phong than chau

 "Đây là môn đồ loại tía Diệp Nam Hiên của Thiên Thần, tính cách thật thà cương trực. Đây là môn đồ loại tư Lý Huyền Đạo của Thiên Thần, khi nào thì cũng nhây, quí hóng chuyện. Đây là môn đồ loại mươi một Lý Nhàn Ngư của Thiên Thần, khá hướng về trong...", Tần Ninh mỉm cười nói: "Còn một người nữa là hắn, Mặc Nhi..."  

Lúc này Trần Nhất Mặc tiếp cận, toá lụa che mặt mũi đi ra rồi quỳ xuống khu đất, người lập cập lập cập, nước đôi mắt ko kìm được tuy nhiên tuôn rơi.  

Bạn đang xem: phong than chau

"Sao lại khóc?"  

Tần Ninh vỗ vai Trần Nhất Mặc, mỉm mỉm cười với bài bác vị: "Cha u còn lưu giữ Mặc Nhi chứ? Năm cơ con cái dẫn hắn về ngôi nhà, thương hiệu rạng rỡ này tinh nghịch quá đỗi, phụ thân u rất rất quý hắn, bảo con cái trong tương lai hãy sinh một đứa con cháu trai tương tự như vậy, nhị người tiếp tục chuyên nghiệp nó cho tới..."  

Trần Nhất Mặc ở rạp xuống khu đất nghẹn ngào khóc, ko tài nào là kìm lại nổi.  

Nhóm Linh Thiên Triết quỳ sát bên ham muốn rằng gì tuy nhiên trong cổ họng như nghẹn lại.  

Cái bị tiêu diệt của giục thúc Linh Thư và thẩm thẩm Lý Thanh Huyên nên trách cứ Trần Nhất Mặc ư?  

Không hề! Linh Thiên Triết là kẻ biết chuyện này rõ ràng nhất, khi cơ Trần Nhất Mặc rất rất hoặc cho tới ngôi nhà chúng ta đùa, phụ thân u quan hoài cho tới hắn tớ đầy đủ điều.  

Khi cơ đại ca đã lấy thế rồi!  

Trần Nhất Mặc hiếu hạnh với phụ thân u của sư tôn bản thân biết bao, tuy nhiên rồi đột nhiên một ngày bị hãm sợ hãi, bị tấn công gãy một tay, bị nhốt nhập Diêm Môn suốt trong gần tư vạn năm ko thể bay ra phía bên ngoài.  

Trần Nhất Mặc ko hề ham muốn chuyện cơ xẩy ra cả.  

Người thống khổ vì như thế tử vong của song phu phụ Linh Thư và Lý Thanh Huyên nhất rất có thể là Tần Ninh, tuy nhiên người áy náy nhất không có bất kì ai không giống ngoài hắn tớ.  

Xem thêm: nghiện kim họa

Vẫn lưu giữ nụ mỉm cười bên trên môi, Tần Ninh an ủi: "Mặc Nhi tự động giác triển khai trách cứ nhiệm của tớ với nhị người, tuy nhiên con cái suy nghĩ chắc chắn rằng phụ thân u không thích vậy bởi vì nhị người vẫn coi hắn trở thành con cháu bản thân rồi..."  

Trần Nhất Mặc khóc ko trở thành giờ đồng hồ.  

Bên ngoài đại sảnh, Tô Uyển Nguyệt vô nằm trong nóng bức ruột trong khi thấy cảnh tượng ấy.  

Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo và Lý Nhàn Ngư thấy vậy đôi mắt cũng đỏ lòm hoe.  

Tần Ninh lại mỉm mỉm cười rằng tiếp: "Cha, u, trong thời điểm tạm thời giờ đây ngôi nhà chúng ta Linh vẫn ổn định lăm le rồi, con cái tiếp tục xử lý từng ông tơ rình rập đe dọa tiềm ẩn nhập ngôi nhà chúng ta Linh. Không ai rất có thể động vào trong nhà chúng ta Linh nữa, bởi vì con cái vẫn quay về rồi!"  

Hắn rằng câu ấy rồi trịnh trọng dập đầu tía chuyến, bái chín chuyến.  

Năm người Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Diệp Nam Hiên, Lý Huyền Đạo và Lý Nhàn Ngư cũng hàng loạt dập đầu.  

Chỉ đem Trần Nhất Mặc là vẫn quỳ bên dưới khu đất.  

Xem thêm: truyện đọc thầm

Thời gian ngoan dần dần trôi.  

Mọi người kể từ từ tách ngoài kể từ đàng.  

Tần Ninh ngồi bên trên đệm hương thơm người tình, vỗ sườn lưng Trần Nhất Mặc.