rượu mơ xanh truyện

Thẩm Âm Âm hấp tấp trở về lấy chai sữa trườn mức giá, mỉm cười nhoẻn với Lục Quyết, “Cảm ơn nha, sao anh biết tôi quí húp loại này?”

“Tôi ko biết cô quí húp, tôi chỉ biết cô quí vung vẩy.”

Bạn đang xem: rượu mơ xanh truyện

Thẩm Âm Âm cạn điều, húp sữa trườn, bám theo sau Lục Quyết về căn nhà.

“Mấy đứa học viên vẫn trở lại”, thím Ngụy mỉm cười đứng ở phòng tiếp khách ha hả, “Đói bụng ko, nên ăn gì ko nào?”

Thẩm Âm Âm nhấp lên xuống đầu: “Cháu ko ăn, con cháu về chống tắm cọ.”

“Ăn một ít gì đi……”

Lục Quyết nói: “Mặc kệ cô ấy.”

Thím Ngụy đành cần thôi, “Thế tôi thực hiện cho tới cậu nhé.”

“Tôi cũng ko ăn, về chống.” Lục Quyết bám theo sau Thẩm Âm Âm.

“Đều ko ăn hả……” Thím Ngụy ko thể tăng mạnh dung nạp bữa tiệc khuya của tớ, nhìn đặc biệt u sầu.

Trên bậc thang, Lục Thiệu Tu cũng xuống tầng, anh ấy bước đặc biệt nhanh chóng, vừa phải chuồn vừa phải sửa sang trọng cổ ống tay áo, đúng khi đối lập với Thẩm Âm Âm.

“Anh Thiệu Tu.”

Thẩm Âm Âm nhỏ giọng kính chào căn vặn, rầu rĩ ko mừng rỡ tăng trưởng tầng.

Lục Thiệu Tu nhìn Lục Quyết, “Sao thế này, ở ngôi trường học tập bị tóm gọn nạt?”

“Làm sao em biết.” Vẻ mặt mày Lục Quyết nhàn nhã nhạt nhẽo.

Lục Thiệu Tu khá khí nhăn mi, “Hai đứa học tập nằm trong ngôi trường, ngày thông thường quan hoài em ấy nhiều hơn nữa chuồn.”

“Cô ấy gọi anh là anh trai, tuy nhiên ko gọi em là anh trai*, sao em cần quan liêu tâm?” Lục Quyết ko nghĩ rằng đích.

*Xưng hô thông thường của phái đẹp đó là tôi – anh, tức là wo – ni, anh trai = ca ca, phái đẹp chủ yếu chỉ gọi Lục Thiệu Tu là Thiệu Tu ca ca.

Nhìn bóng hình anh, Lục Thiệu Tu mỉm cười nhấp lên xuống lắc đầu: “Thằng nhóc thối……”

Thẩm Âm Âm trở lại chống, chuyện thứ nhất đó là lấy bài bác ganh đua rời khỏi, viết lách đề bài bác sai vô vở thường xuyên viết lách những thắc mắc sai trầm trọng.

Làm hoàn thành công đoạn này, cô thở nhiều năm một khá.

Các đề bài bác này, là những dạng trước đó chưa từng học tập qua loa, điềm tĩnh tuy nhiên phân tách, chuyến này cô cũng ko coi là sai lầm không mong muốn.

Chẳng qua loa, tựa như điều nghề giáo toán trình bày vậy, cô với nỗ lực, tuy nhiên luôn luôn với những người dân nỗ lực rộng lớn cô.

Ví dụ Lưu Tri Hạo, người hàng đầu môn toán.

Vẻ hình thức của cậu ấy nhìn khá ngốc, tuy nhiên lại sở hữu năng khiếu sở trường về khoa học tập bất ngờ, ganh đua toán hồi cấp cho nhị thông thường xuyên đạt điểm tối đa, còn tiếp tục thể hiện những phương thức rất khác với nghề giáo.

Mà Thẩm Âm Âm, cô luôn luôn làm rõ phiên bản thân thích, khoa học tập bất ngờ là điểm yếu kém của cô ý.

