trịnh thư ý thời yến

“Hả?”

Trịnh Thư Ý đứng lặng nom chằm chằm Thời Yến, nỗ lực lưu giữ lại, “Vậy… là trước ê nữa hả anh?”

Bạn đang xem: trịnh thư ý thời yến

Cô hòn đảo đôi mắt, tự động nhâm nhẩm 1 mình, “Chắc là hồi ĐH nhỉ? Không thể sớm rộng lớn được, em nhập ĐH mới mẻ cho tới Giang Thành.”

Thời Yến xua tay với cô.

Trịnh Thư Ý trả hồn, “Sao thế anh?”

“Em về chuồn.”

Thời Yến nâng cửa ngõ kính xe pháo lên, đi ra vẻ xua người.

Trịnh Thư Ý ngăn cửa ngõ lại chất vấn cho tới nằm trong, “Anh rằng cho tới em có thể bước đi nhưng mà, em ko lưu giữ nổi.”

Nghe thấy câu “không lưu giữ nổi” ê, Thời Yến chợt thấy thực sự hài hước khi anh tự động dưng nói lại chuyện này.

Anh gỡ từng ngón tay của Trịnh Thư Ý thoát ra khỏi cửa ngõ xe pháo.

“Nhớ ko đi ra thì chớ lưu giữ nữa.”

Mặc cho dù Thời Yến không thích nối tiếp nói đến chủ thể này, tuy nhiên Trịnh Thư Ý cứ canh cánh trong tâm địa nhập xuyên suốt quãng lối về căn nhà, khi ngồi trêи nệm vẫn nối tiếp tâm lý thiệt lâu.

Cô nghĩ về, nếu như cô từng bắt gặp Thời Yến thì chắc chắn cô sẽ không còn quên.

Nhưng Thời Yến ko Chịu đựng rằng cho tới cô biết, nhưng mà cô lại không tồn tại cơ hội này nạy mồm anh.

Trịnh Thư Ý ngả người lên nệm, nom đăm đăm lên xà nhà, ngọn đèn chùm phản chiếu khả năng chiếu sáng tỏa nắng khiến cho những phân tử những vết bụi li nhảy đầm ở bên phía trong.

Cô nom một lúc, khóe môi chợt chốc cong lên, tiếp sau đó xoay người chuồn nhập chống nhà bếp.

Phòng nhà bếp Trịnh Thư Ý tuy vậy được sẵn sàng khá đầy đủ vũ khí, tuy nhiên cô rất rất hiếm khi nấu nướng cơm trắng, ở bên trong tủ rét mướt chỉ mất đồ ăn nhanh chóng, túi gạo đặt điều nhập tủ đựng đồ còn ko ngỏ đi ra.

Không biết vì như thế sao nhưng mà kể từ sau khoản thời gian kể từ cơ sở y tế về bên, Trịnh Thư Ý cảm nhận thấy nhường nhịn như bệnh dịch tình của tôi đùng một cái đang được khỏe mạnh rộng lớn thật nhiều.

Cơn bức đang được hạ kể từ khi này, từ đầu đến chân cũng trở thành tự do tương đối, một chén cháo white ko nêm phụ gia cô cũng hoàn toàn có thể ăn một cơ hội ngon miệng.

Sau bữa tiệc, Trịnh Thư Ý chuồn vòng vòng xung quanh phòng tiếp khách một lúc, thậm chí còn cô còn cảm nhận thấy bản thân hoàn toàn có thể đi làm việc tức thì tức thì.

Nhưng mà…

Trịnh Thư Ý ngồi xuống sofa doạng chân đi ra, thứ tự trước tiên xuất hiện tại cảm hứng mệt rũ rời.

Cô chỉ mong muốn ở trong nhà nghỉ dưỡng, ko cần tâm lý nhiều, cần vì vậy mới mẻ ko uổng phí khoảng không gian thoáng mát sau mưa ngày thời điểm ngày hôm nay.

Rất nhanh chóng đang đi tới năm giờ, Tần Thời Nguyệt nhắn tin nhắn đến: Chị hứng rộng lớn chưa?

Trịnh Thư Ý trở bản thân, bắt chéo cánh chân vấn đáp lời nhắn của Tần Thời Nguyệt.

