truyện hối hận muộn màng

"Hồ Sát, nường đang được ở đâu? Phải chăng lúc này nường hận tao lắm... Có trúng không?"

Hắn là Dạ Lục, là Minh Vương của Minh Giới, là vị vua quyền lực tối cao nhất của cõi chết. Là người chí cao vô thượng có tiếng là rét lùng tàn nhẫn, tại vì sao à? Bởi vì như thế... Bởi vì như thế nường, hắn từng phạm sai lầm không mong muốn. Không chỉ là 1 phiên, nhưng mà là thật nhiều phiên.

Bạn đang xem: truyện hối hận muộn màng

Lúc bại liệt... là hắn tức thời tức giẫn dữ nhưng mà đi ra tay đâm nường một mò mẫm, thiệt ko ngờ khi hắn biết tôi đã trách cứ lầm nường thì từng chuyện đang không thể xoay đầu. Nàng nhận hoàn toàn một mò mẫm của hắn, ngủ say tía trăm năm. Còn hắn lại lên đường trở nên thân mật với tỷ tỷ của nường, khi hắn ăn năn hận thì tiếp tục vượt lên muộn mằn, hắn chỉ với cơ hội là đợi nường... Đợi nường trong cả tía trăm năm, ngược tim của hắn tưởng như tiếp tục bám theo nường chìm nhập giấc mộng.

Ba trăm năm tiếp theo, biển lớn Vô Vọng Hải khơi dậy, tầng tía mươi bảy Vô Vọng Hải chướng khí ngập trời, một phái mạnh tử thân mật vận hắc hắn tóc nhằm râu dragon đầu mua sắm mão đen kịt đứng kề bên cái quan liêu tài huyền tinh ranh băng trắng nuột, tay hắn bịa đặt nhẹ nhàng lên nắp quan liêu vẻ u buồn xen láo nháo chút lạnh giá lãnh đạm chậm chạp rãi đựng tiếng:

"Hồ Sát, tía trăm năm rồi... Nàng tiếp tục ngủ say trong cả tía trăm năm, giờ đã và đang cho tới khi nên tỉnh giấc rồi."

Nói rồi hắn đem tay lên chụm nhì ngón lại thi đua triển pháp thuật, ngay lập tức ngay tức khắc một mối cung cấp linh lực tụ lại trở nên một vầng sáng sủa thân mật nhì đầu ngón tay, hắn phất tay một chiếc nắp quan liêu tài nhảy há chợt kể từ hâu phương, một âm điệu đem vẻ rét lùng xen láo nháo chút tức giẫn dữ vang lên:

"Minh Vương! Có vẻ ở Minh Giới ngài rảnh rỗi vượt lên, cho tới nút không tồn tại việc gì thực hiện, trở nên demo đi ra là đến lớp phường ăn cướp của Nhân Gian cho tới Vô Vọng Hải này nhằm khơi trộm mộ?"

Người bại liệt một vừa hai phải mới nhất cho tới tiếp tục tuôn đi ra một tràng những câu nói. mai mỉa, từng câu từng chữ được thốt đi ra kể từ mồm hắn lại tựa như một con cái dao cùn, từng nhát từng nhát cứa nhập ngược tim hắc hắn nhân bại liệt. Cũng chẳng hiểu vì như thế sao, tiếp tục biết thời điểm ngày hôm nay sẽ sở hữu người cho tới tuy nhiên hắn vẫn ra quyết định xuất hiện nay ở trên đây... Là vì như thế nường sao? Nhưng sao hoàn toàn có thể chứ, chẳng nên tía trăm năm vừa qua hắn trước đó chưa từng nhắc cho tới nường sao? Không nên nhập tía trăm trong năm này hắn tiếp tục quên mất mặt bản thân đang được đợi ai rồi à? Hay bại liệt chỉ là việc lắc đầu của riêng biệt hắn...

Thật sự nhưng mà trình bày, tía trăm năm là khoảng tầm thời hạn rất rất lâu năm so với người phàm. Nhưng so với thần tiên thì có lẽ rằng tiếp tục chẳng là gì, tía trăm năm vừa qua hắn vẫn luôn luôn lừa lừa lọc phiên bản thân mật, cho đến thời điểm ngày hôm nay hắn lại ko thể kiên trì được nữa, cứ như vậy nhưng mà vô thức lên đường sắp tới đây.

