năm tháng hoa lệ của mỹ nhân

Gió bắc rít gào, tuyết rơi chan chứa trời, cuồng phong cuồn cuộn nổi lên cuốn từng bông tuyết cất cánh lượn, ùn ùn tấn công cho tới, gào thét cất cánh nhanh chóng qua loa.

Đường núi xung quanh teo, một con cái ngựa gầy còm yếu đuối bị dông tố tuyết thổi lộng không ngừng nghỉ hí vang, xe cộ ngựa ko trở về phần bên trước tuy nhiên đơn độc ngừng ở trên đường, vô cùng nhanh chóng ngay tắp lự bị từng bông tuyết rơi bao quấn một tầng trắng xoá.

Bạn đang xem: năm tháng hoa lệ của mỹ nhân

Một phái nam nhân khoác áo cụt chui đi ra kể từ vô chống xe cộ, bên trên đầu quấn một cái khăn bông cũ, là cơ hội ăn diện của phu xe cộ. Trên tay ôm một bao đồ nhỏ, sau khoản thời gian nhảy xuống xe cộ ngựa, hắn nhằm bao vật dụng ở mui xe cộ thô tục phanh đi ra, ném xiêm nó vải vóc thô chan chứa khu đất. Phu xe cộ táy máy mò mẫm tìm tòi chi phí tài nằm trong toàn bộ những loại trân quý vô bao ăn mặc quần áo - - chỉ thấy nhì xâu chi phí nằm trong nhì cây thoa bạc đem kết chạc, đó là toàn cỗ những loại có mức giá trị vô bao quần áo của ngôi nhà nhân

Gắt gỏng một câu, nom cơ hội ăn diện của phụ nhân ê hắn còn tưởng là một phu nhân ngôi nhà phú quý lên đường tị nạn, nào là ngờ vô bao vật dụng chỉ mất những vật này. Sớm biết vậy, hắn vẫn lột một đằm thắm hoa phục ê đi ra, tối thiểu còn có thể bán tốt vài ba quan liêu chi phí.

Phu xe cộ tiếp cận kề bên vách đá chông chênh, nom xuống vực thâm thúy vạn trượng, dông tố tuyết thực hiện lù mù đôi mắt hắn tớ, fake tay vô vào ống tay áo, nom vách đá ê được nhành cành thô phủ lại - - đem không nhiều chi phí vì vậy tuy nhiên cũng dám liều mạng với hắn, đem bị tiêu diệt cũng xứng đáng đời !

"Hự!"

Kỷ Uyển Diễm rớt xuống một mảng toàn những cành lá thô, toàn thân như rớt vào hầm băng, nhiệt độ phỏng từ từ bị xói hao mòn, tay cần lấy góc độ kỳ dị bị nàng đè ở phía bên dưới người, xương bẫy vải vóc đâm xuyên rách nát da thịt, lòi ra cả xương White nhiễm tiết. Nàng mong muốn điều chỉnh tay phục sinh lại tư thế thông thường, mặc dù thế toàn đằm thắm kể từ bên trên xuống bên dưới không tồn tại chút khí lực nào là nhằm thực hiện.

Từ Khi bất thần rơi xuống vách núi, vô nháy đôi mắt té bên trên mặt mày khu đất, nàng gần như là nghe thấy giờ đồng hồ xương cốt toàn đằm thắm vỡ vụn, biết bản thân cuối cùng sẽ không còn gượng gập dậy nổi, chỉ với lại một chút ít tương đối tàn. Nàng fake mắt nhìn một mảng lá thô trước mặt mày, thô héo, giòn lá, chỉ cần phải có một chút sức nặng trĩu ép xuống, ngay tắp lự đầy đủ nhằm nghiền nát nhừ nó, tương tự như chủ yếu bản thân vào giờ phút này.

Trong mồm không ngừng nghỉ phun đi ra tiết tươi tắn, mồm cũng ko khép lại được, yết hầu tương tự như cũng trở thành nứt vỡ.

Dung nhan vốn liếng xinh đẹp nhất mỹ lệ giờ cũng phủ chan chứa vết đao, dung mạo mỹ diễm thiên hạ giờ đó cũng đã trở nên huỷ huỷ, không thể những đo lường và tính toán quỵ luỵ, bị gia tộc xua đuổi thoát ra khỏi kinh trở nên như loài chuột chạy qua loa đàng, đã từng được người xem tán thưởng, nhận không còn những kinh diễm, đều bám theo tía chữ 'Kỷ Uyển Diễm' này, trở thành trò mỉm cười lớn số 1 thiên hạ.

