nhiệt luyến trí mạng

An Tống ngồi dậy, nhẹ nhõm giọng đáp: "Alo?"

"Hỏi anh sở hữu bận ko là ham muốn thực hiện gì?" Trong tối khuya yên tĩnh tĩnh, hóa học giọng kể từ tính và âm trầm của những người con trai càng nổi trội.

Bạn đang xem: nhiệt luyến trí mạng

An Tống giải thích: "Nếu anh bận, em sẽ không còn cho tới chống thao tác làm việc làm phiền anh."

Hôm ni anh tan thực hiện sớm rộng lớn bao nhiêu ngày trước, có lẽ rằng anh vẫn ko hoàn thành xong việc làm.

Đầu thừng mặt mày ê, người con trai nghe đâu tương đối mỉm cười cợt, "Không bận, qua chuyện trên đây lên đường."

An Tống bị giờ cười cợt của anh ý lan truyền, lặng lẽ cong khóe mồm, "Muốn tợp trà không? Em xuống lầu trộn mang lại anh một ly?"

"Ở trên đây sở hữu rồi, thẳng qua chuyện trên đây thôi."

Cúp điện thoại cảm ứng thông minh, An Tống xỏ dép bước thoát khỏi chống.

Đèn tường nhập hiên chạy dọc lan đi ra độ sáng êm ấm vơi nhẹ nhõm, An Tống từ tốn tiếp cận đầu mặt mày ê, đứng ở cửa ngõ chống thao tác làm việc còn luôn nhớ chải đầu vuốt vuốt ăn mặc quần áo.

Mọi loại đang được sẵn sàng, giơ tay gõ cửa ngõ.

Cửa chống ngỏ đi ra, người con trai đem áo ngủ đứng ở cửa ngõ.

Hai đôi mắt An Tống lấp lóe, ko biết nên tiến bộ hoặc tháo lui.

Anh chỉ mang 1 cái áo ngủ vì thế vải vóc nhung màu sắc xám, làn tóc rối bù rủ xuống thân thuộc lông ngươi và hai con mắt, còn ướt sũng 1/2, nghe đâu anh mới nhất tắm đoạn.

Hơn nữa, thừng áo ngủ mặc dù có thắt chặt cho tới đâu cũng khó khăn kín kẽ, An Tống chỉ việc tương đối ngước đôi mắt lên là hoàn toàn có thể nhận ra hình tiết, lối đường nét của lối viền phần cổ áo tương đối hở, không thực sự cường tráng tuy nhiên tà tà quyến rũ như ham muốn mạng cô.

Một điểm nữa, người con trai áp điện thoại cảm ứng thông minh ngay gần tai, mơ hồ nước hoàn toàn có thể nghe thấy tiếng nói ở đầu mặt mày ê.

Quen nhau lâu như thế, mỗi một khi nghe điện thoại cảm ứng thông minh, Dung Thận đa số đều tách mặt mày người xem, hoặc là... tách mặt mày cô.

An Tống mẫn cảm, tuy nhiên ko mẫn cảm đến mức độ không có căn cứ sinh sự.

Tránh người khi gọi điện thoại cảm ứng thông minh đơn thuần bao nhiêu chuyện vụn lặt vặt, cô chỉ mất tuyệt vời, ko tức là tiếp tục canh canh trong tâm địa.

Kể cả giờ đây xung quanh quẩn ngoài cửa ngõ, muốn làm đợi Dung Thận rỉ tai điện thoại cảm ứng thông minh đoạn mới nhất lên đường nhập.

Nhưng tuy nhiên nghe đâu người con trai ko lưu ý tới việc vì thế dự của An Tống, con quay người lại, thấy cô không áp theo kịp, ngay tắp lự vô cùng đương nhiên fake tay về phía cô.

An Tống: "..."

Cô không tồn tại ý nhằm anh đưa vào chống đâu tuy nhiên.

Một khi sau, An Tống bị kéo nhập thư chống, người con trai cũng đúng vào lúc rằng với đầu mặt mày ê năng lượng điện thoại: "Để chúng ta bố trí lại plan, sáng sủa mai tổ chức triển khai thêm 1 buổi họp thảo luận, đôi khi thông tin cho những thành phần nên phát động dự án công trình trước ê trước vào cuối tháng."

Những gì anh rằng khá trang nghiêm và quyết đoán.

An Tống nom chằm chằm bóng sống lưng Dung Thận, mặt mày tai lại vang lên câu nói: Đây ko nên là tổng tài bá đạo tự động bản thân lâm trận sao.

