cả đám người. Ân Trục Ly biết nặng trĩu nhẹ nhàng.

Trước mặt mày người xem vô triều, Thẩm Đình Giao phó trách nhiệm cho tới Ân Trục Ly: “Ngươi đã nhận được chức quan tiền cần thiết của Đại Huỳnh tớ thì cũng nên lập chút thành công. Trẫm cho tới ái khanh thời hạn nửa năm, cứ tuân theo thông thường quy, tuy nhiên cần tiết kiệm chi phí được nhì trăm vạn lượng bạc Trắng đối với trước cơ.”

Khi cơ, thu nhập của tất cả Đại Huỳnh chỉ được sở hữu rộng lớn một ngàn sáu trăm vạn lượng bạc Trắng, nửa năm chi khoảng tầm tứ trăm cho tới sáu trăm vạn lượng. Hắn đòi hỏi nửa năm cần tiết kiệm chi phí được nhì trăm vạn trái ngược cũng xứng đáng phiền lòng cho tới Ân Trục Ly sở hữu quyền năng hùng hậu, ai nghe cũng hớn hở. Ân Trục Ly vẫn tiếp tục cười cợt như ko cười cợt. Nàng vận hành Ân gia vẫn mươi năm, chi phí chi tiêu của Thẩm Đình Giao tới từ đâu nường cũng biết đôi khi.

Chư thần vô triều ko hề phục, phụ nữ giới thực hiện tướng mạo đã và đang sở hữu, tuy nhiên phụ nữ giới thực hiện thế này... Thượng thư cỗ Lại Viên Đông Thành canh ty lời: “Vương thượng, thần nghĩ về vày thủ đoạn của mình Ân, nhì trăm vạn trái ngược sở hữu khá nhỏ nhắn.”

Triều thần ham muốn thấy Ân Trục Ly bị cười chê nên cũng nhiều người phụ họa. Ân Trục Ly chỉ tủm lần coi bao nhiêu vị quan tiền. Thẩm Đình Giao không thể kiên trì vẫn điềm tĩnh hỏi: “Không biết Viên thượng thư nhận định rằng từng nào thì mến hợp?”

Viên Đông Thành ko đáp, Tần Sư lại phanh miệng: “Thần nghĩ về là phụ thân trăm vạn.”

Thẩm Đình Giao coi Ân Trục Ly, Ân Trục Ly tỏ vẻ ko có gì cả: “Không giấu quanh gì đại vương, nhì phụ thân trăm vạn quả tình ko xứng đáng nói đến.” – Nàng coi xung quanh một vòng, reviews người xem vô triều một lượt – “Ta ghi nhớ sở hữu bạn dạng tuột sách bạc của Ân gia, hôm này rất có thể...”

Nàng ko dứt điều, triều đình vẫn trở thành lếu loàn. Mọi người lên án Viên Đông Thành mạnh mẽ và tự tin, Viên Đông Thành lại đặc biệt nghiêm cẩn túc: “Bệ hạ, trong năm mới đây Đại Huỳnh trăm nghiệp đãi hưng, điểm nào thì cũng cần thiết chi phí, tình cảnh cỗ Hộ cũng trở ngại. Thần cảm nhận thấy toàn bộ đầu tư chi tiêu ko thể tiết kiệm chi phí bám theo cỗ Hộ được, chuyện này vẫn cần thiết trao đổi kỹ rộng lớn.”

Ân Trục Ly đem ánh nhìn hình viên đạn tuy nhiên giọng lại vô nằm trong mượt mỏng: “Viên thượng thư tránh việc miễn chống.”

Viên Đông Thành đi ra vẻ chủ yếu khí lẫm liệt: “Thần ko miễn chống một chút ít này, khao khát vương vãi thượng trao đổi kỹ rộng lớn.”

Xem thêm: lâm uyên hành

Thẩm Đình Giao ngồi bên trên ghế dragon và lại thấy khó khăn nâng... Có ai nói theo cách khác cho tới hắn biết, bao nhiêu kẻ này sau cuối ráng từng nào bạc của Ân gia được không?

Tác fake tâm sự tâm lý của mình: Bài viết lách này còn cần sửa đổi thật nhiều. Vốn tôi ấn định sửa bên trên mạng internet tuy nhiên lại nghĩ về bạn dạng gốc cũng chỉ mất nhì mươi vạn chữ, cho nên vì thế mạng internet ko thay đổi. Trẫm thay đổi trực tiếp kết viên bên trên mạng internet luôn luôn >3

1.Cổ đạm kể từ cổ mang tên là ghatam, là nhạc cũ gõ cổ nhất ở miền nam bộ chặn Độ, tạo nên nhịp độ nhanh chóng. Ghatam là một trong chảo bùn với mồm hẹp, kể từ mồm dốc ra phía bên ngoài muốn tạo trở thành một sườn núi. Ghatam đa phần được sản xuất kể từ khu đất sét nung và đồng thau hoặc đồng mạt với một trong những lượng nhỏ mạt Fe.