truyện cô vợ ẩn hôn của lục thiếu

“Khuê Khuê, em với biết anh ko nỡ đến mức độ này không?”

“Em biết không? Tôi thực sự ham muốn trở nên một kẻ bỏ ngũ, không thích cho tới ngẫu nhiên Cục dân chủ yếu này với em cả.”

Bạn đang xem: truyện cô vợ ẩn hôn của lục thiếu

“Em chắc chắn ko thể ngờ được, thời điểm hôm nay anh dối trá, đơn thuần vì như thế ham muốn kéo dãn dài thời hạn cho tới Cục dân chủ yếu, Khuê Khuê, anh ăn năn hận rồi!”

Trái tim ăn năn hận nhức ham muốn bị tiêu diệt.

Tuy nhiên, cô sẽ không còn mang đến anh một thời cơ nữa.

Nếu hoàn toàn có thể, anh kỳ vọng buổi họp này sẽ không còn kết thúc;

Nếu như hoàn toàn có thể, anh kỳ vọng cô sẽ không còn tỉnh dậy, chỉ anh ở ở kề bên cô, luôn luôn lẳng lặng, lặng lẽ coi cô.

Tuy nhiên, mặc dầu cơ là 1 trong niềm mơ ước, thì toàn bộ những niềm mơ ước đều tiếp tục thức dậy.

Giống như xúc cảm được ở kề bên với người, Nam Khuê banh đôi mắt đi ra, Khi bắt gặp Lục Kiến Thành, xa lánh tức ngồi trực tiếp người: “Đã xử lý hoàn thành chưa?”

Anh tớ ham muốn thưa, ko.

Tuy nhiên, điều dối trá này sẽ không thể bịa bịa nữa.

“Cũng ổn định rồi.” Mở mồm, anh gian truân thổ lộ bao nhiêu chữ này.

Nam Khuê dụi dụi đôi mắt, theo dõi phiên bản năng coi đồng hồ thời trang, đang được tư giờ mươi bao nhiêu giờ chiều.

Thời gian lận là 1 trong chút vội vàng vàng, tuy nhiên miễn sao ko tắt đàng, thì trọn vẹn hoàn toàn có thể cho tới kịp.

“Anh hóng tôi một chút ít.”

Nam Khuê cút nhập toilet, rửa ráy.

Lúc thoát ra khỏi cửa ngõ, Lục Kiến Thành đang được nhờ vào một góc, bóng dáng thon cao rộng lớn cao ngất đem sống lưng về phía cô, toàn bộ cơ thể chứa đựng nhập một tờ sương sương dày quánh. Trong tay anh với 1 điếu dung dịch, sao Hỏa sáng sủa lên ko kiêng khem nể gì.

“Đi thôi!” Nam Khuê tiếp cận, thanh thoát thưa.

Thấy cô ra đi, Lục Kiến Thành hít thâm thúy một tương đối, ném điếu dung dịch nhập tay nhập thùng rác rến.

“Được.” Anh banh mồm đắng cay.

Trên xe pháo, nhị người thường rất yên ổn tĩnh, tựa như ai cũng có thể có chuyện trong tâm bản thân.

Nam Khuê Open buột, dông tố nhẹ nhàng thổi mái đầu cô phiêu tung cất cánh nhảy múa.

Xem thêm: sự trở lại của chàng rể vô dụng

Cô đem tay, nhẹ dịu vén tóc bị dông tố thổi loàn một chút ít, nhập đôi mắt tràn trề sự điềm đạm, tuy nhiên trong tâm, thì đang được sớm rối loàn.

Khi hóng tín hiệu đèn đỏ, Lục Kiến Thành đem tay sờ một điếu dung dịch kể từ nhập vỏ hộp dung dịch, tiếp sau đó quan sát về phía Nam Khuê đi ra hiệu: “Có phiền không?”

Nam Khuê rung lắc đầu, tức khắc nói: “Anh bú mớm đi!”

Trước trên đây, cô ghét bỏ hương thơm dung dịch của con trai nhất.

Bởi vì như thế bao nhiêu chuyện tuy nhiên Đỗ Quốc Khôn yêu thương mến nhất đó là hút thuốc lá, tợp rượu, bài bạc.

Ông tớ yêu thương dung dịch mạng, với Khi một ngày nên bú mớm vài ba vỏ hộp, bú mớm toàn bộ cơ thể đều là hương thơm dung dịch, rất rất khó khăn ngửi.

Nhưng kể từ Khi bắt gặp Lục Kiến Thành, bắt gặp vóc dáng hút thuốc lá của anh ấy, dường như cô ko hề ghét bỏ nữa.

Hay là thưa, cô vẫn ko mến, tuy nhiên vóc dáng hút thuốc lá của anh ấy, cô lại rất rất mến.

Lục Kiến Thành cũng hạ hành lang cửa số xuống, một tay anh nhờ vào hành lang cửa số, ngón tay thon nhiều năm cặp điếu dung dịch, một tay bịa bên trên vô lăng lái xe, khí hóa học ngẫu nhiên toát đi ra kể từ khung người anh vẫn rất đẹp trai ko chê nhập đâu được.

Thời gian lận tín hiệu đèn đỏ với chút nhiều năm, hâu phương đang được truyền cho tới giờ tiếng còi ko kiên trì.

Đợi rộng lớn mươi phút, Nam Khuê cũng có thể có chút nóng tính, dữ thế chủ động hỏi: “Hình như rất rất chậm? Có nên phần bên trước bị kẹt không?”

Lục Kiến Thành coi thông thoáng qua chuyện tình hình uỷ thác thông: “Có lẽ xẩy ra tai nạn đáng tiếc xe pháo nên kẹt.”

“Khuê Khuê, còn nếu không bọn chúng ta…”

Lời thưa nhập mồm anh còn ko thưa không còn, đùng một cái, xe pháo dịch chuyển, đàng nhường nhịn như và được thông nòng.

“Lục Kiến Thành, được rồi!” Nam Khuê thưa hoàn thành, bên trên khuôn mặt mũi nhỏ nhắn mềm mịn đem theo dõi tràn sự sung sướng sướng.

“Ừm!”

Con đàng tiếp sau, một đường trơn trượt tru, mặc dầu Lục Kiến Thành đang được cố ý tài xế rất rất chậm rì rì, vẫn chạy cho tới trước năm giờ.

Bởi vì như thế đang được hết giờ làm, nhập đại sảnh rất rất trống không trống rỗng, gần như là đang được không hề ai.

Xem thêm: ba tôi là chiến thần

Nam Khuê tiếp cận hành lang cửa số, đem toàn bộ sách vở tùy thân ái nằm trong tư liệu đang được sẵn sàng mang đến nhân viên cấp dưới.

Nhân viên công tác làm việc coi chúng ta một chiếc, cực kỳ ngoài ý ham muốn, mặc dù sao rất đẹp trai xinh gái, coi rất rất xứng song, sao lại đến mức độ ham muốn ly thơm chứ?

“Tại sao lại ly hôn?” Nhân viên chất vấn thắc mắc như leej.