Nếu anh ko nên chưng sĩ tư tưởng, xét về nước ngoài hình và khí hóa học, anh quả thực sở hữu cảm hứng bá đạo.

Nghĩ cho tới trên đây, An Tống bất giác cười cợt âm thầm.

Cùng khi ê, người con trai cũng kết thúc giục cuộc gọi, xoay đầu nom cô trêu chọc, "Em cười cợt dòng sản phẩm gì?"

"Không..." An Tống tiếp cận cái ghế sô trộn mặt mày hành lang cửa số ngồi xuống, "Hôm ni ở khu vực phấn chấn đùa, sở hữu người rằng anh kiểu như tổng tài bá đạo."

Trong đôi mắt Dung Thận xẹt qua chuyện một tia sáng sủa, tuy nhiên chỉ thông thoáng qua chuyện, anh không tồn tại tiếp lời nói, trong thời điểm tạm thời cũng không tồn tại dự định thảo luận chủ đề này.

Người con trai thản nhiên bưng trà thơm tho fake qua chuyện, giọng trầm trầm, "Ở nhập chống ngán không?"

Hai tay An Tống bưng ly, nhiệt độ chừng vừa phải nên, "Không, em chỉ ham muốn qua chuyện...ở lại một lúc."

Dù sao lên đường nữa, cô đều rằng bất kể điều gì cô nghĩ về nhập đầu.

Nhưng rằng đoạn mới nhất thấy rằng trực tiếp quá.

An Tống nhấp một ngụm trà, vờ vịt nom tủ sách, bổ sung cập nhật nói: "Tìm sách phát âm."

"Em đang được phát âm không còn những cuốn sách em lấy trước ê chưa?"

"Ồ, vẫn... ko."

Xem thêm: đan hoàng võ đế

An Tống nối tiếp cúi đầu tợp trà, thực đi ra là tách ánh nhìn thăm dò xét của Dung Thận.

Gần trên đây, ngày nào thì cũng nghĩ về cho tới chuyện yêu mến, những cuốn sách lấy về... có lẽ rằng đang được phủ giàn giụa lớp bụi bên trên bàn rồi.

Thông minh như Dung Thận, sao hoàn toàn có thể ko nhận ra sự tránh mặt của cô ý, tuy nhiên chủ yếu vẻ bên ngoài nhỏ nhắn mưu trí của cô ý luôn luôn khiến cho anh hồi vỏ hộp ko thôi.

"Muốn xem sách gì thì tự động lên đường lấy lên đường. Anh lên đường xử lý một số trong những việc, lát ngồi với em sau."

Người con trai bịa đặt tách trà lên bàn, hai con mắt sâu sắc thẳm hòa nhập độ sáng trong xanh của cái đèn bàn, rực cháy tuy nhiên khó khăn thăm dò.

An Tống ậm ừ, vờ vịt tiếp cận tủ sách, nói: "Anh bận lên đường, ko cần thiết nằm trong em đâu, xem sách đoạn em về bên ngủ."

Dung Thận nom chằm chằm bóng hình miếng khảnh của cô ý, môi mỏng dính cong lên một cơ hội hạnh phúc.

Cô đang được hoàn toàn có thể điềm tĩnh bước cho tới trước mặt mày anh nhập bộ đồ quần áo ngủ, hành vi này đầy đủ nhằm không ngừng mở rộng tăng thật nhiều hàm nghĩa.

Ít nhất thì An Tống lúc này đang được hoàn toàn có thể tiêu thụ việc anh xuất hiện tại nhập cuộc sống đời thường và sinh hoạt mỗi ngày của cô ý.

Không còn khách hàng sáo xa cách kỳ lạ, ngày càng kiểu như một cô nàng thông thường, vô ưu vô lo ngại tràn trề tích điện.

...

Sau khi An Tống và Dung Thận chính thức cơ chế tình thương, cuộc sống đời thường của mình vẫn thông thường, tuy nhiên chúng ta không hề tầm thông thường nữa.

Đã cho tới vào buổi tối cuối tuần, cho tới ngày gửi mái ấm.

Nguyễn Đan Linh phờ phạc lúc biết rằng chúng ta tiếp tục gửi về Hương Chương Duyệt Phủ.

Từ sáng sủa bà đã nâng An Đồng cho tới khuyên nhủ nhủ không còn nước không còn dòng sản phẩm.

Giả dụ như, nên ghi nhớ thức ăn vừa đủ và thông thường xuyên quay trở lại khi cô sở hữu thời hạn.