Không với năng khiếu sở trường, không tồn tại suy nghĩ khoa học tập bất ngờ khi sinh ra đã bẩm sinh, đồng nghĩa tương quan với việc cần nỗ lực nhiều hơn nữa.

Kết giục kì ganh đua tham khảo unique, những học viên nhanh gọn lẹ đầu tiên lao vào cuộc sống đời thường cấp cho thân phụ.

Chương trình học tập của lớp 10 cũng không thật nặng nề, tuy nhiên Quảng Thịnh là ngôi trường cấp cho thân phụ tốt nhất có thể của Lạc trở nên, vậy nên với muôn color muôn vẻ câu lạc cỗ hoạt động

Các câu lạc cỗ đều tranh giành thủ giờ nghỉ ngơi trưa, ở khu vực dạy dỗ học tập, cửa ngõ căn nhà ăn bịa cái bàn nhỏ tuyên truyền, thông tin tài khoản social cũng có thể có đầy đủ phần trình làng.

Trường học tập không tồn tại quy tấp tểnh cứng nhắc, rất có thể nhập cuộc hoặc ko, tuy nhiên chúng ta học tập thường rất tích cực

Vừa mới mẻ lao vào lớp 10, chưa tồn tại xúc cảm hấp tấp vàng và áp lực nặng nề như lớp 11 và 12, tích điện còn quá sau kì ganh đua cấp cho 3 chính thức bung xõa, người xem cảm nhận thấy siêu hào hứng với văn hóa truyền thống những câu lạc bộ

Không với gì bất thần xẩy ra, Hứa Vĩ tham gia câu lạc cỗ đoán số.

Đào Tử Dương biết nhảy, như bị rối loàn tăng động vậy, cậu tớ rời khỏi nhập câu lạc cỗ tennis và Street Dance club, thỏa mức độ cải tiến và phát triển sự phối kết hợp thân thích tay và chân.

Ngay cả Lưu Tri Hạo, người luôn luôn vùi nguồn vào học tập, cũng nhập cuộc câu lạc cỗ trinh tiết thám —— đặc biệt thích hợp khí hóa học học tập bá của cậu ấy.

Có thời cơ thích nghi bạn làm việc mới mẻ, tăng những quan hệ xã phó, thực hiện cuộc sống học viên thêm thắt phong phú và đa dạng, Tưởng Kiều chắc chắn rằng sẽ không còn bỏ lỡ, chỉ tiếc là ngôi trường không tồn tại câu lạc cỗ bám theo xua đuổi ngôi sao sáng, còn nếu không cô ấy vô cùng ko bỏ lỡ.

“Cậu rất có thể tự động gây dựng, bản thân tiếp tục là kẻ thứ nhất tham gia.” Thẩm Âm Âm nghĩ về, thế thì cô rất có thể lười biếng,lười nhác biếng một cơ hội tự do thoải mái.

Tưởng Kiều chống cằm, nhìn khung trời ko trình bày nên lời: “Mình muốn làm lắm, tuy nhiên thân phụ u bản thân tiếp tục tấn công bị tiêu diệt bản thân.”

Thẩm Âm Âm nhảy mỉm cười.

Cô trả điện thoại cảm ứng cho tới Tưởng Kiều, “Chọn một chiếc chuồn, Hay là nằm trong bản thân chuồn vô câu lạc cỗ hí kịch không?”

Tưởng Kiều kinh ngạc: “Nhanh như vậy tuy nhiên cậu vẫn chọn lựa được rồi á?”

“Mình quí coi phim năng lượng điện hình họa, tuy nhiên câu lạc cỗ năng lượng điện hình họa vẫn đầy đủ member, chỉ với câu lạc cỗ hí kịch còn khu vực rỗng tuếch.”

Quan trọng nhất là, Thẩm Âm Âm vẫn căn vặn qua loa bên trên Tieba, người phụ trách cứ câu lạc cỗ hí kịch là kẻ nghịch tặc hệ nhàn nhã nhã, đặc biệt hiếm khi tổ chức triển khai hoạt động và sinh hoạt, cũng ko đòi hỏi member điểm danh hàng tuần, nói theo một cách khác là việc lựa lựa chọn số 1 nhằm lười biếng,lười nhác biếng.

