tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Chương 20: Vương Gia Cứu Thiếp

*Chương này còn có nội dung hình họa, nếu như bạn ko thấy nội dung chương, phấn khởi lòng nhảy cơ chế hiện tại hình hình họa của trình duyệt nhằm hiểu.

Vân Khương Mịch ko nghĩ về được rằng, bay ngoài Mặc Phùng Dương tuy nhiên lại ko bay được ngoài cửa ngõ.
Ai tuy nhiên ngờ được rằng một vừa hai phải rời khỏi cửa ngõ đang được vấp nên Đức Phi.
Nàng ý định chuồn tổn thất, ko ngờ lại bị Đức Phi nhận ra.
Thế là bị ngăn cửa ngõ, xay nường trở lại.
“Bổn cung ko hiểu được một kẻ bị cẩm túc, bị trượng phu ruồng vứt như người còn hoàn toàn có thể tự tại rời khỏi nhập Vương phủ?”
Nhìn Vân Khương Mịch tháo lui lại từng bước, sắc khoác Đức Phi vô nằm trong khó khăn coi.
Nhớ lại hình trị tấn công côn cơ của Đức Phi, lúc này mông nường cũng còn khá nhức.
Lúc này đó là vẫn đang được ở trong nhà người tao, lại thêm thắt việc phiền lòng cho tới Phong Báo.
Bây giờ nường đã mất bị cấm túc, lại còn tồn tại thanh toán với Mặc Phùng Dương.
Nếu lại còn bị Đức Phi tóm nhập tay như trái khoáy hồng mượt, thì tự động nường cũng tiếp tục mắng bản thân không có tác dụng.
Cá thô cũng nên với ngày lật lại.