Hắn đem ánh nhìn lãnh đạm coi người mới nhất cho tới, cong môi nhướn ngươi đựng tiếng:

"Vô Ưu đại năng lượng điện hạ thời điểm ngày hôm nay cũng cho tới sao? Mấy thời điểm ngày hôm nay bổn tọa nghe trình bày Thiên Giới sẵn sàng mang lại lễ đăng cơ ngôi vị trữ quân, tao còn tưởng đại năng lượng điện hạ đang được vớ nhảy mang lại lễ đăng cơ của tớ nên không thể tâm trí nào là sắp tới đây nữa chứ."

Người được gọi là Vô Ưu đại năng lượng điện hạ bại liệt nghe thấy vậy ngay lập tức nhếch mép cười cợt mỉm, tầm vóc sở hữu phần cao ngạo coi hắn, nói:

"Đại lễ đăng cơ tổ chức triển khai khi nào là nhưng mà ko được? Với lại đại lễ còn rộng lớn một mon nữa mới nhất ra mắt, đâu nhất thiết là nên vớ nhảy ngay lập tức kể từ lúc này. Huống hồ nước gì người của Thiên cung nhiều vì vậy còn cần thiết cho tới bổn thần đích thân mật giám sát hoặc sao? Hôm ni là khi chủ chốt nhằm muội muội tao thức tỉnh sau giấc mộng lâu năm, bổn thần đương nhiên là nên cho tới rồi."

Đúng vậy, đại lễ đăng cơ ngôi vị hoàng thái tử còn rộng lớn một mon nữa mới nhất ra mắt, người của Cửu Trùng Thiên nhiều vì vậy ko lẽ lại thực hiện ko xong xuôi, còn nên cần thiết cho tới vị thượng thần như hắn nên đích thân mật giám sát? Hôm ni là tròn xoe tía trăm năm Hồ Sát công chúa chìm nhập giấc mộng sâu sắc. Còn ghi nhớ năm xưa Thái Thượng Lão Quân từng bấm độn gieo quẻ tiếp tục trình bày, nhập trúng thời nay tía trăm năm tiếp theo nường tiếp tục thức tỉnh, thời điểm ngày hôm nay một vừa hai phải trúng ngày tiếp tục ấn định, Vô Ưu ở Tê Ngô cung quan sát về phía biển lớn Vô Vọng Hải ngay lập tức thấy chướng khí ngập trời, hồ nước Hồng Liên ở Toàn Cơ cung nhập tía trăm năm ko hề sở hữu lấy một đóa đùng một cái lại nở rực, báo hiệu vị cố người chủ của Toàn Cơ cung chuẩn bị sửa trở lại.

Sau Khi phát hiện ra hiện tượng lạ kỳ lạ, hắn ngay lập tức kể từ Tê Ngô cung chạy cho tới Vô Vọng Hải, ngờ đâu một vừa hai phải mới nhất cho tới tiếp tục bắt gặp nên chuyện khiến cho hắn không chỉ chướng đôi mắt mà còn phải tức giẫn dữ. Năm xưa hắn phụng mệnh lệnh Thiên Đế, xuống nhân gian ngoan tập luyện phiên bản thân mật, ngờ đâu khi trở lại cảnh tượng thứ nhất đập nhập đôi mắt hắn là thanh mò mẫm sắc lẻm tràn trề sát khí đang được ghim bên trên ngực Hồ Sát, Vô Ưu đứng bị tiêu diệt trân bên trên địa điểm ko tin cậy nhập đôi mắt bản thân. Y chẳng hiểu chuyện gì tiếp tục xẩy ra... Mà lúc này cũng chẳng cần được biết nữa, muội muội hắn bị tiêu diệt rồi, là bị Dạ Lục kinh hãi bị tiêu diệt. Ba trăm năm, hắn vẫn ko hề quên cảnh tượng ngày hôm bại liệt, chỉ hận ko thể lấy Dạ Lục đi ra băm vằm trở nên ngàn miếng. Đúng là số trời tiếp tục ấn định, cũng còn may khi bại liệt Nữ Oa nương nương biết chuyện ngay lập tức cho tới kịp khi, tịch thu nguyên vẹn thần của nường nhằm nường chìm sâu sắc nhập giấc mộng trăm năm.