Tưởng Kiều thở dài: “Tiếc là bản thân ko quí hí kịch.”

Tưởng Kiều lướt những thông tin tài khoản câu lạc cỗ ở điện thoại cảm ứng, loại những cái tương quan cho tới chuyển động, cũng loại những cái cần hoạt động và sinh hoạt óc, ở đầu cuối chỉ với lại câu lạc cỗ bói toán  và câu lạc cỗ music.

“Phần hát bản thân khá ổn định, miễn chống nghe được, không đến nút khó khăn nghe.”

Ở một cường độ nào là bại liệt, Tưởng Kiều và Thẩm Âm Âm đều lười biếng,lười nhác như là nhau, chỉ mong muốn sờ cá vẩy nước*.

*sờ cá = lười biếng,lười nhác biếng, vẩy nước tương tự động thế.

Hai người rất có thể trở nên chúng ta đảm bảo chất lượng là với vẹn toàn nhân cả.

Các câu lạc cỗ sinh hoạt thông thường lệ hàng tuần một chuyến, trong số chống học tập nhỏ của tòa căn nhà Nghệ thuật và Thể thao, với bao nhiêu câu lạc cỗ tiếp tục ra bên ngoài hoạt động và sinh hoạt, tuy nhiên trình bày công cộng sẽ không còn tác động cho tới việc học tập.

Dì Trịnh thấy Thẩm Âm Âm vượt lên cần cù, cũng hoặc khuyên nhủ cô, việc thư giãn giải trí vui chơi cũng rất cần thiết.

Sau khi tan học tập vô thân thích trưa, Thẩm Âm Âm và Tưởng Kiều nép dọn vật hoàn thành, sẵn sàng cho tới câu lạc cỗ report.

Lần thứ nhất hoạt động và sinh hoạt, ko thể cho tới trễ được.

Hai cô vừa phải trình bày vừa phải mỉm cười dung dăng dung dẻ thoát ra khỏi chống học tập, một người phái đẹp sinh vẫn đợi ở phía bên ngoài.

“Âm Âm!” Cô tớ đặt chân vào sát, mỉm mỉm cười fake dối trá.

Thẩm Âm Âm nhíu mày: “Vương Tình? Sao cô ở phía trên.”

Còn khoác đồng phục ngày hè của Quảng Thịnh.

Vương Tình nhường nhịn như ko chú tâm cho tới sự lãnh đạm của Thẩm Âm Âm, vẫn mỉm cười tươi: “Dì nhỏ hùn bản thân trả sang trọng phía trên, tiếc là ko thể nằm trong lớp với cậu.”

Thẩm Âm Âm chợt vỡ lẽ.

Khó trách cứ, hôm ăn cơm trắng ở hotel, khi cô sẵn sàng đi kiếm Lục Quyết, với nghe thấy Trịnh Chỉ Ý mong muốn đàm đạo gì bại liệt với Trịnh Chỉ Như.

“May nhỉ, mới mẻ vừa phải ganh đua hoàn thành đã lấy cho tới.” Tưởng Kiều nhỏ giọng âm thầm thì.

Thẩm Âm Âm lạnh nhạt gật đầu: “Ừ, tôi với việc, chuồn trước đó.”

“Từ kể từ, những cậu mong muốn cho tới câu lạc cỗ đích không?” Vương Tình nháy đôi mắt, bên trên mi đôi mắt với phấn gray clolor nhạt nhẽo.

Tưởng Kiều nói: “Đúng vậy.”

Vương Tình mỉm cười tủm tỉm khoác lấy tay mặt mày bại liệt của Thẩm Âm Âm, “Mình với những cậu nằm trong chuồn chuồn, bản thân mới mẻ cho tới, ko thân thích với ai không còn.”

Tưởng Kiều nghĩ về âm thầm, vừa phải mới mẻ khai học, ai thân thích được với ai.