Bạn đang xem: tiểu thịt viên của y phi phúc hắc

Vân Khương Mịch cười cợt cười: “Con dâu cũng ko biết, hóa rời khỏi khuôn mẫu phi với sở trường ngăn cửa ngõ ạ”
“Càn rỡ!”
Đức Phi tức giận dỗi, đang được ham muốn tát nường một chiếc, nhằm người con dâu gan dạ đồ sộ vì thế trời này ghi nhớ lâu một chút ít, thì thấy Mặc Phùng Dương đang di chuyển lại gần.
Bà còn không nói đang được thấy Vân Khương Mịch hộ nhẹ nhàng một tiếng: “Vương Gia, cứu vãn thiếp!” Lao nhập lòng Mặc Phùng Dương ngay lập tức trước mặt mũi Đức Phi.
Đức Phi nhìn tuy nhiên trợn tròn xoe đôi mắt, bàn tay đang được giơ lên cứng lại thân thuộc ko trung.
Mặc Phùng Dương cũng sửng oi, mặt mũi eo lại bị Vân Khương Mịch ngắt nhẹ nhàng một chiếc, nường đang được nhắc nhở hắn: “Giao dịch, uỷ thác dịch!”
Đã hứa là tiếp tục bảo đảm nường trước mặt mũi toàn bộ quý khách tuy nhiên.
Hắn lấy lại niềm tin, một tay bảo đảm phái đẹp nhân trong trái tim, một tay bắt lấy tay Đức Phi: “Mẫu phi, với chuyện gì rồi cũng kể từ từ nói”.
Đức Phi thấy thế thì trợn tròn xoe đôi mắt “Dương nhi! Con bị ả phái đẹp nhân này sụp bùa miệt mài gì thế?”
Không quan hoài là vẫn tồn tại đang được ở cửa ngõ Vương phủ, Đức Phi tức giận dỗi hỏi: “Chẳng lẽ con cái đang được quên ả tao đã từng gì con cái, làm cái gi Lệ Nga hoặc sao?"
“Mẫu phi, nhập vào rồi nói”
Mặc Phùng Dương cảm nhận thấy vạn bất đắc dĩ, chở che Vân Khương Mịch về vương vãi phủ.
Trong sảnh chủ yếu.
Mặc Phùng Dương nhìn Đức Phi trừng Vân Khương Mịch như ham muốn ăn tươi tắn nuốt tươi nường, vạn bất đắc dĩ lý giải, nói: “Mẫu phi, Vân Khương Mịch đang được cải hối thực hiện người”
“Nhi thần đã và đang buông bỏ cho tới nường.
Hi vọng khuôn mẫu phi cũng chớ thực hiện khó khăn nường nữa” “Bổn cung thực hiện khó khăn nường ta?” Đức Phi giận dỗi lưu giữ, tóm chén trà nhập tay quăng cho tới.
Chén trà là nhằm mục tiêu ngay lập tức mặt mũi Vân Khương Mịch tuy nhiên quăng cho tới nếu mà đập trúng...
Nước trà nhập chén với thực hiện phỏng mặt mũi nường này sẽ không là 1 trong những chuyện, tuy nhiên nếu như đập lỗi mặt mũi, xây sát diệt dung thì cũng ko nên việc tốt gì.
Vòng ngọc vạc rời khỏi cảm xúc rét rực, Vân Khương Mịch đang được ham muốn rời chuồn.
Thì đang được thấy Mặc Phùng Dương vung tay, bắt lấy chén trà, sắc mặt mũi thản nhiên, nói: “Vân Khương Mịch, nường về trước chuồn, bổn vương vãi và khuôn mẫu phi vẫn tồn tại vài ba điều ham muốn nói”.
Biết Mặc Phùng Dương là với lòng chở che cho chính bản thân mình, tuy vậy đa số là vì thanh toán trước đôi mắt, tuy nhiên Vân Khương Mịch vẫn nghe điều tuy nhiên ra đi.
Đức Phi căm tức nhìn hắn: “Dương nhi, con cái là bị vứt bùa luật lệ gì hoặc sao?”
“Mẫu phi, ko nên nhi thần bị vứt bùa luật lệ gì, tuy nhiên là vì thế Vân Khương Mịch vẫn tồn tại độ quý hiếm tận dụng với nhi thần”
Mặc Phùng Dương lại gần, dặt chén trà nhập tay Đức Phi.
Hắn và Vân Khương Mịch đang được hứa rằng sẽ không còn thủ thỉ thanh toán này rời khỏi cho tới bất kì ai, trong cả Đức Phi cũng ko được phát biểu.
Vân Khương Mịch đứng ngoài cửa ngõ nghe được câu này, mới nhất yên lặng tâm rời chuồn.
Nàng giờ đây đang được tự tại, nợ cũ với Tần Nghiên Tuyết nường tiếp tục kể từ từ đo lường.
Nhưng trước khi cơ, e rằng còn tồn tại một vài ba chuyện phiền toái không giống cần được giải quyết và xử lý.
Đó là nên lấy được sự thông cảm của Mặc Lệ Nga và sự tin yêu tưởng của Đức Phi.
Nếu ko, nhì u con cái này ngáng chân nường, thì trong cả Mặc Phùng Dương cũng khó khăn tuy nhiên chở che nường mãi được.
Năm cơ, chuyện với Mặc Lệ Nga, tuy rằng là vì Tần Nghiên Tuyết hãm kinh sợ, tuy nhiên vốn liếng là nường cũng đều có ý độc ác.
Là ham muốn sử dụng sự nhập white của Mặc Lệ Nga nhằm bực xay Mặc Phùng Dương nhập nhập, đồng ý cưới nường.
Nhưng ko ngờ bị Tần Nghiên Tuyết ngáng lối, kinh sợ Mặc lệ Nga suýt chút nữa đang được thiệt sự tổn thất chuồn sự nhập white.
Cho nên sẽ phải lý giải cho tới Mặc Lệ Nga chuyện năm cơ.
Mấy ngày tiếp tục, Vân Khương Mịch ở đầu cuối đã và đang hiểu phiên phiến những việc nhập Vương phủ.
Cố Bắc Trung thường ngày trời một vừa hai phải sáng sủa là lại cho tới, ở thư chống dạy dỗ cho tới Phong Báo ghi chép chữ xem sách.
Có ông nước ngoài thường xuyên nom cho tới Phong Báo, nường cũng yên lặng tâm vô số.
Sáng sớm nhận ra Cố Bắc Trung dắt Phong Báo rời khỏi viện Thanh Hình ảnh, Vân Khương Mịch cũng ý định ra bên ngoài một chuyến.
Khuôn mặt mũi nhỏ này của Phong Báo vượt lên trước đã mắt.
Nếu bị người tao nhận ra, ko chừng sẽ gây ra rời khỏi phiền toái.
Cho nên, đợi khi nường tại vị gót chân rồi mới nhất hoàn toàn có thể dẫn Phong Báo chuồn thăm hỏi cậu Cố Thanh.
Phủ Ứng Quốc Công mặt mũi cơ cũng đều có chút nợ cũ cần thiết đo lường.
Mấy thời buổi này, nường đang được sớm lặng lẽ nên người theo dõi dõi Tần Nghiên Tuyết.
Trong phủ vẫn chưa tồn tại hạ nhân nào là hoàn toàn có thể nhằm nường trọn vẹn tin yêu tưởng, nên cũng ko thể nên người khảo sát chuyện năm xưa.
Việc báo thù hằn cũng ko thể vội vã vàng.
Nhưng việc với tương quan cho tới Mặc Lệ Nga, Vân Khương Mịch nên cầu cứu vãn Mặc Phùng Dương tương hỗ.