Dạ Lục nghe hắn trình bày vậy ngay lập tức khẽ nở một nụ cười cợt đau xót, trúng vậy... Hôm ni là ngày tía trăm năm tiếp tục ấn định của nường, hắn đó là ca ca ruột của nường, sao hoàn toàn có thể ko tới? Chỉ sở hữu hắn là không tồn tại tư cơ hội đứng ở trên đây. Về lý nhưng mà trình bày, trên đây hoàn toàn có thể được xem như là nghĩa trang của Thiên Giới, hắn là kẻ của Minh Giới nên ko thể bước đi nhập, về tình hắn lại càng không tồn tại tư cơ hội đứng ở trên đây, chính vì... Hồ Sát trở nên đi ra vì vậy cũng là vì hắn ban mang lại.

Dạ Lục tắt ngóm nụ cười cợt bên trên môi, hắn con quay lịch sự coi cái quan liêu tài huyền tinh ranh băng tiếp tục nhảy há nắp quan liêu, ngữ điệu ko rét mướt ko rét, lại sở hữu phần u uất đựng lời:

"Bỏ lên đường, bổn tọa sắp tới đây nhằm gọi nường tỉnh giấc. Nàng ấy ngủ vượt lên lâu rồi, cần thiết một người canh ty nường ấy tỉnh mộng!"

Nghe hắn trình bày vậy Vô Ưu ngay lập tức nhếch mép cười cợt khinh thường bỉ, hắn sao? Hắn cũng xứng à. Không, hắn căn phiên bản là không tồn tại tư cơ hội bại liệt, Vô Ưu khoé môi khẽ cong lên, ngữ điệu đem chút châm chọc, nói:

"Ngươi? Ngươi cũng xứng sao?!"

Nghe hắn trình bày vậy Dạ Lục ngay lập tức kìm nén cơn giẫn dữ, con quay lịch sự coi Vô Ưu gằn giọng, nói:

"Xứng hay là không cần thiết sao? Lúc bấy giờ từng thiên hạ cũng chỉ mất bản thân tao là đầy đủ linh lực nhằm chừng mang lại nường ấy, ngài trình bày coi là tao xứng Hoặc là ko xứng!?"

Hừm, Thiên Giới thực sự ko biết chất lượng xấu xa. Hiện ni Ma Giới đang được nhăm nhe ở Vong Xuyên Trì, sẵn sàng tiến công Thiên Giới, những bọn chúng tiên sở hữu pháp lực cao nghều đều bế quan liêu tu luyện, chăm sóc mức độ sẵn sàng mang lại cuộc cuộc chiến với Ma Giới. Ngay cả Thiên Đế, Thiên Hậu đã và đang bế môn nhằm gia tăng lại quân team, từng tam giới nước ngoài trừ Thiên Đế, Thiên Hậu đi ra cũng chỉ mất bao nhiêu vị tiên fake nằm trong nhập sản phẩm tôn thần mới nhất sở hữu đầy đủ gốc rễ nhằm chừng linh lực mang lại nường, nhập số bại liệt sở hữu cả hắn và Vô Ưu.

Nếu Vô Ưu tu luyện hoả hệ pháp thuật thì có lẽ rằng thời điểm ngày hôm nay hắn tiếp tục yên lặng vị bên trên bảo tọa Minh Vương coi tấu chương rồi, tuy nhiên thiệt rủi ro là tên gọi cố bạn hữu này của hắn, kể từ nhỏ tiếp tục đem thể hóa học âm hàn, ko thể hài hòa được với hoả nên chỉ có thể hoàn toàn có thể tu luyện thủy hệ pháp thuật, giờ trên đây ham muốn trợ nường tái ngắt sinh cũng chỉ mất bản thân hắn mới nhất sở hữu đầy đủ năng lực ấy.

Vô Ưu nghe Dạ Lục trình bày thế thì ngay lập tức trầm tư tâm trí một hồi, thấy cũng như hắn đành gật đầu, nói:

"Thôi được, tao... cũng có thể tin cậy ngài một phiên."

Sở dĩ nhưng mà Vô Ưu hoàn toàn có thể ra quyết định tin cậy tưởng Dạ Lục đơn giản và dễ dàng vì vậy là vì như thế tía trăm năm vừa qua tuy rằng bảo rằng tiếp tục hận Dạ Lục thấu xương, tuy nhiên Vô Ưu vẫn nhận định rằng trong những công việc này còn có gì bại liệt khúc mắc nên hắn vẫn thông thường xuyên cho tất cả những người thăm hỏi tìm hiểu thông tin về Dạ Lục.