Trừ khi như là cô ấy và Thẩm Âm Âm, vẫn quen thuộc biết kể từ sớm.

“Đi thôi.” Thẩm Âm Âm ko tiện kể từ chối, cô đành cần vờ vịt ngồi xuống buộc thừng giầy, rút cánh tay rời khỏi, tiếp sau đó cho tới mặt mày bại liệt người Tưởng Kiều.

Khu Nghệ thuật và Thể thao sáng sủa đèn, từng chống học tập đều bị những câu lạc cỗ chiếm hữu, câu lạc cỗ music của Tưởng Kiều tại tầng một.

“Bye bye nha, chúc bản thân có không ít như mong muốn.” Tưởng Kiều tự động khích lệ.

Bây giờ chỉ với Thẩm Âm Âm và Vương Tình.

Xem thêm: sau khi mất trí nhớ đối thủ bám dính lấy tui

“Cô ở câu lạc cỗ nào?” Thẩm Âm Âm vừa phải căn vặn vừa phải tăng trưởng tầng, câu lạc cỗ hí kịch của cô ý ở lớp 303.

Vương Tình rầu rĩ nói: “Mình vẫn ko chọn lựa được, hoặc bản thân ở công cộng với cậu chuồn.”

“Cô cũng quí hí kịch?” Thẩm Âm Âm nhìn cô tớ một chiếc.

Vừa rồi tám chuyện dọc đàng, Vương Tình vẫn biết cô mong muốn cho tới câu lạc cỗ hí kịch.

Ánh đôi mắt Vương Tình lập loè, mỉm cười nói: “Mẹ bản thân trả bản thân chuồn coi bao nhiêu chuyến, bản thân thấy khá hào hứng.”

Thẩm Âm Âm tức thời cứng họng, tuy nhiên cũng chẳng trình bày gì nữa, có lẽ nào rất có thể ngăn cô tớ lại ko cho tới chuồn à?

Dù sao cũng chỉ là một trong những câu lạc cỗ vô ngôi trường, mong muốn chuồn thì cứ chuồn.

Đi vô chống 303, bên phía trong vẫn với mươi bao nhiêu người ngồi, đều là học viên lớp 10, vài ba phút sau người phụ trách cứ thong thả cho tới muộn.

Trên đầu anh tớ sập các giọt mồ hôi, đàng chân tóc tương đối cao, dáng vẻ người bậm bạp, nhìn dường như chật vật.

“Xin lỗi, anh vừa phải vừa tan học”, anh tớ vệ sinh các giọt mồ hôi, đứng phía trên bục giảng, “Anh là Chu Khang, người phụ trách cứ câu lạc cỗ, trong năm này học tập lớp 12, vẫn phụ trách cứ 2 năm, đặc biệt mừng rỡ khi người xem tham gia, hay…… Mọi người tự động trình làng đi?”

Người phía bên dưới tôi nhìn chúng ta, chúng ta nhìn tôi, ở đầu cuối một nam giới sinh đứng lên đánh tan vòng lặng ngắt này.

Vương Tình cũng khá tích đặc biệt, là kẻ loại nhị đứng lên, mỉm mỉm cười nói: “Em thương hiệu là Vương Tình, cá tính tươi sáng, là bà mẹ bọn họ với Thẩm Âm Âm, bọn chúng em cực kỳ quí hí kịch, thông thường xuyên chuồn rạp hí kịch.”

“Thật à, thế thì đảm bảo chất lượng quá”, ánh nhìn Chu Khang sáng sủa ngời, “Hai em quí vở hí kịch nào?”

“Em thích《 Macbeth》.” Vương Tình vấn đáp vô một giây.

Chu Khang nhìn Thẩm Âm Âm cổ vũ: “Vậy còn em?”

Thẩm Âm Âm liếc đôi mắt nhìn Vương Tình một chiếc, mặt mày ko thay đổi sắc nói: “《 Giấc Mộng Đêm Hè 》.”