Xem thêm: vị hôn phu

Hai thời nay, Mặc Phùng Dương đã mang Như Minh cho tới nường, trong thời điểm tạm thời cho tới nường sai lặt vặt Còn với cùng một nha trả thương hiệu Như Ngọc, cũng khá được hắn mang đến phục dịch thân thuộc cận nường.
Vân Khương Mịch một vừa hai phải đem theo dõi Như Ngọc ra bên ngoài, Như Minh đang được về bên, vẻ mặt mũi hốt hoảng “Vương Phi, tao đang được rời khỏi rõ nét.
Năm cơ, nhập số những người dân cơ, chỉ với Du Chí còn sống” “Tên Du Chí cơ nghịch tặc bời lêu têu, hiếp yếu đuối kinh sợ mạnh, trước cơ một vừa hai phải bị người tao tấn công gãy tay chân” “Hắn tao không tồn tại điểm ở cố định và thắt chặt, chỉ trú ngụ nhập một ngôi miếu hoàng ở trở nên nhộn nhịp.” “Tốt lắm”.
Sắc mặt mũi Vân Khương Mịch trở thành giá thành lẽo: “Nếu hắn còn sinh sống, vậy thì chuồn viếng thăm hắn thôi” “Vương Phi, chuồn ngay lập tức giờ đây sao?” Như Minh gãi gãi đầu: “Chẳng lẽ ko phát biểu cho tới người chủ một giờ đồng hồ sao ạ? “Bổn Vương Phi giờ đây hành vi tự tại, còn cần được report cho tới hắn tao thực hiện gì?”
Vân Khương Mịch liếc đôi mắt một chiếc, lôi ra một thỏi bạc, nói: “Hoặc là kẻ theo dõi tao, hoặc là kẻ về bên phục dịch Vương Gia ngôi nhà ngươi chuồn, chớ cản lối ta”
Lại là bạc.
Mấy thời buổi này theo dõi Vương Phi thao tác làm việc, hắn đang được nhằm dành riêng được nhiều chi phí riêng rẽ.
Như Minh sung sướng nhận bạc, nhét nhập vào ngực: “Như Vân đang được phục dịch người chủ đấy thôi, ko cần dùng nằm trong hạ”.
“Thuộc hạ cũng ko ham gì phần bạc này! Nhưng tuy nhiên chính vì Vương Phi, ngài tiếp cận điểm cơ lối xá xa vời xôi, chắc chắn rằng sẽ sở hữu được nguy hại, nằm trong hạ vẫn chính là nên theo dõi bảo đảm ngài”
“Thế còn tạm thời được.” Vân Khương Mịch nghiêng người trải qua, trực tiếp sườn lưng chuồn thoát khỏi cửa ngõ.
Như Minh và Như Ngọc nhìn nhau, theo dõi sát hâu phương.
Vân Khương Mịch ko hiểu được, nường một vừa hai phải thoát khỏi cửa ngõ, nhập ngõ tối chếch đối lập Vương phủ với cùng một trung niên nam giới nhân đang được ngó táo tác, thấy thế ngay lập tức nhanh gọn con quay người mất tích nhập ngõ nhỏ.
Chỉ lát sau, lão trung niên này đã đi đến một tòa ngôi nhà.
“Minh
.

Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn