thăng cấp làm hoàng đế

Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Lúc này ở kinh trở thành nước Yến, vầng trăng sáng sủa vằng vặc, hiện tại vẫn đang là cuối ngày xuân, hoa lê phủ rộng từng mặt hàng núi ụ.
Phố xá giăng đèn kết hoa, tiếng ồn náo sức nóng.
Bởi vì thế phương Bắc truyền cho tới tin tưởng phấn khởi, nghe phát biểu đại quân đại thắng, 1 năm qua quýt thật nhiều địa hạt cần Chịu đựng cảnh thiên tai khó khăn, dân bọn chúng lầm kêu ca, thời điểm hiện tại tình hình và đã được nâng cao, vì vậy dân bọn chúng hào hứng rộng lớn năm ngoái, mái ấm nhà xuống phố thả hoa đăng, ước ước một cuộc sống thường ngày định cư lạc nghiệp.
Túc Khê coi kinh trở thành không xa lạ, đem thật nhiều NPC thân quen đôi mắt, ví như ông mái ấm cửa hàng son phấn đằng bại, vẫn giống như năm ngoái, bày sạp mặt hàng xin chào mời mọc khách hàng.
Cô thở lâu năm cảm khái.
Năm ngoái nước Yến ko rộn rã vì vậy, cũng chính vì thù oán nhập giặc ngoài. Cạnh ngoài nước láng giềng nhăm nhe xâm lăng, bên phía trong thiên tai khó khăn, tuy nhiên là kinh trở thành bên dưới chân Thiên Tử, tuy nhiên quá nhiều người cần Chịu đựng cảnh bị tiêu diệt đói.
Tuy đem khá nhiều người xuống phố, tuy nhiên đại hầu hết đều nhập tâm thái phiền lòng hoảng sợ hãi, vội vàng vội vàng vàng trải qua.
Mà thời điểm hiện tại, đám dân bọn chúng chibi hào hứng rộng lớn thật nhiều.
Phần rộng lớn đều nhờ công sức của nhóc con cái.
Cho nên, không chỉ là giản dị và đơn giản khối hệ thống đòi hỏi nhóc con cái phát triển thành Hoàng Đế, tuy nhiên cũng chính vì chỉ mất có một không hai nhóc con cái phù phù hợp với địa điểm bại, thiết kế một nước Yến thanh bình thịnh thế.
Túc Khê nghĩ về vậy, lại cút để ý Trường Công Mậu đang được chịu khó thao tác làm việc, cũng chính vì nông trang càng ngày càng không ngừng mở rộng, Trường Công Mậu cũng càng trở thành vất vả.
Trường Công Mậu là thủ hạ tâm đầu ý hợp, tuy nhiên ko đảm bảo chất lượng quản lý và vận hành, cũng may trước lúc xuất kinh, nhóc con cái đang được Dự kiến trước, kí thác phần rộng lớn từng chuyện mang lại Trọng Cam Bình.
Vì thế thời điểm hiện nay, nông trang đem thật nhiều hạ tầng, chống rét và mái ấm lưới trồng rau củ dần dần cắm rễ từng nước Yến, bước đầu tiên xử lý vấn nàn thiếu hụt thốn hoa màu.
Đương nhiên, việc gieo trồng còn cần tùy nằm trong nhập tình hình khu đất đai của từng địa hạt, từng việc vẫn cần kể từ kể từ.
Lúc này nghe phát biểu đại quân chuẩn bị hồi kinh, Trường Công Mậu xum xuê nhập đám người phía bên ngoài cổng trở thành, hớn hở ngóng Lục công tử về bên.
Tại Sở Binh Hai – điểm nhóc con cái từng nhậm chức, đám quản ngại sự ko biểu lộ gì đi ra phía bên ngoài, vẫn nhỏ giọng buôn chuyện chuyện Lục Hoán lập công rộng lớn, đoán rằng chuyến này hắn về bên, chắc chắn rằng tiếp tục thăng quan lại tiến bộ chức. tụi bọn họ buồn phấn khởi lộn lạo, đương nhiên đem phần ghen tuông tị nạnh, vẫn lặng lẽ khâm phục.
Vân Tu Bàng vô nằm trong khích động, đang được ở nhập phủ cút di chuyển lại, không ngừng nghỉ chất vấn đám hạ nhân tại vì sao đại quân còn ko nhập trở thành.
Túc Khê trải qua bao nhiêu điểm, thì thầm kiêu hãnh thay cho nhóc con cái, kể từ loại tử Ninh Vương phủ cho đến khi đạt được trở thành tựu như giờ đây, thiệt sự ko hề dễ dàng và đơn giản.
phẳng hữu của nhóc con cái đó là bạn hữu của Túc Khê, chẳng qua quýt chúng ta ko biết sự tồn bên trên của Túc Khê tuy nhiên thôi, trước khi login Túc Khê thẳng cho tới phương Bắc, thời điểm hiện tại nằm trong nhóc con cái hồi kinh, cho nên vì vậy tò mò mẫm xoay về bên thăm hỏi chúng ta.