Xem thêm: đánh mất em

Được biết trong cả quãng thời hạn bao nhiêu trăm năm, tuy rằng tiếp tục lập nhất muội của tớ là Uyển Thanh lên thực hiện Minh Hậu, tuy nhiên Dạ Lục vẫn ko kiểm đếm xỉa gì cho tới ả, còn hạ tử mệnh lệnh toàn thiên hạ rằng ai dám ở trước mặt mũi hắn gọi Uyển Thanh là Minh Hậu thì hắn sẽn mang kẻ bại liệt ném nhập Vong Xuyên Trì thực hiện đồ ăn mang lại đám vong linh bên dưới bại liệt. Vậy do đó trong cả tía trăm năm, không có ai nhập tam giới dám quá nhận vị Minh Hậu này.

Nhắc cho tới Uyển Thanh, Vô Ưu lại trầm dìm suy nghĩ lại vấn đề nhập vượt lên khứ. Uyển Thanh đó là muội muội nằm trong phụ thân không giống u của hắn, chỉ Ra đời trước Hồ Sát một tương khắc ấy vậy mà trong lúc ả ra đời mây đen kịt kéo cho tới, bào thai cây cỏ đều lụi tàn sông Vong Xuyên nổi sóng cuồn cuộn, Ma Giới ngay lập tức sở hữu vầng quang đãng sáng sủa chói, mãi cho tới khi Hồ Sát đựng giờ khóc thứ nhất hiện tượng lạ trước đôi mắt mới nhất mất tích, thay cho nhập này là hồng quang đãng lan sáng sủa, cây cỏ đều tươi tốt quay về.

Sau vụ việc phiên bại liệt, từng Thiên Giới đều Viral một lời đồn thổi, rằng đại công chúa đó là quái tôn tái ngắt thế làm cho họa bọn chúng sinh, Thiên Đế nên vất vả lắm mới nhất hoàn toàn có thể ỉm nhẹm lời đồn thổi vô địa thế căn cứ bại liệt xuống. Dù thế tuy nhiên trong trái tim người nào cũng biết Chắn chắn một điều, rằng nàng công chúa này chắc chắn là tiếp tục đem tai ương mang lại tam giới.

Vô Ưu suy nghĩ sắp tới đây thì đùng một cái sở hữu một âm điệu, ko rét mướt ko rét ngữ khí cũng tương đối hiền hòa cắt theo đường ngang dòng sản phẩm tâm trí của y:

"Minh Vương năng lượng điện hạ, tế đàn ngài dặn dò tiếp tục sẵn sàng xong xuôi, hoàn toàn có thể chính thức bất kể khi nào là."

Ngay Khi người bại liệt dứt câu, Dạ Lục khẽ trở lại hâu phương gật đầu một chiếc tỏ ý tiếp tục nghe, tiếp sau đó hắn coi lịch sự Vô Ưu nhưng mà đựng lời:

"Nếu huynh tiếp tục ở trên đây rồi thì trợ tao một tay lên đường, tao ko yên lặng tâm nhằm đám lâu lắc bại liệt hộ pháp cho bản thân mình."

Dạ Lục hất cằm coi đám nằm trong hạ, tỏ ý ko ưng ý. Cũng nên thôi, trận pháp này là nhằm chừng linh lực mang lại Hồ Sát, lỡ nhưng mà sở hữu sơ ý gì thì kiếp này mang lại dù là bị tiêu diệt hắn cũng ko thông thường không còn tội.

Dạ Lục bước lên tế đàn, khoanh chân ngồi xuống ở trung tâm nhì tay đan lại bịa đặt trong trái tim, khí tụ đan điền xung xung quanh khung hình hắn lan đi ra một luồng hoả pháp, phía bên ngoài sở hữu thủy kính linh của Vô Ưu đảm bảo. Tụ khí xong xuôi hắn ngay lập tức giải hòa sức khỏe đi ra phía bên ngoài, luồng hoả khí rộng lớn được giải hòa thực hiện mang lại khu đất trời một trăm dặm xung xung quanh bại liệt lúc lắc đem kinh hoàng, mây đen kịt kéo cho tới sấm chớp rền vang, nhập cái quan liêu tài huyền tinh ranh băng một nữ giới tử thân mật vận bạch hắn tóc buông xõa từ từ được thổi lên ko trung, khung hình nường nhẹ thênh tóc cất cánh bám theo làn bão táp, khuôn mặt mũi nường kiều diễm nói theo một cách khác nhập tứ hải chén bát hoang toàng, nước ngoài trừ Thiên Hậu đi ra thì nường đó là đệ nhất Hotgirl không có ai sánh vày.

