truyện mộng trong mộng

Cừu Lệ vừa vặn nạm dù chạy chậm rì rì ra phía bên ngoài, thì gặp gỡ Khương Vũ đang được trú mưa ở bốt bình yên phía bên ngoài căn hộ.

Cô khoác một cái váy đơn bạc mầu xanh xao domain authority trời nhạt nhẽo, cái bên trên thân ái váy đơn giản nhấn một cái chạc nơ siết lấy eo tôn vinh vòng nhì miếng mai và thân hình thon gọn gàng, nhỏ nhắn của cô ý, xương mồi nhử vai cong cong mượt mại khiến người đàn bà này càng tăng đường nét tinh xảo, yểu tử điệu.

Bạn đang xem: truyện mộng trong mộng

Đầu xuân bão táp rét thấu xương, Khương Vũ run rẩy rẩy ôm hai tay miếng khảnh, rét cho tới tím tái ngắt mày mặt.

Cừu Lệ bước nhanh chóng cho tới, thấy khắp cơ thể cô đều ướt đầm, bao nhiêu lọn tóc đen sạm nhánh bết nhập khuôn mặt mày White bệch, hoặc rũ xuống mặt mày tai, chật vật vô nằm trong, chẳng không giống nào là một cô nhỏ bé nhọ nhem.

Anh đi tới kề bên, vô thức mong muốn tháo dỡ áo khoác bên ngoài khoác nhập mang đến cô, tuy nhiên vừa vặn nghĩ lại, toan thay đổi ý thì cô nàng nhỏ bại vẫn trông thấy anh, tình cảnh này sẽ không biết xấu xí hổ đến mức độ nào là.

“Tới thực hiện gì?”

Cô thấy anh khôn khéo nom cút nơi khác, khoác lại áo nước ngoài, rồi rét lùng buông ngữ điệu băng lãnh, lòng tức thì quặn lại.

Có nhiều lúc, cô cảm nhận thấy Cửu Lệ quí cô một ít, tuy nhiên nhiều lúc lại cảm thấy người nam nhi này chỉ đang được tận dụng bản thân nhằm trí tuệ thế giới xung xung quanh nhưng mà thôi.

Nhưng nhưng mà thực sự ngẫm lại, nhì người mới mẻ ở cùng cả nhà được bao lâu, mặc dù bên trên danh nghĩa mối quan hệ của tất cả nhì là yêu quý thì sao? Trên thực tiễn từng người đều ôm ấp một mục tiêu riêng biệt trong tâm, tình thương của mình rốt viên với từng nào thực tình?

Nghĩ cho tới trên đây cô lại cảm nhận thấy mất mát, khàn giọng đáp: “Party nhàm ngán nhưng mà cậu thưa, trái ngược thực ngán trị đau đớn. Không mong muốn về ngôi nhà, mong muốn cho tới địa điểm cậu một ít, được không?”

“Hiện bên trên vẫn muộn rồi.”

Hai người đang được nhập hiện tượng này vậy nhưng mà cô nàng bại còn mong muốn về ngôi nhà anh một khi.

Đầu Cừu Lệ lạnh lẽo lên, ko cơ hội nào là tâm lý mang đến lý trí, và điềm tĩnh nổi, gắt lên: “Sao ko về ngôi nhà của tớ ấy?”

Nghe giọng điệu này của anh ý, nghiễm nhiên ko mừng đón cô, Khương Vũ ko ngoài với chút thương tổn, hờn giận: “Vậy thì thôi. Tớ về ngôi nhà.”

Nói xong xuôi, cô xoay người chạy nhập mùng mưa tầm tã.

Cừu Lệ nom phản xạ nóng tính, ko vận hành lẽ này của cô ý, với chút không hiểu nổi. Anh vốn liếng chỉ nghĩ về cho tới “sự an toàn” của cô ý, sao cô lại hờn giận chứ?

Nhìn cô nàng nhỏ mở miệng to run rẩy rẩy cố gắng gọi xe taxi mặt mày đàng, nhập mùng mưa kinh hoàng, ở đầu cuối Cừu Lệ không đành lòng, ,rét mặt mày chạy cho tới, kéo cô nhập lồng ngực, miễn chống đưa Khương Vũ lên ngôi nhà.