Trịnh Thư Ý: Chị khỏe mạnh rồi.

Trịnh Thư Ý: Hôm ni cám ơn em nhé.

Tần Thời Nguyệt: Hả?

Tần Thời Nguyệt: Cám ơn em chuyện gì?

Trịnh Thư Ý: Không với gì, cám ơn em đang được quan hoài cho tới chị.

Tần Thời Nguyệt: Chị khách hàng sáo quá, chị đang khiến gì thế?

Trịnh Thư Ý: Không làm những gì không còn, đang được nghỉ dưỡng một lúc.

Tần Thời Nguyệt: Thế lúc nào chị canh ty em đây?

Trịnh Thư Ý chợt lưu giữ đi ra chuyện cô nhóc từng rằng trước khi, bộp chộp vàng ngỏ danh bạ lần thương hiệu Dụ Du.

Ngay khi ngón tay khẽ lướt xuống, nhập đầu cô chợt lưu giữ đi ra một chuyện, từ đầu đến chân cứng đờ.

Ặc, bao nhiêu ngày trước cô nghĩ về cả đời này bản thân và Thời Yến sẽ không còn bắt gặp nhau nữa, cho nên vì thế đang được bỏ kết chúng ta với anh.

Thế thì vấn đề nhưng mà thời điểm ngày hôm nay anh nhắc ở trêи xe pháo lẽ nào là chuyện này ư?

Không, chắc chắn rằng là ko cần đâu.

Chỉ khi anh dữ thế chủ động nhắn tin cẩn cho tới cô mới mẻ phân phát sinh ra bản thân bị bỏ kết chúng ta.

Loading...

Mà nếu mà anh phân phát hiện tại thiệt, thế thì sao anh lại hoàn toàn có thể điềm đạm nhắc chuyện này với cô.

Trịnh Thư Ý vừa phải yên ủi phiên bản đằm thắm vừa phải chột dạ gặm đớp ngón tay.

Trịnh Thư Ý: Em gửi Wechat cậu út ít em lịch sự cho tới chị trước đang được.

Tần Thời Nguyệt:???

Tần Thời Nguyệt: Không cần chị với rồi ư?

Trịnh Thư Ý: À, chị lỡ tay xóa lộn thất lạc rồi.

Tần Thời Nguyệt: Chị, em đâu cần trẻ em tía tuổi hạc, làm thế nào tin cẩn bao nhiêu tiếng này. [Mỉm cười]

Tần Thời Nguyệt: Chị nốc say cỡ này mới mẻ hoàn toàn có thể xóa lộn người chứ.

Trịnh Thư Ý: Em chớ chất vấn nữa.

Tần Thời Nguyệt nghe tiếng ko chất vấn nữa, ngoan ngoãn ngoãn gửi Wechat của Thời Yến lịch sự.

Vì đơn phương bỏ kết chúng ta cho nên vì thế không nhất thiết phải hóng xác nhận, sau khoản thời gian Trịnh Thư Ý nhấn vào nút “thêm nhập danh bạ”, Thời Yến lại tảo về bên list chúng ta chất lượng tốt của cô ý.

Ngoại trừ không hề lịch sử hào hùng nói chuyện đi ra thì tất cả vẫn không tồn tại gì thay cho thay đổi.

Nhìn sườn chat trống không bóng, Trịnh Thư Ý lại cảm nhận thấy không dễ chịu.

Suy nghĩ về một lúc, Trịnh Thư Ý dè dặt gửi sang 1 nhãn dán.

Trịnh Thư Ý: Ngẩn người.GIF

Không ngờ Thời Yến lại vấn đáp rất rất nhanh chóng.

Nhưng vẫn chính là phong thái rét mướt lùng như lúc trước.

Thời Yến: Em rảnh lắm à?

Trịnh Thư Ý:…

Trịnh Thư Ý: Em ko rảnh, em đang được tâm lý tráng lệ một chuyện, mong muốn chất vấn anh trên đây.

Thời Yến: Em rằng chuồn.

Cô cầm cố điện thoại cảm ứng, tương tự như một phái nữ sinh vừa phải mới mẻ biết yêu thương, khóe mồm cong cong, gõ từng chữ một.

