thiên kim thật không dễ chọc

Vân Lục thực hiện một cơn mơ, vô chiêm bao nường là cái chén bát diện linh lung, tiếp tục rằng tiếp tục cười cợt tiếp tục khôi hài sung sướng, EQ cực kỳ cao, tiện lợi từng bề người, kể từ xem sách thời đại ngay tắp lự thu thập thật nhiều bằng hữu, nhân mạch, nhốt tiến công vô thật nhiều vòng, lấy lòng phụ vương, tích lũy u nối tiếp, từng, nối tiếp tỷ được cho tới quá, nường đều đoạt về bên.

Nàng trở thành mệnh lệnh độc giả Vân gia thiên kim, tuy nhiên ko cần cái ê đem theo gót của hồi môn cũng thám thính ko thấy trượng phu, kẻ xứng đáng thương.

Bạn đang xem: thiên kim thật không dễ chọc

Vân Lục nghe giờ đồng hồ chuôn banh đôi mắt đi ra, nom vô giờ đồng hồ chuông vang lên thiếu hụt niên thiếu hụt phái nữ chạy nghiền loàn, Phi Dương Lam đem giáo phục white color, vạt áo của giáo phục quăng mặt mũi Vân Lục, xúc cảm chân thực. Nàng choạc tay sờ soạng khuôn mặt.

"Rầm --" tiếng động kéo ghế dựa.

"Nhanh lên, giấy tờ của tớ đâu, dựa, son làm đẹp môi của cậu, chùi lên đường chùi lên đường."

"Lão sư cho tới." Lâm Du kể từ mặt hàng một phóng qua quýt cái bàn nhảy cho tới mặt hàng nhị, vô mồm hô to lớn, rơi xuống khu đất tuy nhiên chạy, đi qua Vân Lục, bước đi tạm dừng. Cúi đầu nom Vân Lục.

Vân Lục ngước đầu, đối lập góc nhìn Lâm Du, hắn đem theo gót một ít châm chọc, sách một giờ đồng hồ, thẳng xẹt qua quýt lên đường.

Ngay tiếp sau đó, Trình Tiêu nạm một lọ sữa trườn, dẫm tiến bộ vô, đủng đỉnh rì rì tuy nhiên lên đường vô trướt mặt mũi Vân Lục, thấy nường tỉnh, đem điểm quá bất ngờ.

"Cho em."

"Không ăn cơm trắng cũng cần nốc chút gì ê." Nàng buông sữa trườn, còn sờ sờ đầu Vân Lục.

Vân Lục theo gót bản năng ngay tắp lự tách lên đường.

Trình Tiêu sửng oi, tay ở thân thích ko trung cứng đờ vài ba giây.

Nàng cúi đầu, ôn nhu tuy nhiên nom Vân Lục.

Phía sau người bất mãn.

"Trình Tiêu, cậu tao ko nốc cũng chớ mang đến cậu tao."

"Em cậu bệnh dịch tự động kỷ lại nguy hiểm."

"Mặc kệ cậu tao, ngày ngày qua cũng dám Khi dễ dàng em gái của Giang Úc, thời điểm hôm nay tan học tập Giang Úc xác minh gϊếŧ bị tiêu diệt cậu tao."

"Trình Tiêu, đến thời điểm ê cậu chớ cầu tình."

Thanh âm tứ phương tám phía, tứ phương tám phía tầm đôi mắt cũng phía điểm này quét tước. Những cái góc nhìn nằm trong trực tiếp tắp tuy nhiên chọc cho tới Vân Lục bên trên người, nường bản năng tính tuy nhiên bao bọc lấy cánh tay, tưởng vùi đầu trở lại.

Chờ những cái tiếng động mắng chửi người châm chọc mắng chửi người khá chút yếu hèn lên đường một không nhiều, Trình Tiêu mới mẻ đem theo gót cực chẳng đã ý cười cợt, đủng đỉnh rì rì tuy nhiên nói: "Các cậu chớ rằng vì vậy, ngày ngày qua tớ thay cho em gái lên đường tạ tội."