Tự trình làng hoàn thành một vòng, hội trưởng trình bày đơn giản và giản dị những hoạt động và sinh hoạt thông thường ngày của câu lạc cỗ, những cỗ hí kịch từng biểu diễn, còn giành giải nhất Văn nghệ thanh thiếu hụt niên của TP.HCM.

Lại trình bày tiếp, thớ thịt chút chít bên trên mặt mày Chu Khang tràn trề kiêu ngạo.

Trông xinh tươi một cơ hội kỳ kỳ lạ.

Cuối nằm trong Chu Khang add từng người vô vào group chat, những hoạt động và sinh hoạt và thời hạn hoạt động và sinh hoạt chuyến sau của câu lạc cỗ sẽ tiến hành thông tin vô bại liệt, rồi cứ thế tan họp.

“Tôi với việc, chuồn trước đó.” Thẩm Âm Âm bước nhanh chóng thoát ra khỏi chống học tập, fake nghễnh ngãng khoác kệ Vương Tình gọi rộng lớn bao nhiêu giờ đồng hồ ở hâu phương.

Nhưng cô tớ vẫn xua đuổi bám theo.

“Âm Âm, cậu ở công cộng với Lục Quyết như nào là thế?”

Không cần chuyện của cô ý tớ.

Thẩm Âm Âm lãnh đạm nói: “Cứ vì vậy thôi.”

Vẻ mặt mày Vương Tình hiện thị biểu cảm ngại hãi: “Mình thấy anh tớ đặc biệt hung hãn, từng chuyến đều chẳng nhằm ý cho tới ai, lúc còn nhỏ còn bảo bản thân cút chuồn.”

“Không với, anh ấy chẳng hung hãn 1 chút nào.” Thẩm Âm Âm tráng lệ nhấn mạnh vấn đề.

Vương Tình khá khí sửng bức, thiếu hiểu biết vì thế sao đùng một cái Thẩm Âm Âm chính thức bảo đảm Lục Quyết, cô tớ khựng một lúc mới mẻ trình bày tiếp: “Vậy cậu biết vấn đề bại liệt không?”

“Sự việc nào?”

“Mình nghe trình bày, khi anh tớ học tập lớp 9, tấn công người không giống nhập viện rộng lớn một mon, suýt nữa ko tỉnh lại được.”

Thẩm Âm Âm không nói, chuyện này cô biết, khi ấy Lục Hiển Văn nổi nóng, cất cánh suốt cả đêm cho tới Trừng Châu nhằm xử lý chuyện này.

Vương Tình ngại hãi nói: “Người này cũng trả cho tới Lạc trở nên, biết Lục Quyết ở phía trên, mong muốn báo thù địch, bao nhiêu ngày này luôn luôn dò xét nhằm ngăn tấn công anh tớ.”

“Tôi biết rồi.” Thẩm Âm Âm trình bày.

Vương Tình mách bảo tay cô, ngại hãi trình bày tiếp: “Hay là, cô về trình bày cho tới dì nhỏ chuồn, kẻo anh tớ lại bắt gặp phiền nhiễu.”

Thẩm Âm Âm mặt mày ko thay đổi sắc hất tay cô tớ ra: “Chuyện này cô chớ quan hoài nữa.”

Cô bước nhanh chóng xuống tầng, lấy điện thoại cảm ứng rời khỏi gọi cho tới Lục Quyết.

Ngày ngày qua với số điện thoại cảm ứng anh, vẫn còn đấy mới mẻ mẻ lạnh lẽo.

Kỳ quặc.

Lướt nhị chuyến vô danh bạ, ko tìm kiếm được thương hiệu Lục Quyết, tuy nhiên lại sở hữu một sản phẩm “Không với việc gì chớ gọi”.

Khóe môi cô gợn lên nụ mỉm cười.

Tôi càng mong muốn gọi bại liệt.

Cô bấm gọi, nhấc điện thoại cảm ứng dán vô tai, thật nhiều giờ đồng hồ tút tút vang lên, mặt mày bại liệt mới mẻ nhận máy.

“Ai.” Giọng anh khá khàn khàn, nghe đâu ko tỉnh táo.