Về cho tới ngôi nhà, trước tiên anh nhanh gọn lẹ nhảy bình lạnh lẽo rét và máy sưởi, tiếp sau đó tục tĩu kéo cổ tay Khương Vũ, quẳng nhập phòng tắm, rét nhạt nhẽo đi ra mệnh lệnh.

“Tắm cút.”

Cổ tay cô bị anh siết chặt cho tới trị nhức, thất lạc hứng đáp: “Vừa vào trong nhà tức thì bắt cút tắm, cậu mong muốn làm những gì.”

“Nếu cậu thiệt sự hoảng sợ tớ tiếp tục làm những gì thì dường như không nửa tối nửa hôm chạy cho tới đây đòi vào trong nhà một thằng nam nhi rồi.” Cừu Lệ đi ra ban công lấy một chiếc khăn tắm thật sạch sẽ ném nhập tay cô: “Nước lạnh lẽo ngỏ rồi trên đây. Đi tắm.”

Khương Vũ ngượng ngùng tạm dừng hoạt động lại “Cùm cụp” cửa nhà được cẩn trọng khóa lại.

Cả người cô rét như khối băng, giờ khắc này chẳng mong muốn thắc mắc đồ vật gi, nhanh chóng ngỏ vòi vĩnh hoa sen, xả trực tiếp làn nước lạnh lẽo phỏng lên trên người.

Vài ngày nữa là cần trả bài xích trình diễn và report thành phẩm, giờ đây cảm ổm vạn lượt ko được, nếu như trì đình bài xích report hoàn toàn có thể bị xua học tập.

Khương Vũ liên tiếp táp nước lạnh lẽo lên trên người, mãi mới mẻ cảm nhận thấy tay chân lạnh lẽo lên.

Dù cô rất chăm chỉ chỉ rèn luyện thể thao, tuy nhiên khung hình luôn luôn đau đớn yếu ớt, đứng trước thời tương khắc cần thiết này cô ko thể nhằm cơn cảm ổm hạ gục được.

Hơi nước mông sườn lưng, Khương Vũ liếc nom khay inox đựng sữa tắm chính thức Đánh Giá.

Phòng tắm của Cửu Lệ rất rất thật sạch sẽ, bên trên giá bán những dụng cụ được bố trí rất rất kỳ chỉnh tề, cẩn trọng. Tất cả đều là đồ dùng của nam nhi. Nào là bàn chải đánh răng, dao cạo râu, sửa tắm của phái mạnh giới…

Anh tuy nhiên ko khó hiểu tuy nhiên lại chấp nhất với chuyện thật sạch sẽ. Mỗi lượt gặp gỡ nhau, nếu như nhằm ý kỹ đều thấy giầy của anh ý ko hề bám chút bùn khu đất, luôn luôn giữ lại tình trạng chẳng nhiễm những vết bụi trần.

Mọi loại xung xung quanh mang đến mang đến cô loại cảm hứng đáng tin cậy lại êm ấm, cứ vậy đơn giản và dễ dàng khiến cho Khương Vũ tùy ý thả lỏng cảnh giác.

Cô người sử dụng sữa tắm, cọ tinh khiết khuôn mặt mày chật vật, nhem nhuốc.

Nhưng nhưng mà, ngay lập tức bên trên thời khắc cọ tinh khiết lớp bọt nước, ngấc lên lần tiếp nữa, lại trông thấy một bóng dáng dài rộng lớn ở cạnh cửa ngõ.

Cô lúc lắc nảy bản thân, hoảng sợ hãi kêu lên : “Cừu Lệ! Cậu làm những gì thế!”

Cừu Lệ điềm nhiên trả lời: “Lấy ăn mặc quần áo mang đến cậu.”

“Cậu... cứ nhằm ở cạnh cửa ngõ là được rồi. Sau bại rời khỏi nơi khác cút.”

Anh tương tự như miễn chống nhảy cười cợt khẽ một cái: “Cần thiết sao? Nếu tớ thiệt sự mong muốn làm những gì cậu, cậu nghĩ về cậu trốn được chắc?”

“...”

