truyện đoản văn

                                    
                                              

Tác giả: Thư Không

Nguồn: khoangkhong.co

Bạn đang xem: truyện đoản văn

Editor: Sam

Độ dài: 3 chương

Thể loại: truyện ngắn ngủn, tiến bộ, thanh mai trúc mã

Gặp lại Tưởng Cửu Tân là bên trên tuyến đường yên bình với bóng mát um tùm, nhập hoàng thơm gold color, anh khoác trang phục đem giầy domain authority, bước chầm chậm rãi bên dưới nắng nóng chiều của hoàng thơm, bóng mát rọi bên trên người anh, tầm dáng vô nằm trong nhàn rỗi nhã.

Lưu Tiểu Á thư thả chạy xe đạp điện, trải nghiệm cảnh vạn vật thiên nhiên ko gì sánh vì chưng, nhập khoảnh tương khắc nhận ra anh, Lưu Tiểu Á gấp rút thắng xe cộ lại, cô tâm trí, té ra anh đang được về nước rồi.

Có nên tiếp cận xin chào căn vặn không? Suy suy nghĩ một nhì giây, cô nhấp lên xuống đầu, tiếp cận thưa gì chứ? Nói: hi, Tưởng Cửu Tân, tôi là Lưu Tiểu Á, cậu còn lưu giữ tôi không?

------------------------

Gặp lại Tưởng Cửu Tân là bên trên tuyến đường yên bình với bóng mát um tùm, nhập hoàng thơm gold color, anh khoác trang phục đem giầy domain authority, bước chầm chậm rãi bên dưới nắng nóng chiều của hoàng thơm, bóng mát rọi bên trên người anh, tầm dáng vô nằm trong nhàn rỗi nhã.

Xem thêm: bye bye đam mỹ

Lưu Tiểu Á thư thả chạy xe đạp điện, trải nghiệm cảnh vạn vật thiên nhiên ko gì sánh vì chưng, nhập khoảnh tương khắc nhận ra anh, Lưu Tiểu Á gấp rút thắng xe cộ lại, cô tâm trí, té ra anh đang được về nước rồi.

Có nên tiếp cận xin chào căn vặn không? Suy suy nghĩ một nhì giây, cô nhấp lên xuống đầu, tiếp cận thưa gì chứ? Nói: hi, Tưởng Cửu Tân, tôi là Lưu Tiểu Á, cậu còn lưu giữ tôi không?

Hay là: Tưởng Cửu Tân, cậu khoẻ không?

Anh tiếp tục vấn đáp thế nào chứ? Theo như tính cơ hội của anh ấy tuy nhiên cô hiểu thì anh tiếp tục nói: cô là ai? Hay là nói: xéo đi?

Chắc anh ko lưu giữ cô tinh nghịch đập phá phách nhỉ, tương tự như anh từng thưa, anh quí thiên nga, tuy nhiên cô từ trên đầu cho tới cuối vẫn là một trong vịt con cái xấu xa xí ngốc nghếch.

Không ngờ lại vô tình bắt gặp anh, Lưu Tiểu Á xoay đầu xe cộ khẩn cung cấp tách ngoài anh, tuy nhiên lại nghe thấy tiếng nói trầm thấp của anh ấy vẫn như nhiều năm vừa qua truyền tới từ hâu phương, “Lưu Tiểu Á, tôi đang được về bên.”

Cô giới hạn một ít, một giờ đồng hồ thân mật xin chào căn vặn này của Tưởng Cửu Tân thực hiện mang đến cô lưu giữ cho tới bản thân và anh đang được dây dính thật nhiều năm. Đáy lòng nổi tiếng thở lâu năm, ko được tạm dừng quá lâu, Lưu Tiểu Á lên giờ đồng hồ xin chào căn vặn lịch thiệp rồi ko thưa gì thêm thắt, cô chạy xe cộ một cách nhanh nhất như thể đang làm việc trốn vậy, tương tự như với hung thần quỷ ác ở hâu phương quấn chân bản thân.

Xem thêm: nếu như yêu

Trở về mái ấm trọ, là một trong chống ngoài và nhì chống nhập.

Toàn thân thiện Lưu Tiểu Á nhịn nhường như không thể mức độ lực nhập không khí oi bức, cô nâng trán, “Oh, ông trời của con cái ơi, vừa phải rồi con cái va cần Tưởng Cửu Tân, là Tưởng Cửu Tân vì thế trốn con cái tuy nhiên lịch sự nước Australia ở bảy năm trời, là Tưởng Cửu Tân coi thông thường con cái. Oh, Lưu Tiểu Á, mi không tồn tại chi phí trang bị, bắt gặp cậu tớ vì sao lại quăng quật chạy chứ, khả năng của mi đâu, cho dù sao mi cũng rất có thể đá cậu tớ một cú rồi hẵng chạy mà…”

Hối hận qua loa chuồn, Lưu Tiểu Á chính thức ngán chán nản, lúc này Tưởng Cửu Tân về nước, không chỉ có vậy biết cô ở thành phố Hồ Chí Minh này, ngộ nhỡ cậu tớ sục sạo cả thành phố Hồ Chí Minh lần cho tới cửa ngõ thì làm thế nào bây giờ?