Trịnh Thư Ý: Mẫu nữ giới hoàn hảo của anh ý là gì thế?

Cô ko hẳn tráng lệ chất vấn chuyện này.

Trịnh Thư Ý biết, anh với tương đối quí bản thân.

Nhưng khi chờ đón anh vấn đáp lại, trong tâm địa cô vẫn đem bám theo chút mong đợi.

Vài phút sau, mặt mũi ê mới mẻ với động tĩnh.

Thời Yến: Điềm đạm.

Trịnh Thư Ý: “…”

Thời Yến: Đoan trang.

Trịnh Thư Ý: “…”

Thời Yến: Nghiêm túc.

Trịnh Thư Ý: “…”

Vài giây sau, Trịnh Thư Ý mặt mũi ko thay đổi sắc gõ chữ gửi lịch sự.

Trịnh Thư Ý: Phóng viên chất lượng tốt của tập san Kinh tế và Tài chủ yếu, cá tính điềm đạm, thường xuyên ngành đoan trang, hành văn tráng lệ.

Trịnh Thư Ý: Em thấy kiểu người hoàn hảo của anh ý đó là em ê.

Thời Yến: Thật ư?

Trịnh Thư Ý không hiểu biết nhiều tự động dưng anh lại giở tính thế này là với ý gì.

Ngay tiếp sau đó, Thời Yến gửi bao nhiêu hình họa chụp lại screen lịch sự.

Trịnh Thư Ý không tồn tại lịch sử hào hùng nói chuyện, tuy nhiên anh với.

Tấm loại nhất là hình họa chụp screen Trịnh Thư Ý gửi thường xuyên năm meme.

Trong tấm hình họa chụp screen loại hai:

Trịnh Thư Ý: Ngày tối tăm của Mạc Văn Úy, Ngày nắng nóng của Châu Kiệt Luân, Ngày mưa của Tôn Yến Tư, cũng ko vì như thế được nói chuyện nằm trong anh.

*Tất cả những bài bác hát 阴天, 晴天, 雨天, và “trò chuyện” 聊天 đều phải có chữ 天, Trịnh Thư Ý đang được đùa chữ.

Trong tấm hình họa chụp screen loại ba:

Trịnh Thư Ý: Anh quí hấp thụ nước không?

Thời Yến: Bình thông thường.

Trịnh Thư Ý: Thế thì anh đang được quí 70% loài người em rồi.

Trong tấm hình họa chụp screen loại tư:

Trịnh Thư Ý: Anh biết kéo đàn violin không?

Thời Yến: Không.

Trịnh Thư Ý: Thế sao anh lại khiến cho cõi lòng* em xao động?

*心弦: Hán Việt là tâm huyền, huyền nhập chão đàn.

Thời Yến:…

Tấm hình họa chụp screen loại năm:

Trịnh Thư Ý: Trời ơi, nghe đâu khi nãy với động khu đất ấy, anh với cảm biến được không?

Thời Yến:?

Trịnh Thư Ý: À, hóa đi ra ko cần động khu đất, nhưng mà là ngược tim em đang được nhảy nhót mỗi một khi lưu giữ cho tới anh.

Thời Yến: Im mồm.

Tấm hình họa chụp screen loại sáu:

Trịnh Thư Ý: Em thấy anh gần như là đang được tuyệt đối rồi, duy có duy nhất một thiếu hụt sót thôi.

Xem thêm: cô vợ ngọt ngào có chút bất lương truyện tranh full

Thời Yến:?

Trịnh Thư Ý: Thiếu em á.

Thời Yến: Trịnh Thư Ý, cho tới cơ sở y tế soát lại trí tuệ chuồn.

Nhìn bao nhiêu tấm hình họa chụp screen này, Trịnh Thư Ý như thay đổi ko thông.

Da đầu cô ê ngớ ngẩn giống như là đang với hàng trăm hàng ngàn con cái con kiến đang được trườn trêи ê, ngón chân quặp xuống sàn căn nhà như chuẩn bị khoan lên được 1 căn hộ tía chống chủ yếu, nhì phòng tiếp khách luôn luôn rồi.

