tổng tài bá đạo ép phải yêu

“ Cô ấy bị tiêu diệt thế nào là, tôi bị tiêu diệt vì vậy sở hữu trúng không? ”.

Bạc Nhược mỉm cười một khi một rộng lớn. Cô vẫn luôn luôn lưu giữ khoảng cách với Vô Kỵ. Nhưng chuyến này, anh lại ko cho tới cô sở hữu thời cơ bại liệt nữa.

Bạn đang xem: tổng tài bá đạo ép phải yêu

Vô Kỵ bước một bước rất rất lâu năm vẫn tinh giảm khoảng cách thân thích nhị người lại. Tay anh nhanh gọn lẹ lưu giữ chặt lấy người cô. Bạc Bẽo Nhược bị anh bắt lấy tuy nhiên lại ko hề phản kháng như lúc trước.

“ Em sở hữu ý gì? ”.

Vô Kỵ nom cô rất rất trang nghiêm. Có lẽ, anh vẫn biết ‘cô ấy’ nhập mồm Bạc Bẽo Nhược là ai, vậy nên mới nhất phản xạ mạnh mà đến mức phỏng này, vậy nên tiếng nói mới nhất giá thành vẫn thấu xương, thấm vào nhập cả tấm lòng cốt tuỷ.

“ Tôi nên căn vặn là anh sở hữu ý gì? Vô Kỵ, tôi kiểu như với Duẫn Giản Giao lắm sao? ”.

Giống mà đến mức anh hoàn toàn có thể mặc kệ từng thủ đoạn để lưu lại cô lân cận bản thân, mặc dầu những thủ đoạn ấy khiến cho cô thương tổn vạn chuyến. Có nên vậy không?

“... ”.

“ Sao lại ko rằng nữa rồi? Vô Kỵ, tôi đang được căn vặn anh đó! ”.

Bạc Nhược ko thấy người nam nhi trước mặt mũi lên giờ đồng hồ, trong thâm tâm lại thêm thắt một trong những phần rõ nét. Anh thực thụ coi cô là thế thân thích của Duẫn Giản Giao. Mà cô từ xưa cho tới giờ vẫn đều hạnh phúc sinh sống bên dưới loại bóng ấy, một chiếc bóng cô trước đó chưa từng họp mặt, trước đó chưa từng thân quen biết.

“ Em là em, cô ấy là cô ấy ”.

Phải rất rất lâu sau, Vô Kỵ mới nhất rằng được câu này. Có tám chữ toàn bộ, tuy nhiên so với anh tám chữ này hoàn toàn có thể trị được trở thành giờ đồng hồ thì lại rất rất trở ngại. Bạc Bẽo Nhược bĩu môi một chiếc, mỉm cười khểnh.

“ Nói là 1 trong chuyện. Thực hóa học trong thâm tâm anh suy nghĩ tôi là cô ấy ”.

Cô ko hề kiêng khem dè toá chuồn lớp vỏ bên phía ngoài của anh ấy. Mấy trong năm này, anh trước đó chưa từng gạt bỏ Duẫn Giản Giao, chính vì vẫn sở hữu một Bạc Bẽo Nhược, kiểu như cô ấy như đúc.

“ Không nên ”.

Anh quát tháo rộng lớn, rồi túm chặt lấy nhị bẫy vai đang được lập cập rẩy của Bạc Bẽo Nhược, nghiền cô ko được trốn rời, nghiền cô nên tin tưởng nhập những câu nói. anh rằng.

“ Nhược Nhược, em là em, cô ấy là cô ấy. Đừng vì như thế những câu nói. người không giống rằng nhưng mà thương tổn chủ yếu bản thân ”.

Những câu nói. người không giống rằng ư? Tự thương tổn chủ yếu bản thân ư?

Ngoài anh rời khỏi sở hữu kẻ nào là đầy đủ khả năng nhằm thương tổn cô phía trên. Những câu nói. người không giống rằng ko nên đều đã và đang được minh hội chứng rõ nét vị hành vi của anh ấy ư? Nếu như anh ko chần chờ nhưng mà đáp tức thì thắc mắc của cô ấy, cô tiếp tục coi như không tồn tại chuyện gì. Nhưng Vô Kỵ vẫn chần chờ, không chỉ có thế nhập cuộc sống đời thường này vốn liếng dĩ không tồn tại nếu mà.

“ Đủ rồi. Anh cút đi! Mau cút chuồn ”.

Xem thêm: ưu ái đam mỹ

Lần trước tiên Bạc Bẽo Nhược người sử dụng rất là đẩy anh rời khỏi, lực của cô ấy cực mạnh khiến cho Vô Kỵ đứng ngẩn người một lúc.

