tình nhi hãy để anh yêu em lần nữa

"Lão gia, ko cần như ông thấy đâu, tôi đơn giản trị bọn họ vì thế phạm lỗi với tôi thôi..
tôi không tồn tại quá...." Lưu Chỉ Tâm vừa vặn sợ hãi, vừa vặn cố biện bạch.
Nhưng còn ko trình bày không còn thì...
"Câm miệng!!" Mộ Dung Quân quát mắng lên một giờ, Từ đó, một giờ bạt tai vang lên.

Bốp ! Nghe thôi cũng đầy đủ thấy xót cả màng tai.
Lập tức một phía má của Lưu Chỉ Dung hằn lên năm lốt ngón tay đỏ rực au, tuy nhiên là ban tối tuy nhiên bên dưới ánh sáng của đèn vẫn rất có thể trông thấy rõ ràng.
"Mộ Dung Quân, ông tát tôi." Lưu Chỉ Tâm ôm mặt mũi hét lên, nhị đôi mắt hằn đỏ rực chuẩn bị khóc cho tới điểm.
Lần thứ nhất nhập đời, bà tao bị ông táng một bạt tai như vậy.
Trước mặt mũi cả một đám hạ nhân, bà tao vừa vặn ngượng, lại vừa vặn hoảng hồn, cúi mặt mũi chính thức khóc rưng rức.
" Mộ Dung Quân, ông vì thế một kẻ ở nhập mái ấm...hức hức...tuy nhiên tấn công tôi...hức hức..vì thế một đứa cô nhi tuy nhiên đối đãi với tôi như thế...!hức hức...tôi tiếp tục về trình bày với phụ vương tôi, rút vốn liếng ngoài ăn ý đồng với Mộ thị, nhằm coi ông cần thiết ai hả...hức hức."
Mộ Dung Quân nhíu nhị lông mày, coi chằm chằm phu nhân của tớ.

Bạn đang xem: tình nhi hãy để anh yêu em lần nữa

Xem thêm: truyện thập niên

" Bà dám, phu nhân, tôi cũng trình bày mang lại bà biết, Mộ Dung Quân tôi nhịn đầy đủ rồi, bà quí thì cứ thực hiện."
Đoạn ông tảo qua loa sáu thương hiệu người hầu của Lưu Chỉ Tâm vẫn đang còn lưu giữ Dương Tinh Nhi và ✓ú Trần.
" Còn ko thả người, những cậu nên biết, bạn dạng thân ái đang được ở nhập mái ấm ai? Và nhận gia sản ai?"
Sáu thương hiệu cơ chỉ rất có thể thả người, Tinh Nhi được thả rời khỏi, té xuống bên trên khu vực.
Phùng Lam Vương chạy vội vàng cho tới hứng cô dậy.
"Tinh Nhi, em sở hữu sao không? Sao rét quá!?" Anh tảo sang trọng u bản thân là Giang Thủy gọi to lớn, " u, Tinh Nhi rét quá."
Giang Thủy bước thời gian nhanh cho tới, sờ trán của Tinh Nhi, ngay lập tức giật thột, "phải đem con cái bé nhỏ cút viện, nó oi quá cao."
Mộ Dung Quân thời điểm hiện tại tiếp cận hứng ✓ú Trần lên.
"Chị Trần, van nài lỗi, là tôi thời hạn qua loa ko quan hoài cho tới chuyện nhập mái ấm."
✓ú Trần được thả rời khỏi, vội vàng vàng cút thời gian nhanh cho tới khu vực Tinh Nhi, bên trên trán bà vẫn tồn tại vệt tiết ko thô.
Bà khóc, " Tinh Nhi con cái ơi, con cái chớ thực hiện ✓ú hoảng hồn nha!"
Dương Tinh Nhi phanh đôi mắt, yếu ớt ớt, mồm thì thào, " ✓ú ơi, con cái chịu đựng được."
Cô cố gượng gạo vùng lên, Phùng Lam Vương và Giang Thủy hứng nhị mặt mũi, Tinh Nhi cút từng bước trở ngại cho tới trước mặt mũi Mộ Dung Quân.
Cô nhọc mệt trình bày,

" Bác à, cảm ơn chưng vẫn đỡ đần và nuôi chăm sóc con cái xuyên suốt 15 năm vừa qua.
Từ ngày hôm nay trở cút, con cái Dương Tinh Nhi tiếp tục tách ngoài mái ấm Mộ Dung.
Xin chưng trở thành toàn mang lại con cái."
"Tinh Nhi, con cái trình bày gì vậy.
Ta vốn liếng không tồn tại xua đuổi con cái." Mộ Dung Quân chan chứa áy náy đáp.
"Không cần...con cái không tồn tại ý này...Để mọi người được vẹn cả song đàng yên ổn rét, con cái tiếp tục tách ngoài, con cái mong muốn tự động lập." Tinh Nhi nhẹ nhõm tiếng nói.
Mộ Dung Quân coi cô con cháu gái với vết roi vọt chan chứa người, ông ko ngoài xót xa cách trong tâm, thân ái là một trong những người thực hiện chưng, rõ rệt đã nhận được trách cứ nhiệm với em gái ông, tuy nhiên nghe đâu ông ko thực hiện tròn trĩnh trách cứ nhiệm.