Nói xong xuôi, nường kế tiếp người mẹ tình rạm, xoa xoa đầu Vân Lục, "Ngoan, sữa trườn nốc lên đường, điểm chị đem bánh quy...."

"Bang --" Vân Lục chụp lấy tay nường.

Trình Tiêu lại đợt nữa sửng oi.

Vân Lục kể từ khuỷu tay ngước đầu, quan sát về phía nường, lạnh lẽo lùng thốt: "Lấy lên đường."

Nàng khẩu ca ko rộng lớn, cộng đồng xung quanh ko từng nào người nghe thấy. Trình Tiêu bị coi cho tới đem điểm lăng, nường cong môi, phảng phất ngay tắp lự ngóng câu này, nhường nhịn như nường rằng xong xuôi nường mới mẻ yên lặng tâm, vì vậy nường sau đây lên đường.

Đi rồi ko nhị bước.

"Bang --" mượt vỏ hộp sữa trườn ném cho tới sau sống lưng Trình Tiêu.

"Dựa?"

"Đây là cấp cho mặt mũi ko biết xấu xí hổ."

"Trình Tiêu, thất lạc công cậu đối đãi với nó chất lượng tốt vì vậy." Chung xung quanh bàn sinh hoạt phấn khởi, sôi sục vì như thế Trình Tiêu thủ thỉ. Cách chân Trình Tiêu ngừng lại, vài ba giây sau, nường khom sống lưng, nhặt lên đường vỏ hộp sữa trườn, cười cợt gian khổ một ít.

Này một cười cợt gian khổ.

Mọi người càng ngán ghét bỏ quan sát về phía Vân Lục.

Vân Lục ngờ ngạc tuy nhiên ngồi ở ghế bên trên, ngược tim nường rụt rụt, bao bọc lấy đầu.

Biết chủ yếu bản thân thực hiện sai, nường tránh việc thực hiện trò trước mặt mũi nhiều người ném sữa trườn xuống vì vậy, nường luôn luôn là vì vậy, do đó Trình Tiêu mới mẻ đem thời cơ, theo lần lượt tuy nhiên sử dụng "Thiện lương" cho tới chương hiển nường không hiểu biết nhiều chuyện ko biết chất lượng tốt xấu xí, ở đầu cuối, toàn ban đều xa lánh nường.

Nàng tái ngắt nhợt mặt mũi, tay gãi gãi góc bàn.

Lớp học tập đều là lên án công khai minh bạch Vân Lục, cực kỳ riêng lẻ ko lên án công khai minh bạch cũng coi kịch sướng nom nường. Trình Tiêu nhéo sữa trườn, nửa cúi đầu, một tia ý cười cợt kể từ lòng đôi mắt chảy xuôi đi ra, sắc mặt mũi lại sở hữu chút rầu rĩ, nường trở lại bên dưới, vài ba phần xứng đáng thương, còn đùa sữa trườn.

Cửa sau rất loảng xoảng một giờ đồng hồ.

Lớp học tập bàn sinh hoạt xoay đầu nom lại, tiếng động lên án công khai minh bạch người rơi lắng dịu một không nhiều.

"Úc ca!"

Giang Úc đem nón choàng, tay cắm ở vào trong túi, tiếp cận. Trình Tiêu nom cho tới hắn, nhấp môi bên dưới, lấy sữa trườn một phen giơ lên trước mặt mũi hắn.

Giang Úc giới hạn bước đi, rũ đôi mắt nom.

Trình Tiêu cực chẳng đã nói: "Cậu canh ty tớ lấy sữa trườn trả mang đến em tớ, em ấy ko ăn cơm trắng trưa."

Giang Úc ko ứng, cũng ko lấy.

Lâm Du tức thì rằng, "Úc ca, chớ lấy, mới mẻ vừa phải rồi cậu ấy ném trả lại Trình Tiêu, ngay tắp lự ném ở bên dưới chân Trình Tiêu!!!!"

Ngữ khí thập phần oán thù phẫn nộ. Trình Tiêu cắm răng, hung hăng tuy nhiên trừng đôi mắt nom đôi mắt Lâm Du, tựa ở trách cứ cứ hắn rằng nhiều. Giang Úc nom vài ba giây, choạc tay, nạm lấy sữa trườn, rất loảng xoảng một giờ đồng hồ, ném vô thùng rác rưởi.

"Không nốc ngay tắp lự ném." Nói xong xuôi, hắn tiếp cận ghế ngồi.

Chân giẫm ghế Vân Lục, Vân Lục bắt lấy góc bàn, Giang Úc lại giẫm một ít, ko kiên trì thêm thắt lạnh lẽo nhạt nhẽo, "Lên."

Vân Lục gắt gao tuy nhiên bắt lấy góc bàn, đứng lên.

Xem thêm: vị hôn phu

Nam sinh một phen túm ghế nường, kể từ đàng sau lên đường vô, theo gót sau ngồi xuống, một phen đẩy cái bàn một ít, cũng ở cùng mọi người trong nhà nhị cái bàn tức thì banh một chiếc khe hở. Chung xung quanh tức thì vang lên thưa thớt giờ đồng hồ cười cợt nhạo, Vân Lục hít sâu sắc một khá, ngồi về bên.

Nàng tương tự như trọng sinh, quay về xem sách thời đại. Thời đại bị xa lánh ê quay về, cũng chính là đời trước thời gian Trình Tiêu kết uỷ thác Giang Úc một đám người, Trình Tiêu nhốt tiến công vô bọn họ vòng, ở đầu cuối bão lốc tuy nhiên thượng, ngày càng nhiều người cảm nhận thấy Trình Tiêu mới mẻ là đại tè thư khuôn mẫu mực của Vân gia, Vân Lục thân thích sinh phái nữ nhi phảng phất tương tự như là mái ấm gia đình dân gian đi ra, trình độ thực hiện Vân gia thất lạc mặt mũi.

Ấn Trình Tiêu mới mẻ vừa phải rồi rằng, nường về cho tới ngày  đắc tội Giang Úc.

Đời trước thật nhiều hình hình ảnh chợt lóe tuy nhiên qua quýt. Em giá chỉ Giang Úc ngày ngày qua cho tới ngôi trường học tập cho tới thám thính hắn, nường kinh hoảng Trình Tiêu ngồi bên trên ghế phụ xe cộ của thân phụ, do đó thực tất tả vàng đi ra cổng ngôi trường, dòng sản phẩm người rất nhiều, nường đẩy một người phái nữ sinh một phen, lấy cái phái nữ sinh ê đẩy trượt bên trên mặt mũi khu đất.

Nàng hoảng loàn thật nhiều còn không tồn tại cho tới cập rằng khiểm, ngay tắp lự nom cho tới Trình Tiêu vẫn ngồi lên ghế phụ, còn hạ hành lang cửa số xe cộ, phía điểm này vẫy tay.

Mỉm cười cợt mặt mũi thập phần mắt chói, nường trong tâm sụp khí, van lỗi rằng một câu ko rằng, thẳng tách lên đường.

Đêm ê.

Lâm Du gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới vô căn nhà, Trình Tiêu tiếp, nường tao thế Vân Lục van lỗi, rằng em gái không hiểu biết nhiều chuyện, là nường tao oi ruột kêu nường, nường mới mẻ tất tả vàng lên xe cộ, thế nường van lỗi....

Vân Lục trọn vẹn ko biết, ngày ngày tiếp theo cho tới rồi ngôi trường học tập, ở WC bị sụp nước mới mẻ hiểu rằng cái phái nữ sinh ê là em gái Giang Úc.