Gần một mon ko liên hệ cùng nhau, nằm trong Thời Yến rầm rĩ ko mừng rỡ một thời hạn, cô từng đắm ngập trong tâm lý u ám bi quan liêu, nên đang được quên thất lạc phương thức ở cùng với nhau trước khi.

Lúc trước, cô… cô rằng thế ư?

Mấy câu thả thính kiểu ở trêи mạng này hoảng hốt người tởm gớm!

Trịnh Thư Ý: Dừng tay!

Trịnh Thư Ý: Anh chớ gửi nữa.

Đáng tiếc, Thời Yến thực hiện như ko thấy, từng tấm từng tấm hình họa chụp screen thường xuyên được gửi cho tới.

Mấy tin cẩn này sẽ không cần thiết anh nhọc công lần lần, tiện tay lướt một chiếc là với tức thì.

Đến khi mươi bao nhiêu tấm hình họa chụp screen được gửi lịch sự cho tới cô, Trịnh Thư Ý dường như không Chịu đựng nổi nữa.

Trịnh Thư Ý: TC!!!

Thời Yến sau cùng cũng tạm dừng.

Thời Yến: Sao?

Trịnh Thư Ý: Nếu nhưng mà anh cứ nối tiếp gửi nữa, ngày mai anh tiếp tục thấy tin cẩn nhan đề là 1 trong những cô nàng con trẻ xinh đẹp mắt đang được nhảy lầu tự động tử đấy.

Thời Yến: Không coi demo em tỉnh bơ, đoan trang, tráng lệ thế này hả?

Trịnh Thư Ý: “…”

Cô ngả người lên ghế sofa, vùi mặt mũi nhập gối, chẳng mong muốn nom điện thoại cảm ứng nữa.

Chẳng thì thầm nổi nữa rồi.

Chờ mãi nhưng mà ko thấy Trịnh Thư Ý vấn đáp lại, Thời Yến biết cô bị anh chọc quê rồi.

Anh mỉm cười mỉm cười, rõ rệt là bản thân đang được bận, tuy nhiên cũng ráng gửi lịch sự vài ba chữ nhạt nhẽo nhẽo: Em đang khiến gì thế?

Vừa nhắn tin nhắn chuồn, Trần Thịnh phi vào văn chống, đi ra hiệu chỉ tay đi ra bên phía ngoài với Thời Yến.

Thời Yến đặt điều điện thoại cảm ứng xuống, chuồn lịch sự chống họp.

Khách sản phẩm của Minh Dự Vân Sang dạo bước thời gian gần đây tăng phin, trung tâm tài liệu ban sơ ko thể gánh được report phát triển nhiệm vụ, tuy nhiên nếu như tự động không ngừng mở rộng IDC rất rất cần thiết ngân sách thi công và phí duy trì rất rất cao.

Trải qua loa bao cuộc thảo luận của tương đối nhiều cấp cho quản lý và vận hành, người xem tán thành nhận định rằng, phương án tối ưu nhất nhập thời kỳ lúc bấy giờ đó là liên minh thẳng với những công ty lớn có tính chuyên nghiệp, nhằm thi công nền tảng năng lượng điện toán đám mây tiên tiến và phát triển nhất lúc bấy giờ.

Hạng mục của Minh Dự Vân Sang như một chiếc bánh nướng thơm và ngon, vì vậy với thật nhiều công ty lớn biện pháp tài chủ yếu đang được giành nhau đấu thầu.

Tuần này, tía công ty lớn đấu thầu sau cùng cho tới trên đây nhằm thuyết trình biện pháp của mình.

Đến thời điểm ngày hôm nay, đại diện thay mặt của công ty lớn sau cùng cũng cho tới.

Tài liệu có sẵn và đã được đặt điều bám theo trật tự ở trêи bàn chữ U, trêи screen chiếu xuất hiện tại hình mẫu hiển thị định nghĩa trực quan liêu hóa.

Nhạc Tinh Châu đứng trước PC, đang được cho tới chạy demo phần trình chiếu thứ tự cuối.

Tay anh tớ với tương đối lập cập.