Vô tình bắt gặp sạp phân phối mứt trái ngược bên trên phố, Túc Khê khích động đem màn hình hiển thị, đi tìm kiếm nhóc con cái.
Lúc này đại quân mới mẻ cho tới kinh trở thành, đang được đóng góp quân ở ngoại thành, ngóng Hoàng Đế triệu loài kiến, mới mẻ hoàn toàn có thể nhập trở thành.
Túc Khê đi dạo xung quanh quân doanh, tuy nhiên ko thấy Lục Hoán, chắc hẳn hắn đang được ở vị trí không giống. Túc Khê phanh bạn dạng đồ vật đi ra, này ngờ vạc hiện tại, Lục Hoán đang được ở nhập cung, Dưỡng Tâm Điện của Hoàng Đế.
Cô mới mẻ chỉ offline một giữa trưa, rốt cuộc chuyện gì đang được xẩy ra vậy?
Túc Khê ngạc nhiên, đoán rằng Hoàng Đế ham muốn họp mặt Lục Hoán, vậy nên nhanh gọn lẹ đem màn hình hiển thị.
Vừa cho tới Dưỡng Tâm Điện, vạc hiện tại toàn bộ thái giám đều ở phía bên ngoài, ở nhập năng lượng điện chỉ mất nhị người, Hoàng Đế và nhóc con cái.
Nhóc con cái một vừa hai phải nằm trong đại quân hồi kinh, và đã được Hoàng Đế triệu sắp tới.
Túc Khê cút nhập, bên phía trong đèn đóm sáng sủa choang, nhóc con cái đứng đối lập Hoàng Đế, ko hề tổn sợ hãi lông tóc, cô mới mẻ thông thoáng yên tâm.
Hoàng Đế mới mẻ rộng lớn tư bao nhiêu, còn ko già cả cút, tuy nhiên ánh nhìn coi nhóc con cái rất rất tang thương.
Dưỡng Tâm Điện vĩ đại vì vậy, lại đìu hiu trống vắng, nhóc con cái trực tiếp sống lưng, cao hơn nữa ông tao thật nhiều.
Tuy ông tao là Hoàng Đế, ngồi bên trên ngai rồng vàng, tuy nhiên mặt khác này cũng là một trong loại trói buộc, ngọn đèn dầu lắc động, Túc Khê hoàn toàn có thể thấy vẻ cô độc bên trên khuôn mặt mũi của ông tao.
phần lớn chuyến tận mắt chứng kiến vẻ uy ngặt, tức giận dỗi, túng hiểm của Hoàng Đế, tuy nhiên đấy là chuyến thứ nhất Túc Khê thấy ông tao có vẻ như mặt mũi vì vậy, tự nhiên ông tao bước nhị bước, ham muốn lại sát nhóc con cái.
Nhưng nhóc con cái đứng cơ hội Hoàng Đế một khoảng chừng xa xôi, bại đó là khoảng cách thân ái quân và thần, vì vậy ông tao bắt tay, nỗ lực kìm nén.
Hoàng Đế yên ắng coi Lục Hoán một khi, rốt cuộc phanh mồm, "Con rất rất kiểu như nường."
Lục Hoán ko phát biểu gì.
Trong trí ghi nhớ của hắn ko hề đem Khanh Quý nhân, quý khách nhập triều ko Chịu đựng phát biểu, hắn cũng ko chất vấn được vật gì.
Bởi vì thế ko ghi nhớ, cho nên vì vậy lúc biết bản thân đó là Cửu Hoàng Tử, hắn chỉ coi như dông phảng phất qua quýt tai, ko lưu lại xúc cảm gì bao nhiêu.
Hoàng Đế coi chằm chằm Lục Hoán, ánh nhìn phức tạp, ngừng một lúc, ông tao phát biểu tiếp: "Hôm sau nhập triều, tao tiếp tục phục sinh thân ái phận Cửu Hoàng Tử mang lại con cái, tuy nhiên ko thể bảo đảm khuôn phi của con cái, tuy nhiên tao chắc chắn tiếp tục bảo đảm con cái đáng tin cậy."
Hoàng Đế trịnh trọng phát biểu, giống như lời hứa hẹn hứa hẹn ngàn vàng.
Lục Hoán thì thầm trào phúng, có lẽ rằng nửa câu đầu là thiệt, tuy nhiên nửa câu sau ko thể tin tưởng được.
chỉ vệ hắn? Tuy Hoàng Đế ngồi ở ngôi cửu ngũ chí tôn, tuy nhiên trong cả phái đẹp tử bản thân yêu thương nhất cũng ko bảo đảm được, sao hoàn toàn có thể bảo đảm được hắn?