Chờ hạ, tiết học tập này xong xuôi rồi, nường lên đường toilet, ngay tắp lự có khả năng sẽ bị sụp nước. Trình Tiêu đợi toàn thân thích nường xối ẩm mới mẻ xuất hiện tại, một cỗ biểu tình nhức lòng hứng nường đi ra, còn lấy áo khóa ngoài chủ yếu bản thân mang đến nường đem, toàn bộ người xem tiếp tục rằng Trình Tiêu cậu xử sự chất lượng tốt với em gái cậu vì vậy làm cái gi a, cậu tao trân quý sao.

Các nường tiếp tục ca tụng ngợi Trình Tiêu.

Dựa vô ghế, Vân Lục hô một khá, nường đời trước ko rằng quá cái tiếng rằng gì mềm mịn, ko mến xúc cảm lòi ra ngoài, mặc dù nường trong tâm rằng vô số phen thực van lỗi, tuy nhiên bên trên mặt mũi luôn luôn là trầm đem, phảng phất chỉ việc vừa phải Chịu thua thiệt, nường thân thích là tè thư Vân gia kiêu ngạo ngay tắp lự có khả năng sẽ bị làm tan, chỉ việc vừa phải Chịu thua thiệt, Trình Tiêu ngay tắp lự tiếp tục cười chê nường.

Nhưng tuy nhiên, ko Chịu thua thiệt tiếp tục chỉ thực hiện nường vĩnh viễn không tồn tại bằng hữu.

Vân Lục nhéo cây bút, xoay đầu.

Bên cạnh người phái mạnh sinh phụ thuộc ghế, giấy tờ nửa cái phía trên mặt mũi, khuyên răn tai black color lộ 1/2. Cằm sắc bén ẩn hiện tại.

Giang Úc.

Lê Thành đệ nhất Thái Tử, đời trước Trình Tiêu theo gót chân bọn họ mối quan hệ chất lượng tốt về sau, Trình Tiêu ham muốn thực hiện đồ vật gi đều rất có thể thành công xuất sắc, nường ham muốn một chiếc du ngoạn toàn thị trường quốc tế tốt nhất, nường ham muốn một phen đem phiếu du thuyền, nường trải qua Giang Úc mối quan hệ tiến bộ vô toàn cầu lưu doanh nghiệp vận hành, bị sản xuất trở thành chân dài đỉnh điểm.

Liên quan liêu hậu kỳ nằm trong Giang gia liên minh, Trình Tiêu đều nói cách khác chuyện được, ê cũng chính là nường ở vô đôi mắt thân phụ chính thức thất lạc lên đường độ quý hiếm.

Nàng còn biết, Trình Tiêu yêu thương thì thầm Giang Úc xuyên suốt chục năm, vô giới người đều đang được rằng nhị người bọn họ ở đầu cuối tiếp tục trở thành...

Vân Lục nuốt nước miếng, thấp giọng hô: "Giang Úc."

Dựa sống lưng ghế phái mạnh sinh ko đáp lại, giấy tờ vẫn ko động đậy. Vân Lục nom nghề giáo bên trên đài , đầu thấp thấp, cơ hồ nước tấp vào bên trên bàn, nường mặt mũi dán mặt mũi bàn lạnh giá lại nói: "Giang Úc, ngày ngày qua sự tình ê tớ nằm trong cậu van lỗi, ko, tớ nằm trong em gái cậu van lỗi, tớ thực van lỗi, tớ khi ấy vội vàng đi ra cửa ngõ, thân phụ cho tới đón tớ, Trình Tiêu đối với tớ lên xe cộ trước, tớ kinh hoảng thân phụ tài xế lên đường rồi....."

Nàng rằng năng đem chút lộn xộn, nường ko cần Trình Tiêu, cực kỳ không nhiều rằng, tuy nhiên là nường ko thể nhằm cho tất cả những người không giống vẫn luôn luôn nhận định rằng nường nằm trong Trình Tiêu mối quan hệ thực chất lượng tốt, chính vì những nường mối quan hệ thiệt sự ko chất lượng tốt.....