“Anh Hồng.” Nhạc Tinh Châu nom lướt group nhân viên cấp dưới của Minh Dự nhập chống họp, nói: “Em… lát nữa lỡ em thuyết trình ko tốt…”

“Tự tin cẩn lên!”

“Anh Hồng” là chỉ đạo của Nhạc Tinh Châu, anh tớ vỗ lên vai Nhạc Tinh Châu rồi rằng, “Cậu là nồng cốt nhập khuôn khổ thứ tự này, đang được sẵn sàng lâu như vậy sao hoàn toàn có thể thuyết trình ko chất lượng tốt được chứ. Cậu chớ phiền lòng quá, tuy rằng là Minh Dự Vân Sang, tuy nhiên cậu cứ coi trên đây tương tự như bao nhiêu công ty lớn tất cả chúng ta từng liên minh, cứ điềm đạm là được.”

Nhạc Tinh Châu hoàn toàn có thể điềm đạm được mới mẻ là kỳ lạ ấy.

Lúc trước anh tớ dữ thế chủ động mong muốn nhập cuộc nhập khuôn khổ này cũng chính là vì như thế Tần Nhạc Chi, khi ấy anh tớ đang được sẵn sàng phô trương tiềm năng của tôi trước mặt mũi “cậu út”.

Nhưng không một ai ngờ cho tới, từng chuyện lại trở thành đi ra thế này.

Hạng mục trước khi bản thân nỗ lực giành giành, giờ đây anh tớ lại chỉ mong muốn thực hiện chiến sĩ đảo ngũ.

Không hóng Nhạc Tinh Châu vấn đáp lại, cửa ngõ chống họp tự nhiên được ngỏ đi ra.

Nhạc Tinh Châu vô thức tảo lịch sự nom, Thời Yến thong dong phi vào, sau sống lưng anh còn tồn tại vài ba người con trai và phụ phái nữ đem trang phục nối đuôi nhau bám theo nhập chống.

Trong chống họp tự nhiên trở thành yên ổn tĩnh hẳn.

Nhạc Tinh Châu với cảm hứng khoảng không gian xung xung quanh như đang được dồn không còn về phía bản thân.

Thời Yến ko thèm chớp đôi mắt, chuồn trực tiếp cho tới địa điểm trước tiên của bàn hình chữ U, khi ngồi xuống, góc nhìn anh hòn đảo lịch sự Nhạc Tinh Châu, không tồn tại một khoảng thời gian ngắn này tạm dừng, tương tự như từ xưa cho tới giờ anh trước đó chưa từng bắt gặp người ngày.

Đây vốn là cảnh tượng nhưng mà Nhạc Tinh Châu mong ngóng nhất. Nhưng ko biết vì như thế sao, anh tớ lại sở hữu cảm hứng bị coi thường bỉ như bị giẫm nhập đụn tro những vết bụi.

Từ khi Thời Yến phi vào chống họp, những nhân viên cấp dưới vốn liếng dĩ đang được đứng nhập chống họp đều tháo lui ra phía bên ngoài, tiếp sau đó đó là “sân nhà” của Nhạc Tinh Châu.

Thời Yến phụ thuộc vào sống lưng ghế, chú ý nom người đang được đứng trước screen chiếu.

Cho cho dù là khi thông thường thì góc nhìn của Thời Yến cũng rất đáng để hoảng hốt, huống chi trong tâm địa Nhạc Tinh Châu đang xuất hiện quỷ.

Chưa chan chứa nhì mươi phút, những giọt mồ hôi chảy dọc trêи thái dương của anh ý tớ hiện tại rõ rệt bên dưới ánh đèn sáng. Hơn nữa, nội dung thuyết trình vốn liếng dĩ đang được nằm trong ở lòng nhưng mà giờ đây anh tớ lại rằng lắp đặt không ngừng nghỉ, liên tiếp phạm lỗi.

Ngay cả cậu nhân viên cấp dưới phụ trách móc tiếng động và hình hình họa ở ở bên cạnh cũng ko nhịn được nhưng mà nhíu ngươi.

Những người còn sót lại thì bộp chộp vàng xoay đầu để ý phản xạ của Thời Yến.

Tuy nhiên anh lại ko hề nổi xung như chúng ta nghĩ về.