Lại thêm 1 ví dụ khác ví như, nếu như Tiểu Cửu bắt nạt cô, cô ghi nhớ trở lại cáo trạng, bà tiếp tục thay cho cô chỉnh đốn anh, vân vân và mây mây.

Từ tận lòng lòng An Tống đang được coi Nguyễn Đan Linh là 'mẹ chồng', vì thế mặc dù có cảu rảu từng nào đợt, cô cũng đều nhẹ nhõm giọng đáp lại, ko hề không dễ chịu 1 chút nào.

"An An à..." Nguyễn Đan Linh bắt lấy tay cô, quyết tấn công cho tới nằm trong đề nghị: "Bằng ko nhằm Tiểu Cửu tự động bản thân gửi cho tới ê lên đường, con cái ở trong nhà thôi. Sau này nếu như nhì đứa ham muốn họp mặt, thì gọi nó về, con cái nghĩ về sao?"

An Tống cảm nhận thấy ko ổn: "..."

Dung Kính Hoài mặt mày ko biểu cảm ở một bên: "..."

Dung Thận vô tình kể từ sảnh lao vào sảnh trước, đang được nghe thấy những lời nói của Nguyễn Đan Linh.

Người con trai vạn bất đắc dĩ mím môi mỏng dính, cười cợt đùa nói: "Đây là cơ hội nhì vị trưởng bối giữ lại mối quan hệ phu nhân ck sao?"

Nguyễn Đan Linh nhún vai, liếc anh một chiếc, nhẹ nhõm giọng dìm nga: "Con chớ sở hữu tuy nhiên đối chiếu với thân phụ con cái, ông ấy đối với con cái ngoan ngoãn ngoãn rộng lớn thật nhiều."

Dung Kính Hoài không đủ can đảm phản chưng, mái ấm mái ấm gia đình không tồn tại chút uy nghiêm ngặt nào là.

Dù Nguyễn Đan Linh sở hữu miễn chống thế nào là thì quyết tâm dọn đi ra ở riêng biệt của song phu nhân ck con trẻ cũng ko thể bị lung lắc, sau cuối chỉ hoàn toàn có thể nom chúng ta tài xế tách lên đường.

Lúc này, Dung Kính Hoài kể từ đàng sau bao bọc lấy vai thân phụ, vuốt ve an ủi: "Con dòng sản phẩm rộng lớn rồi, chắc chắn nên mang lại bọn chúng nó không khí tự tại."

Nguyễn Đan Linh lặng lẽ nheo đôi mắt nom ông, "Lâm viên rộng lớn bao nhiêu trăm kiểu mẫu, còn ko đầy đủ điểm sao?"

"Em cũng ko nên ko biết Tiểu Cửu, nó kể từ nhỏ đang được tự động lập, đang được lâu ko nằm trong ở cộng đồng nằm trong tất cả chúng ta, nó......"

Dung Kinh Hoài còn ko rằng đoạn, ông đã biết thành Nguyễn Đan Linh huých một cùi chỏ nhập người, "Tiểu Cửu ham muốn lên đường đâu thì lên đường, nó lên đường thì thôi còn nên fake An An lên đường nằm trong, em còn ko nghe thấy con cái bé nhỏ gọi em giờ u đâu."

Dung Kính Hoài: "..."

An ủi một người đơn độc.

"Được rồi." Dung Kính Hoài bao bọc lấy bà lên đường về bên, nhập tiếng nói đem theo dõi ý cười cợt rảnh nhạt nhẽo, "Em lẽ nào là ko nom đi ra sự thay cho thay đổi thân thuộc Tiểu Cửu và An An sao?"

Nguyễn Đan Linh giật thột, trang nghiêm tâm trí vài ba giây, "Nếu anh rằng như thế, tựa hồ nước thiệt sự sở hữu đồ vật gi rất khác nhau hả."

Xem thêm: truyện hiện đại

"Tiểu Cửu cảnh giác, nên làm cái gi, thực hiện ra làm sao, nó hiểu ra rộng lớn tất cả chúng ta. Em cũng chớ lo ngại. À, chẳng nên chiều tối em sở hữu hứa hẹn thực hiện đẹp nhất sao, anh vừa phải hoặc là phải cho tới doanh nghiệp lớn, tiện đường mang em lên đường."

Nguyễn Đan Linh còn đang được ghi nhớ lại một số trong những cụ thể, cho tới khi nhập đầu lóe lên một tia sáng sủa, bà cười cợt ranh mãnh: "Ông xã này, anh sở hữu cảm nhận thấy đã đi đến khi tất cả chúng ta nên sẵn sàng chống mang lại em bé nhỏ không?"

Dung Kính Hoài: "..."