Nàng cũng tương đối không nhiều van lỗi, cực kỳ không nhiều Chịu thua thiệt. Đời trước tương tự cái ngốc bức tương tự nhau, vỏ trai tương tự mồm nường, mệnh lệnh nường bị mất quá nhiều không nhiều ý tốt.

"Tớ rất có thể ước em gái cậu đi ra cho tới đó? Tớ tự động bản thân nằm trong cậu ấy rằng...."

Sách vở động che, Giang Úc oai vệ phía bên dưới, hai con mắt trực tiếp tắp tuy nhiên nom nường. Thiếu phái nữ tấp vào bên trên bàn, mặt mũi dán mặt mũi bàn, tè xảo mồm một chiếc kính tuy nhiên rằng. Cùng lớp ngồi nằm trong bàn nửa năm, nường còn phen thứ nhất rằng nhiều vì vậy, Vân Lục coi hắn lấy giấy tờ.

Mắt sáng sủa rực lên "Tớ nằm trong em cậu van lỗi...."

"Cậu ko cần thiết gϊếŧ bị tiêu diệt tớ." Nàng do dự cương khẩu ca rằng.

Giang Úc đầu ngón tay chạm vô khuyên răn tai, "Hở?"

"Tớ...."

"Vân Lục, trò đang khiến gì? Lên, đề này tăng trưởng thực hiện một ít." Một viên phấn phía trúng cái trán Vân Lục, Vân Lục rằng tách đứt, nường u ám tuy nhiên ngước đầu.

Lão sư đứng phía trên bục giảng, 1 bàn tay đè nén giấy tờ, lạnh lẽo lùng tuy nhiên coi nường.

Vân Lục hoảng loạn, ngay tắp lự đứng lên.

Bạn học tập mặt hàng phần bên trước, động tác đồng tình tuy nhiên xoay đầu lại, đem theo gót cười cợt nhạo coi nường.

"Đi lên a, ko lên ngay tắp lự đứng trị mang đến tôi." Lão sư điểm nường, giờ đồng hồ cười cợt lại khởi. "Lão sư, thầy khó khăn xử cậu tao, cậu điểm này sẽ thực hiện a, ha ha ha."

Lâm Du ở đàng sau tiếng ồn ào.

"Ha ha ha ha ê vẫn chính là nhanh chóng lên lên đường mặt mũi sau đứng lên đường."

"Đứng nghe giảng bài xích nghe được rõ nét rộng lớn a."

Âm thanh cười cợt nhạo lại lấy mồm Vân Lục khép lại, nường nạm lấy giấy tờ, tất tả vàng tuy nhiên nom Giang Úc liếc đôi mắt một chiếc, theo gót sau lên đường phía mặt mũi sau, đứng yên lặng.

Kia liếc đôi mắt một chiếc.

Có điểm bi thảm còn tồn tại điểm xứng đáng thương.

Giang Úc cất cánh nhanh chóng tuy nhiên trả bịa đặt cây bút viết lách, nom thông thoáng qua quýt đàng sau, phái nữ sinh bên trên mặt mũi hoảng loàn cực kỳ lực bao phủ vệt.

"Ha ha ha ha cậu còn tính đem tự động bản thân hiểu lấy." Chu Dương cười cợt cho tới kiêu ngạo, Giang Úc một chân giẫm qua quýt lên đường, Chu Dương ống quyển một trận ê đần.

Hắn sửng oi, trả hồn, nom Giang Úc.

"Úc ca, cậu đá tớ?"

Xem thêm: vân nê thanh đăng

Giang Úc ko rỉ răng, xoay về bên, tấp vào bên trên bàn, 1 bàn tay đắp điếm cái ót.

Chu Dương nom hắn đàng sau sống lưng, hồi lâu, hắn quan sát về phía ngồi nằm trong bàn, "Hắc, cậu thấy được sao? Hắn vừa phải mới mẻ đá tớ... Hắn vì như thế đồ vật gi đá tớ?"

Hứa Điện cũng chính là nghĩ về trăm phen cũng ko đi ra.