Thấy bóng người tách ngoài trước cửa ngõ, Khương Vũ mới mẻ tắt vòi vĩnh hoa sen, cẩn thận dán lỗ tai nghe ngóng một hồi, giờ đồng hồ bước đi của anh ý rất rộng, ước chừng khoảng cách và giờ đồng hồ động dường như như người đang đi tới phòng nghỉ, không dừng lại ở đó, dường như nhằm cô yên ổn tâm anh còn nỗ lực tạm dừng hoạt động chống thiệt mạnh.

Cừu Lệ trúng là 1 chàng thiếu thốn niên khiến cho người tao với cảm hứng tin yêu tưởng.

Trùng sinh lần tiếp nữa, tuy nhiên so với toàn cầu tăm tối, chan chứa cạm bẫy này cô luôn cảnh giác, dự phòng, thâm thúy nắm được sự lạnh lẽo rét của lòng người hiểm ác, song ánh nhìn nom người theo đòi này cũng đúng đắn rộng lớn thật nhiều.

Hai người nhập thời hạn nhiều năm như tình nhân thân thiết sinh sống cộng đồng, Cừu Lệ tuy nhiên nom dường như rét nhạt nhẽo, ngược ngạo, tuy nhiên phẩm giá của anh ý vô cùng hoàn toàn có thể tin cẩn. Khương Vũ trọn vẹn không ngại lắng anh tiếp tục thực hiện đi ra chuyện khuất vớ.

Nếu kiếp trước cô ko trải qua vô vàn khổ đau, tủi nhục, gặp gỡ được anh ở trong những năm mon tươi tắn đẹp mắt, bùng cháy nhất, chắc chắn rằng sẽ không còn kìm lòng nhưng mà lúc lắc động, thậm chí còn yêu thương anh thâm thúy.

Khương Vũ xuất hiện chống tắm, nhặt cỗ ăn mặc quần áo được cấp chỉnh tề đặt điều trước cửa ngõ. Sau Khi vệ sinh thô người thì khoác nhập.

Bộ ăn mặc quần áo color xám tro, hóa học vải vóc mềm mịn, nom thì lâu đời tuy nhiên khoác lên trên người lại rất rất dễ chịu và thoải mái.

Chiếc quần nhiều năm ống đứng của anh ý, khoác lên trên người cô trở nên một cái quần ống rộng lớn thùng thình.

Khương Vũ cút thoát ra khỏi chống tắm, vừa đẹp Cừu Lệ kể từ phòng nghỉ bước đi ra, bên trên tay cầm theo đòi một cái máy sấy tóc, kể từ xa cách xa nom cô một chiếc.

Sau Khi tắm xong xuôi, làn domain authority White nuột của cô ý càng tăng nhập trẻo, cái tóc đen nhánh ướt sũng sũng rủ xuống đầu vai. Thân hình cô vốn liếng miếng mai, khoác bộ quần áo của anh ý nhập nom lại càng nhỏ nhắn, xinh xẻo.

Cừu Lệ im thin thít không nói, kết nối điện máy sấy khô, nhằm cô ngồi bên trên sofa còn bản thân cẩn trọng sấy tóc mang đến cô.

Khương Vũ tựa sườn lưng nhập phần bụng rắn rỏi, săn bắn có thể của anh ý, cảm thụ bàn tay vụng về về, dịu dàng êm ả vấp vào cụ thể từng lọn tóc của tớ.

Người nam nhi này còn có nhiều lúc, thần kinh trung ương thô lại ngược ngạo đến mức độ Khương Vũ chỉ mong muốn điên lên giẫm mang đến anh nhập cái, tuy nhiên nhiều lúc lại dịu dàng êm ả đến mức độ cô siêu hạng tượng nổi.

“Xảy đi ra chuyện gì?” Anh chất vấn.

Khương Vũ ôm đầu gối ngồi bên trên sofa, trầm dìm nói: “Không với gì, vốn liếng toan về nhà, tuy nhiên vừa vặn thoát ra khỏi ngôi trường, lại tương đối ăn năn hận. Sợ u phiền lòng, mang đến nên đến lần cậu.”

Trừ vẹn toàn nhân với bại đi ra, còn tồn tại một chút… Nhớ anh, mong muốn gặp gỡ anh.

Đôi đôi mắt nom người của Cừu Lệ sắc bén cho tới nhượng bộ nào là, đương nhiên ko tin yêu nguyên nhân thoái thác này của Khương Vũ, trực tiếp thắn hỏi: “Ai bắt nạt cậu?”