Nếu năm bại bảo đảm vẹn tuyền, Khanh Quý nhân cũng ko cần Chịu đựng kết viên thảm khốc vì vậy.
Huống chi, thời điểm hiện tại ham muốn phục sinh thân ái phận mang lại hắn, cũng chính là vì thế mục tiêu cá thể của ông tao.
Đối với hắn tuy nhiên phát biểu, một lối kể từ túng khó khăn cho tới đỉnh điểm, chỉ mất có một không hai một người, luôn luôn ở mặt mũi soi sáng sủa mang lại hắn.
Lục Hoán mặc nhiên đáp: "Tạ ơn đại vương."
Hoàng Đế mở miệng to thở dốc, nghe đâu ham muốn phát biểu gì bại, tuy nhiên coi vẻ mặt mũi mặc nhiên của hắn, chớp đôi mắt đem khá thảng thốt, ông tao lấy lại điềm tĩnh, phất tay nói: "Thôi, lùi đi ra cút."
Lục Hoán xoay người cáo lùi.
Đợi hắn xoay người rời cút, Túc Khê thấy Hoàng Đế thở lâu năm, 1 mình đứng nhập Dưỡng Tâm Điện hồi lâu, tầm dáng cô độc.
Chuyện năm bại Túc Khê ko rõ rệt, tuy nhiên cô cảm nhận thấy, chắc rằng Hoàng Đế từng thiệt lòng mến khuôn phi của nhóc con cái.
Những uẩn khúc của mới cút trước đều đang được trôi qua quýt, tuy nhiên người kể từ nhỏ sinh sống nhập Ninh Vương phủ, cần Chịu đựng biết bao điếm nhục, tổn hại đó là nhóc con cái. Mặc cho dù Hoàng Đế đem vài ba phần áy náy, tuy nhiên ông tao ko tận đôi mắt tận mắt chứng kiến cảnh nhóc con cái rớt vào vũng bùn, mãi mãi ko thể nắm vững xúc cảm của hắn.
Nhìn cút, tuy rằng rằng quá nhận nhóc con cái, tuy nhiên trong cả chuyện nhóc con cái từng Chịu đựng biết bao khổ sở sở nhập Ninh Vương phủ cũng ko biết.
Có lẽ biết, tuy nhiên cũng chính vì ông tao phát biểu với phía bên ngoài kể từ nhỏ nuôi chăm sóc Cửu Hoàng Tử nhập Trường Xuân quan lại, vậy nên ko thể lấy lí tự "Nhục nhã Hoàng Tử" trừng trị Ninh Vương phủ.
Nghĩ vậy, Túc Khê nhức xót, người xứng đáng thương nhất vẫn chính là nhóc con cái.
Nhóc con cái đang được thoát ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, xuyên qua quýt Ngự Hoa viên, Túc Khê theo dõi sau, túm ống ống tay áo của hắn.
Lục Hoán xem sét, phanh Sảnh khấu, thấy nường đang được phiền lòng coi hắn.
Lục Hoán còn đang được tức giận dỗi chuyện nường cút coi đôi mắt, châu đầu rẽ tai với những người không giống, tuy nhiên thời điểm hiện tại, toàn bộ nỗi niềm ghen tuông ghét bỏ đều mất tích chi tiêu.
Mặc cho dù hội ngộ phụ hoàng khuôn phi, hắn ko hề cảm nhận thấy chút tình thân ái.
Hắn chỉ mất nường.
Hắn là thế giới nhị mặt mũi, một phía u ám tối tăm, luôn luôn dìm hắn xuống, tuy nhiên một phía giống như độ sáng dẫn lối, kéo hắn lên ngoài vũng bùng. Mà từng một phía bại, toàn bộ đều sở hữu nường.
Túc Khê ko biết Lục Hoán đang được tâm lý vật gì, tuy nhiên cô ham muốn yên ủi hắn, ngẫm nghĩ về một khi, nói: "Nghĩ theo phía tích rất rất, phát triển thành Hoàng Tử cũng đều có điểm đảm bảo chất lượng, tối thiểu về sau tất cả chúng ta cũng hoàn toàn có thể sinh sống một cuộc sống thường ngày tự do, cho tới Thái Học Viện diễu võ giương oai vệ với đám Lục Văn Tú, còn được đem xiêm hắn xinh tươi quý giá bán. Hoàng Thượng phát biểu tiếp tục bảo đảm cậu, về sau nếu như xẩy ra giành giật chấp, tối thiểu ông ấy tiếp tục nghiêng theo cậu nhiều hơn thế."