“ Nhược Nhược, về lân cận tôi ”.

“ Được rồi. Anh rằng coi tôi kiểu như cô ấy ở ở đâu, tôi sửa, sửa là được, nên không? Giống ở hai con mắt nên không? Vậy tôi khoét cho tới anh hai con mắt, anh đem về nhưng mà tưởng niệm, chớ nhiều chuyện tôi nữa ”.

Bạc Nhược vẫn chạy cho tới ranh giới thân thích cát và nước. Cô tiến thủ thêm 1 bước rộng lớn nữa, nước vẫn tràn nhập vào giầy cô, thực hiện ẩm ướt cẳng bàn chân giá thành giá chỉ ấy.

Vì đặc trưng việc làm, nhập người Bạc Bẽo Nhược luôn luôn sở hữu vật sắc và nhọn. Cô lấy con cái dao hoặc đem theo đuổi theo người, đầu nhọn nhất bịa đặt bên trên khoé đôi mắt.

“ Đừng. Nhược Nhược, em ko được làm mưa làm gió ”.

“ Không nên kiểu như ở đôi mắt sao? Hay là khuôn mặt của cô ấy ấy và tôi đều kiểu như nhau? Được, vượt lên trên khứ kiểu như, lúc này tiếp tục không giống. Vô Kỵ, anh nên hứa, không giống rồi thì ko được tạo phiền tôi nữa ”.

Chưa đợi Vô Kỵ đáp lại, Bạc Bẽo Nhược vẫn sở hữu hành vi. Mũi dao bịa đặt bên trên khoé đôi mắt trượt xuống, rạch một lối lâu năm bên trên gò má phía trái. Máu tươi tỉnh chảy xuống, hoà nhập nước đại dương đậm chát.

“ Nhược Nhược ”.

Vô Kỵ tất tả chạy cho tới điểm cô, tuy nhiên Bạc Bẽo Nhược lại rời khỏi hiệu ko cho tới anh lại gần. Anh chính thức kinh hồn hãi, kinh hồn cô lại kiểu như Duẫn Giản Giao. Giây trước còn xoay đầu nom anh mỉm mỉm cười, giây sau vẫn vĩnh viễn tách xa xăm anh.

“ Như vậy vẫn không giống chưa? Vô Kỵ, tôi và cô ấy thiệt sự vẫn không giống chưa? ”.

Cô siết chặt con cái dao trong thâm tâm bàn tay. Nhìn anh, nước đôi mắt sau cùng cũng hoàn toàn có thể rơi xuống. Nước đôi mắt long lánh như viên trộn lê đụng chạm nhập chỗ bị thương khiến cho Bạc Bẽo Nhược nhức buốt. Nhưng chỗ bị thương ngoài domain authority sao sánh được chỗ bị thương trong thâm tâm.

“ Nhược Nhược, em tạm dừng đi! ”.

“ Khi nào là không còn kiểu như vậy thì tôi tiếp tục tạm dừng. Vô Kỵ, tôi trước đó chưa từng mong muốn sinh sống bên dưới loại bóng của một ai cả, tuy nhiên anh vẫn nghiền tôi, nghiền tôi sinh sống bên dưới loại bóng của Duẫn Giản Giao. Anh thiệt sự rất rất vượt lên trên xứng đáng ”.

Bạc Nhược fake tay gạt nước mặt mũi. Có lẽ khung hình vẫn không thể mức độ lực, con cái dao siết chặt điểm bàn tay được thả lỏng, trượt ngoài tay cô rơi xuống nước. Vô Kỵ nhân thời cơ chạy cho tới điểm Bạc Bẽo Nhược, bế cô lên bờ.

“ Anh vẫn hứa thả tôi rời khỏi rồi tuy nhiên. Vô Kỵ, anh hoàn toàn có thể chớ tương quan cho tới tôi nữa không? ”.

Xem thêm: bye bye tây tây đặc

Có thể trả lại em một cuộc sống đời thường thông thường, một cuộc sống đời thường trước đó chưa từng sở hữu anh không?

Bạc Nhược ở trong thâm tâm Vô Kỵ, yếu ớt ớt rằng. Người nam nhi ấy cúi đầu nom cô trầm dìm một khi lâu, cho tới Khi Bạc Bẽo Nhược vì như thế mệt mỏi nhưng mà thiếp chuồn, anh mới nhất khẽ rằng, đầu ngón tay giá thành buốt đụng chạm nhẹ nhõm lên chỗ bị thương vẫn tồn tại rỉ huyết bên trên khuôn mặt cô.

“ Xin lỗi ”.