Thẩm Âm Âm hắng giọng, nói: “Là tôi.”

“Tôi là ai?” Giọng mệt rũ rời.

“…… Tôi là Thẩm Âm Âm.”

Đầu mặt mày bại liệt rất rất lâu ko phản hồi, Thẩm Âm Âm gọi thương hiệu Lục Quyết, anh mới mẻ ko kiên trì nói: “Gọi đồ vật gi, bị cô thực hiện cất cánh cơn ngủ rồi.”

Thẩm Âm Âm hé vĩ đại nhị mắt: “Vào thời điểm hiện nay, anh lại ngủ?”

“Không được sao?” Lục Quyết lười biếng,lười nhác nhác nhắm nhị đôi mắt, “Đúng khi, hùn tôi mua sắm chai nước uống, cho tới chống chứa chấp tranh bị thể dục thể thao dò xét tôi, húi.”

Anh trình bày húi là húi, ko dây dính dông dài.

Thằng ranh mãnh này coi cô là kẻ sai lặt vặt, Thẩm Âm Âm căm phẫn nộ, cho tới quầy cung cấp đá quý lặt vặt mua sắm nước.

“Lấy chai nước uống, càng khó khăn húp càng đảm bảo chất lượng.” Cô nhấn mạnh vấn đề với căn nhà tiệm.

Chủ tiệm nhìn cô như nhìn kẻ ngốc, đủng đỉnh không tồn tại động tác gì.

Thẩm Âm Âm tự động bản thân cho tới kệ sản phẩm lựa chọn, ở đầu cuối lựa chọn 1 chai trà xanh lơ Phương Đông.

Cái này chuồn.

Bảo đảm húp hoàn thành anh tớ sẽ rất cần không tin tưởng cuộc sống này.

Thẩm Âm Âm trả chi phí hoàn thành, oai vệ hùng tiếp cận sảnh thể dục thể thao, chống chứa chấp tranh bị thể dục thể thao ở hâu phương sảnh thể dục thể thao, nhìn thấy đặc biệt đơn giản.

Đây là thân thích trưa, người xem đều đã từng đi ăn cơm trắng, bên trên hiên chạy đặc biệt an tĩnh.

Đẩy cửa ngõ chống chứa chấp tranh bị, bên phía trong đựng rổ bóng rổ, lưới cầu lông, những loại linh tinh anh không giống tuy nhiên đặc biệt thật sạch sẽ, ko hề thấy láo độn rối loàn.

Đi vô bên phía trong, với cùng một gian trá phòng ngủ.

Thẩm Âm Âm nhẹ dịu gõ gõ cửa ngõ, không người nào vấn đáp, cô demo vặn tay tóm, phân phát hiện nay rất có thể hé rời khỏi.

Bên vô là chống nhỏ mươi bao nhiêu mét vuông, Lục Quyết phía trên cái chóng cấp, tay cần giờ cao qua loa đầu, nhíu mi, nghe đâu ngủ ko ngon lắm.

Thẩm Âm Âm lại sát nhìn anh.

Mũi cao, làn domain authority Trắng mức giá, môi khá khí khép lại, viền môi thật sạch sẽ xinh rất đẹp.

Khi ngủ không tồn tại biểu cảm bí ẩn gì, rất khác chúng ta ngồi nằm trong bàn trước bại liệt của cô ý, khi ngủ đôi mắt hé mồm hé, còn chảy dãi.

Bộ dáng vẻ này thiệt đích là…… Mặt người tính chó.

Nhưng tuy nhiên cá tính quá mức cho phép ‘chó’.

“Đẹp không?” Lục Quyết đùng một cái hé đôi mắt, nở nụ mỉm cười, “Nhìn lần tiếp nữa thu tiền phí.”

Xem thêm: dịu dàng yêu em

_____________

Tác fake với điều mong muốn nói:

Vợ cậu coi tuy nhiên cậu còn mong muốn lấy chi phí, cậu còn chưa hẳn trả chi phí nhằm cô ấy nhìn bại liệt 【doge】