Lục Hoán cười cợt cười cợt, thản nhiên nói: "Nào đem ai dễ dàng và đơn giản tin tưởng tiếng Thiên Tử phát biểu như vậy?"
Hắn cút vào trong 1 góc khuất, ngấc đầu coi Túc Khê, "Vua của một nước, ngày ngày đương đầu với thật nhiều cám gạ, đang được sớm thất lạc cút bạn dạng tính thuở đầu. Có lẽ năm ấy bắt gặp Khanh Quý nhân, người choáng ngợp trước vẻ đẹp của khuôn phi, nhị người bên nhau thực hiện chúng ta, dần dần phát sinh tình thương. Nhưng nếu như Khanh Quý nhân còn sinh sống, có lẽ rằng người chỉ coi khuôn phi như bao phi tử không giống, này ngờ, khuôn phi thất lạc sớm, Hoàng Thượng không tồn tại được khuôn phi, ko thể bảo đảm người, một trong những phần áy náy này khiến cho Khanh Quý nhân mãi mãi là nguyệt lão tình đầu ko thể này quên của Hoàng Thượng."
Thấy hắn còn trẻ em đang được nhìn xuyên qua được toàn bộ, Túc Khê khôi hài đáp: "Nói đạo lý thì hoặc lắm, vậy còn cậu thì sao?"
Thiên Tử một nước, vốn liếng dĩ vô tình, nếu như nhóc con cái lựa lựa chọn triển khai xong trọng trách, vậy thì chẳng cần hắn cũng bước bên trên con phố này sao.
Trong lòng Túc Khê đem khá không dễ chịu.
Mấy tiếng này cô chỉ thuận mồm, tuy nhiên ko ngờ Lục Hoán lại ngừng bước, thân ái con phố lát đá đá hoa, từng cánh hoa lê rơi xuống, hắn ngấc đầu coi nường.
Giống như đoán được tâm lý của nường, hắn biện giải mang lại bạn dạng thân ái.
"Ta rất khác ông ấy."
Lục Hoán nhỏ giọng nói: "Ta rất khác quý khách, trong tâm địa tao chỉ tồn tại một người."
"Nếu cầu ko được, chẳng thà ko yêu thương ai."
. . .
Lục Hoán gửi gắm từng câu từng chữ tiềm ẩn tình thương của tôi mang lại Túc Khê.
Hắn ngóng coi nường, bên dưới bóng tối, hai con mắt hắn sáng sủa cho tới kinh người, trải qua Sảnh khấu, vượt lên ngàn năm thời hạn, yên ắng coi Túc Khê.
Giống như buộc Túc Khê cần đương đầu với yếu tố này, song mặt mũi xinh rất đẹp bại để ý coi nường, một chút ít cũng ko rời, giống như rớt vào cơn lốc xoáy không tồn tại lối bay, thiếu hiểu biết sao mặt mũi Túc Khê lại đỏ tía bừng.
Cô chỉ cảm nhận thấy, cánh hành lang cửa số thân ái nhị người chúng ta, bị hắn tấn công đánh tan.
Khoan đang được....
đột nhiên nhiên Túc Khê ghi nhớ cho tới, chuyến bại sau thời điểm về bên kể từ quân doanh, xúc cảm của Lục Hoán chibi thay cho thay đổi thất thông thường, coi thế nào thì cũng thấy ko được đương nhiên.
Lúc ấy nhập gian tham chống của Sở Binh Hai, ánh nến phơi phới lắc động, hắn phát biểu với cô: "Nếu mang trong mình 1 ngày, tao bắt gặp được phái đẹp tử đem học thức hiểu lễ nghĩa, tao ko hề mến nường tao, tuy nhiên nường vẫn kỳ vọng tao trở thành gia, nằm trong người không giống đầu bạc răng long sao?"
Lúc ấy Túc Khê thiếu hiểu biết hàm ý nhập hai con mắt của hắn, cảm nhận thấy yếu tố này rất rất kỳ kỳ lạ.
....Nhưng thời điểm hiện tại, có lẽ rằng xúc cảm thay cho thay đổi, tối ni ngẫm lại, rốt cuộc cô cũng hiểu nhị chữ "người khác" tuy nhiên hắn phát biểu.
Trái tim Túc Khê đập thình thịch, tương tự nổi từng hồi trống rỗng.
Mà Lục Hoán để ý coi cô, ko hề chớp đôi mắt, tương tự ngang bướng chờ đón một thành quả này bại, mang lại dù cho có thất lạc bao lâu cút chăng nữa.
Tuy nỗ lực lưu giữ điềm tĩnh, tuy nhiên hắn ko hề xem sét, ngón tay cất giấu bên dưới ống ống tay áo uy lực bắt chặt.
_________
Thông Báo: Bắt đầu kể từ chương 62, truyện sẽ tiến hành phối pass Quiz bên trên Wordpress Cookie Choux.