Anh chỉ điềm đạm nom Nhạc Tinh Châu, tâm lý như đang được cất cánh cho tới nơi khác.

– – Dân gian giảo hoặc hay còn gọi là thất thần.

Đây cũng chính là thứ tự trước tiên người xem tận mắt chứng kiến Thời Yến thất thần trong mỗi tình huống thế này.

Trong phút chốc, chúng ta chẳng biết đấy là như ý Hoặc là xấu số của Nhạc Tinh Châu nữa.

Mấy phút sau.

Khi Nhạc Tinh Châu rằng sai số liệu thứ tự loại tía, bên dưới tự nhiên vang lên giờ đồng hồ cây viết bỏ lên trên bàn.

Âm thanh rất rất khẽ, tuy nhiên người xem nhập chống họp hàng loạt thay cho thay đổi sắc mặt mũi.

Nhạc Tinh Châu như chim hoảng hốt cành cong, đùng một cái ko rằng trở thành tiếng, mệt mỏi nom Thời Yến.

Dưới góc nhìn chú ý của anh ý tớ, Thời Yến gập tư liệu trước mặt mũi lại, vùng dậy bước ra phía bên ngoài nhưng mà ko thèm nhằm lại tiếng này.

Những người không giống cũng lục tục vùng dậy, tương tự lúc tới, bám theo anh tách ngoài chống họp.

Ngay cả giờ đồng hồ kéo ghế cũng trở thành tấm thảm dày nuốt trộng, nhập chống họp yên ổn tĩnh đến mức độ như đang được nhảy cơ chế im re.

Nhạc Tinh Châu trơ đôi mắt nom từng người từng người của Minh Dự Vân Sang với trật tự động chuồn thoát ra khỏi chống.

Bọn chúng ta ko rằng gì, cũng ko hề lòi ra vẻ mặt mũi tuyệt vọng.

Nhưng cơn điếm nhục vô hình dung loại này, càng khiến cho anh tớ không dễ chịu cấp trăm ngàn thứ tự đối với việc chỉ trực tiếp mặt mũi anh tớ nhưng mà mắng.

Thời Yến quay về chống thao tác, xúc cảm trêи mặt mũi mới mẻ dần dần lòi ra.

Anh đứng trước hành lang cửa số sát sàn, tức thời ko biết nên mỉm cười hoặc nên giận dỗi.

Hôm ni, khi Nhạc Tinh Châu thường xuyên vướng lỗi trêи bục, anh lại nghĩ về cho tới tình cảnh thứ tự trước tiên anh và Trịnh Thư Ý bắt gặp nhau.

Tuy với tương đối xấu xí hổ khi thổ lộ, tuy nhiên ko thể ko quá nhận một điều rằng, anh từng ganh tị với những người con trai này.

Anh ko lưu giữ rõ rệt hôm này là thời nay, vốn liếng dĩ ê chỉ là 1 trong những ngày thông thường. Hôm ấy, trung tâʍ ɦội nghị và triển lãm của Giang Thành với tổ chức triển khai lễ trao giải phiên bản tin cẩn Kinh tế và Tài chủ yếu thứ tự loại tư, mặt mũi tổ chức triển khai là công ty lớn vừa phải mới mẻ xây dựng của doanh nghiệp anh.

Ngày ấy Thời Yến vừa phải hoặc đang được rảnh, ngẫu nhiên với hứng, anh lần đại một số ghế đìu hiu ngay tắp lự ngồi xuống.

Những tràng pháo tay ngỏ mùng cho tới lễ trao giải vang lên, bên dưới ánh đèn sáng, MC đựng giọng nhập trẻo gọi thương hiệu người thắng lợi của giải Nhân vật quan trọng của năm.

Bài báo Cuộc chiến chi phí tệ của Chu Hưng Quốc đang được tấn công trực tiếp trúng nhập điểm nhạy bén của thị ngôi trường với chừng đúng chuẩn của chính nó, khiến cho cái thương hiệu Trịnh Thư Ý xuất hiện tại nhanh gọn lẹ và thông thường xuyên mặt mũi tai của những người cùng cơ quan nhập giới.