Dạ Lục vẫn ngồi nhắm đôi mắt bất động đậy bên trên tế đàn mồm nhẩm chú, luồng hoả linh vẫn lan đi ra xung xung quanh hắn, sấm chớp vẫn rền vang các mùa nhắm trực tiếp Dạ Lục nhưng mà giáng xuống ko tiếc thương. Cũng nên, phàm nếu như được xem là nghịch ngợm thiên thì chắc chắn nên trả một chiếc giá bán hợp lý, nhẹ nhàng thì tu vi chi tiêu giã nặng nề thì nguyên vẹn thần tan biến chuyển, Dạ Lục liều mình sẽ giúp đỡ nường tỉnh giấc không chỉ là là vì như thế ham muốn chuộc lại sai lầm không mong muốn nhưng mà bên trên thế nữa là vì như thế, ngược tim hắn vẫn tồn tại hình bóng của nường...

Vô Ưu nỗ lực ấn định tâm trước những hiện tượng lạ lúc lắc trời bục: bị vỡ ra vì sức ép khu đất để lưu lại vững vàng thủy kính linh hộ pháp mang lại Dạ Lục, từng một mùa sấm sét tiến công xuống là 1 mùa lúc lắc đem khu đất trời. Dạ Lục vẫn ngồi yên lặng mồm nhẩm chú, đùng một cái thủy kính linh nhưng mà Vô Ưu tạo nên nhằm bạo vệ Dạ Lục bị một luồng cùn lực tiến công, bởi lực quá nặng nên tức thời hắn bị mất mặt trấn áp lớp thủy kính linh tan biến chuyển, Dạ Lục thấy sở hữu điều không ổn định ngay lập tức đan tay thi đua pháp tạo nên một nhành hoa bỉ ngạn đẩy đà tiếp sau đó hắn ngay lập tức phi thân mật cho tới hứng nữ giới tử bại liệt bịa đặt nhập thân mật đóa hoa, Khi những cánh bỉ ngạn hoa khép lại hắn mới nhất trở lại phía luồng hắc khí bại liệt một vừa hai phải vạc đi ra, đập nhập đôi mắt hắn là 1 thân mật hình họa của một nữ giới nhân, miếng khảnh yểu tướng điệu tuy nhiên ko xoàng phần cùn mị hung tàn.

Nàng tao liếc mắt coi Dạ Lục tuy nhiên lại con quay lịch sự coi Vô Ưu, ngữ điệu mượt mỏng manh thưỡn thẹo tuy nhiên cũng ko xoàng phần tự động mãn, nói:

"Vô Ưu ca ca, lâu rồi ko bắt gặp. Nếu tính đi ra thì Chắn chắn cũng rộng lớn tía trăm năm rồi nhỉ? Chà! Lâu vì vậy rồi ko biết người xem ở Thiên Giới sở hữu khỏe mạnh ko, nhất là Phụ Đế và Mẫu Hậu."

"Hừm, nhiều tạ người tiếp tục quan hoài tuy nhiên Thiên Giới từng sự vẫn ổn định, ko phiền MINH HẬU nên nhọc nhằn lòng."

Hừ, thực sự khẩu bụt tâm xà, nếu như nường tao sở hữu lòng chất lượng vì vậy thì tía trăm năm trước đó đang không sinh chuyện thị phi thực hiện mang lại Thiên Giới mất mặt không còn sĩ diện. Vô Ưu mồm thì lên giờ đáp câu nói. nữ giới nhân bại liệt, đôi mắt thì híp lại coi phản xạ của Dạ Lục, hắn ham muốn coi demo thái chừng của hắn lúc nghe đến hắn nhấn mạnh vấn đề nhì kể từ "Minh Hậu".