Nhớ lại một đời này, nường cũng ko biết cần tưởng tượng như thế nào, ỷ lại vô hình thức xinh đẹp lung linh hơn người, ngay tắp lự mong muốn ngửng đầu kiêu ngạo giống như Phượng Hoàng, khôi hài nhất là, chủ yếu bạn dạng đằm thắm bản thân không biết tự động lượng mức độ, vì thế những loại fake man trá hư hỏng vinh ê tuy nhiên một thứ tự rồi lại một thứ tự bị người tận dụng, cho tới sau cùng mới nhất trừng trị hiện tại, bản thân vốn liếng không phải Phượng Hoàng, tuy nhiên chỉ là 1 trong con cái lừa ngu ngốc bị người tiêu dùng roi vọt tấn công xua đuổi, ở vô chống xay gạo bị tấn công vẫn tồn tại gào khóc kêu la, vẫn tồn tại ảo tưởng giọng bản thân vô cùng như thể chim hoàng oanh.

Thật tội nghiệp, cũng xứng đáng trách!

Xem thêm: bye bye đam mỹ

Đây là lời nói xung khắc hoạ chân thực nhất một đời Kỷ Uyển Diễm.

Chỉ tiếc, cho tới khi cuối Khi bị chủ yếu muội muội đằm thắm cận nhất, phái người ép xuống khu đất rạch đao lên trên bề mặt, nường mới nhất hiểu rằng cho đến ni, mình rốt cuộc đem từng nào ngu xuẩn.

Tuyết White trước đôi mắt từ từ nhuộm đỏ lòm, rơi rụng lên đường ý thức, vĩnh viễn rơi vào một trong những mảng bóng tối.

'Kỷ Uyển Diễm' kể từ bên trên mặt mày khu đất cất cánh lên, kể từ bên trên cao nom xuống tử trạng[1] kinh hãi của phái nữ nhân ê. Nàng ngay tắp lự vì vậy, cất cánh ở đằm thắm không trung, lẳng lặng ngắm nhìn và thưởng thức nhan sắc tuyệt thế tuy nhiên tôi đã lấy thực hiện kiêu ngạo thường ngày đang được dần dần thối cọ, sau cùng nường cũng hiểu đi ra, dung nhan xinh đẹp nhất cũng chỉ là 1 trong vỏ quấn bên phía ngoài, phù du như hoa vô gương, trăng nội địa tuy nhiên thôi. Nàng từng vô cùng quan tâm nhan sắc, cho dù chỉ có một chút ít vết hằn thôi cũng tiếp tục tạo nên nường nhằm ý rất rất lâu, tuy nhiên giờ đây...

[1]Tử trạng: Tình trạng tử vong

Nàng cất cánh lên bên trên cây ngồi xuống, suy ngẫm ko biết bản thân tiếp tục lên đường đâu về đâu, cứ vì vậy thời hạn trôi qua loa chả bao nhiêu chốc vẫn qua loa đầu thất [2]

[2]Đầu thất: 7 ngày đầu sau khoản thời gian mất

Ngày loại tám, nường nhận ra nhì người đứng trước tử thi của nường.

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

Sau trận tuyết thì đem mưa, cả đàng lầm lội. Vạt bên dưới xiêm nó của hai người bị lấm bùn khu đất, thể hiện tại lên đường đàng tốn quá nhiều sức lực lao động.

Người đứng sau ăn diện như thể thị vệ, tay giơ cao cho dù, người đứng phía trước khoác áo choàng ngay tắp lự nón màu xanh lá cây sau sống lưng thêu hoạ tiết kim tuyến hình tròn xoe, nón quấn bên trên đầu, vóc người tương đối cao, chỉ thấy người nọ cúi người xuống, kể từ vô ống tay áo rút đi ra khăn tơ lụa nguy nga đắp điếm lên trên bề mặt nường, tiếp sau đó mới nhất cúi người bế lên tử thi vẫn ướt át,ướt đẫm nhẹp của nường, tay của nàng mềm nhũn rũ xuống, bên trên mặt mày tràn trề vết ganh đua ban gold color, coi như là cách thiệt xa cách, nường gần như là cũng rất có thể ngửi thấy mùi hương hôi thối sặc sụa, thế tuy nhiên người nọ lại không tồn tại chút bài xích xích nào là, ôm nường xoay người rời lên đường.

Khuôn mặt mày tuấn mỹ tinh tế đẹp nhất như chạm trổ, xa cách kỳ lạ và lại thân thuộc, ra làm sao lại rất có thể là... Hắn?