Chỉ phải là người đang được hiểu bài bác báo này đều tiếp tục tuyệt hảo với tiếng văn tinh tế và sắc sảo tuy nhiên lại không bị mất đi vẻ ấm cúng của cô ý.

Thời Yến cũng ko nước ngoài lệ.

Vì thế, khi MC gọi thương hiệu người thắng lợi, anh vô thức ngửng đầu lên.

Lúc Trịnh Thư Ý vùng dậy, giờ đồng hồ mùng trập của dòng sản phẩm hình họa vang lên liên tiếp không ngừng nghỉ, người xem giành nhau chụp ảnh anh hùng mới mẻ nổi này.

Bản đằm thắm Thời Yến cũng ko hề quan sát, góc nhìn của anh ý vẫn luôn luôn bám theo dõi Trịnh Thư Ý cho tới khi cô bước lên lễ đài.

Cô với tương đối mệt mỏi, vẫn rất rất đoan trang, tuyên bố cảm nghĩ khi nhận giải của tôi vô nằm trong mạch lạc.

Lời rằng của cô ý tương tự như tiếng văn của cô ý, nhập xuyên suốt quy trình tuyên bố, cô thông thường dẫn tăng vài ba câu về thực trạng của ngành nghề nghiệp, logic rõ rệt thực hiện người tớ say sưa.

Khiến người ngồi bên dưới khán đài cũng cần nhảy mỉm cười.

Thời Yến đem tay thả lỏng cà vạt trêи phần cổ áo, khi cúi đầu, anh phát hiện ra sản phẩm mi rườm như cánh quạt đang được phe phẩy của cô ý.

Ngay khoảnh tự khắc ấy, góc nhìn của anh ý như bừng sáng sủa.

Sau khi lễ trao giải kết thúc đẩy, rất nhiều người tiếp cận bắt chuyện với anh, Thời Yến dứt đi ra ko được, nhác thấy Trịnh Thư Ý cũng hiện nay đang bị người vây hãm.

Chờ cho tới khi bay đằm thắm được, anh tự nhiên lưu giữ đi ra chuyện gì ê, nom xung quanh quất đại sảnh, chợt phát hiện bóng hình xinh đẹp mắt ê ở tức thì trước cửa ngõ chủ yếu.

Cửa tự động hóa khép lại, Thời Yến ko hề tâm lý bộp chộp vàng xua bám theo sau.

Nhưng khi vừa phải thoát ra khỏi cửa ngõ, anh lại phát hiện ra Trịnh Thư Ý thân thiện mách bảo cánh tay của một người con trai, mừng rỡ mỉm cười trở về phía bến bãi đỗ xe pháo.

Bước chân anh vẫn ko hề ngừng lại, thậm chí còn vẻ mặt mũi cũng bất biến, tuy nhiên trong tâm địa lại choàng lên chút ganh tị khó khăn miêu tả.

Đến khi đi qua nhì người ê, anh nghe thấy cô nàng nũng nịu rằng, “Dĩ nhiên là em lưu giữ anh rồi, anh ko lưu giữ em hả? À, thế thì em cũng chẳng lưu giữ anh đâu.”

Thời Yến khẽ mỉm cười.

Vẻ ngoài đoan trang, tuy nhiên thực ra chỉ vờ vịt thôi, thực sự xốc nổi.

Cũng chỉ thế nhưng mà thôi.

Thời Yến chẳng mong muốn lưu giữ lại nữa, anh ngồi vô bàn thao tác, cầm cố điện thoại cảm ứng ngỏ Wechat lên, nhìn thấy lời nhắn Trịnh Thư Ý vấn đáp anh cách đó nhì mươi phút trước, là 1 trong những lời nhắn thoại.

Anh chất vấn cô đang khiến gì.

Cô vấn đáp lại một câu, “Đang lưu giữ anh ê.”

Xem thêm: phu nhân hôm nay chị đã thích em chưa

Nghe không còn câu này, Thời Yến ném điện thoại cảm ứng lên bàn.

Hoàng hít buông lơi bên phía ngoài hành lang cửa số, nhập chống dông tố thanh thanh mơn man.

Bỗng nhiên anh thấy mặt mũi tôi vừa rét lại vừa phải rát.