Vừa liếc đôi mắt coi lịch sự hắn tiếp tục thấy Dạ Lục sầm mặt mũi, Vô Ưu thực sự ham muốn trêu gan hắn. Dạ Lục nghiến chặt răng, bắt tay trở nên đấm gằn từng tiếng:

"Thái tử năng lượng điện hạ, nhờ huynh đem nường ấy cho tới Vong Xuyên Trì trước, tao tiếp tục bám theo sau."

Ngay thời điểm hiện tại, ngay lập tức bên trên trên đây hắn thiệt sự ham muốn đấm mang lại Vô Ưu một chiếc. Rõ ràng tiếp tục biết hắn hạ tử mệnh lệnh toàn tam giới vô cùng không có ai được phép tắc gọi nường tao là Minh Hậu, vậy nhưng mà hắn còn nhấn mạnh vấn đề nhì kể từ này, thiệt sự là ham muốn chọc điên hắn trên đây nhưng mà...

Nói với Vô Ưu xong xuôi hắn ngay lập tức con quay lịch sự nữ giới nhân bại liệt, mặt mũi đanh lại rít lên từng giờ qua loa kẽ răng:

"Uyển Thanh, nường lại ham muốn làm mưa làm gió gì nữa trên đây."

Ngay ngay tức khắc nữ giới nhân bại liệt con quay ngoắt lại quắc đôi mắt quan sát về phía hắn, ánh nhìn nường tao lóe lên một tia quái khí. Cũng khó khăn trách cứ, oán thù hận, ác niệm tiếp tục khiến cho nường tao phát triển thành một nữ giới nhân nỡ vô tình. Uyển Thanh lững thững tiến thủ cho tới địa điểm Dạ Lục đựng giọng rét lùng, nghe qua loa còn tồn tại chút sát niệm nhập đó:

"Ha! Thiếp ham muốn làm cái gi à? Thiếp ham muốn làm thịt bị tiêu diệt ả! Vương thượng, thiếp ko lo ngại trình bày mang lại chàng biết, khi này là thiếp tiếp tục bày đi ra cạm bẫy bại liệt nhằm chàng đi ra tay làm thịt bị tiêu diệt ả... Hahaha, tao còn suy nghĩ những người dân sẽ thấy, thiệt ko ngờ tình thân của nhì người cũng ko đậm đà như tao nghĩ!"

Nghe sắp tới đây nhì đôi mắt Dạ Lục đỏ hỏn ngầu, hắn xiết chặt quả đấm, chặt cho tới nút những khớp xương kêu lên răng rắc, những lối gân xanh rì nổi lên rõ ràng mồn một. Trong lòng đôi mắt hắn vằn lên vài ba sợi tơ tiết, sự căm uất, tức giẫn dữ và cả sự ăn năn hận. Ngay thời điểm hiện tại, còn nếu như không vướng thiên lôi chừng kiếp mang lại Hồ Sát, thì hoàn toàn có thể hắn tiếp tục lao cho tới bóp bị tiêu diệt Uyển Thanh ngay lập tức ngay tức khắc.

Vô Ưu nghe thấy những câu nói. bại liệt cũng tương đối căm thù, thiệt ko ngờ nữ giới nhân đó lại gian ác cho tới nút bại liệt. Ả hận Hồ Sát cho tới vậy sao? Tới nỗi nên mò mẫm từng phương pháp để khử nường mặc kệ thủ đoạn sao? Vô Ưu liếc mắt coi Dạ Lục thấy phản xạ của hắn sai trái, hắn ngay lập tức dằn lòng thu đóa hoa bỉ ngạn lại rồi người sử dụng thuật dịch đem tiếp cận sông Vong Xuyên.

Xem thêm: vợ của ảnh đế lại phá hỏng gameshow

Thấy Vô Ưu thi đua triển pháp thuật, Uyển Thanh ngay lập tức phóng đi ra một luồng hắc khí hòng ham muốn phá huỷ bỏ đóa bỉ ngạn hoa, chi tiêu trừ hồn phách của Hồ Sát. Rất may là Dạ Lục tiếp tục đúng lúc chắn trước mặt mũi ả, cũng vì vậy nhưng mà hắn bị trúng một chưởng của ả, đợi Vô Ưu lên đường rồi hắn mới nhất ôm ngực phun đi ra một ngụm tiết tươi tắn. Hắn coi Uyển Thanh ăm ắp căm thù, nói:

"Nàng... Đúng là còn độc hơn hết rắn độc!"

Nói xong xuôi hắn cũng phất ống tay áo mất tích.