Cô biết ko thể gạt được anh, nhụt chí tựa đầu lên gối, vuốt vuốt chân mình, rảnh rỗi nhạt nhẽo đáp: “Chỉ là chút chuyện vặt… Vốn dĩ Ôn Luân và tớ tiếp tục là 1 group tiến hành bài xích múa song, tuy nhiên cho tới thân ái chừng, đùng một phát xuất hiện một Trình Giảo Kim cướp thất lạc đứa bạn biểu diễn này.”

Cừu Lệ biết bài xích report thành phẩm này cần thiết thế nào là so với cô, chỉ vì lần trình diễn bại, thường ngày cô đều lao nguồn vào rèn luyện đến tới tận khuya mới về.

“Tại tớ sao?”

Xem thêm: vân nê thanh đăng

“Dĩ nhiên ko cần.” Khương Vũ lý giải nói: “Là một bàn sinh hoạt phái nữ không giống, cô ấy cho tới lần Ôn Luân, thưa mong muốn liên minh với cậu tao.”

Cừu Lệ ko nối tiếp chủ thể này nữa, hỏi: “Không còn sự lựa lựa chọn không giống à?”

“Điệu nhảy tớ sẵn sàng sẽ phải vì thế nhì người tiến hành, cũng chính vì nhập bài xích múa này còn có thật nhiều động tác nâng, tuy nhiên giờ đây còn nếu không lần được nam vũ công phù hợp, có lẽ rằng chỉ hoàn toàn có thể kể từ quăng quật vở “Hồ Thiên Nga” vậy. Sau bại sẵn sàng một mùng trình diễn không giống thay cho thế.”

Cừu Lệ ôn nhu vuốt tóc cô, ko thưa gì, nhịn nhường như đang được nghiền ngẫm đối sách.

“Không sao đâu.” Khương Vũ tựa nguồn vào bụng anh, nhẹ dịu vấp đụng: “Cũng may tớ là 1 người vô cùng theo với tiềm năng, sát nút lần một quãng múa khác thay thế cũng không thực sự khó khăn.”

“Nhưng có thể nhập được Esmera, đoán chừng tiềm năng ko tầm thông thường, người tao có hơn chục ngày rèn luyện, còn cậu lúc này chỉ mất vỏn vẹn 3 ngày.”

Mi tâm cô nhíu lại trở nên một tòa núi nhỏ, phiên bản thân ái Khương Vũ hiểu rất rất rõ bạn học tập của cô ý với trình độ chuyên môn thế nào là, không dừng lại ở đó từng người đều người sử dụng không còn sức bình sinh nỗ lực, cô tương đối nghiêng người về phần bên trước, lại tựa đầu vào gối tâm lý.

Quả thực cô không tồn tại ưu thế gì nhập tay.

Lần này Ôn Luân lừa cô một cú đầy đủ thâm nám độc, đầy đủ thảm bại.

“Đừng thưa 3 ngày.” Khương Vũ kiên toan đáp: “Cho mặc dù có duy nhất một ngày, một giờ, tớ cũng ko kể từ quăng quật đâu.”

Cừu Lệ ko thưa tăng gì nữa.

Chuyện này anh không hỗ trợ được, điều có một không hai anh hoàn toàn có thể thực hiện mang đến cô hiện tại tại chính là yên ắng, kiên trì nghe cô phàn nàn vài ba câu.

Sấy xong xuôi tóc, nhập chống yên ổn tĩnh quay về, chỉ mất giờ đồng hồ mưa rơi tí tách ngoài hành lang cửa số.

Cô gái nhỏ ngồi bên trên sofa, chớp chớp hai con mắt Phượng xinh đẹp mắt. Hai người bốn đôi mắt nom nhau, khoảng không gian đùng một phát với chút xấu xí hổ.

Cừu Lệ ngỏ TV, quẳng tinh chỉnh kể từ xa cách cho tới kề bên cô, còn bản thân lẳng lặng về bên chống.

Ban đầu Khương Vũ nghĩ rằng anh mong muốn về chống thực hiện bài xích luyện, vậy nên nhảy nhỏ âm lượng TV, tùy tiện ngỏ một công tác thực tiễn vui nhộn coi.

Không ngờ vài ba phút sau, Cừu Lệ nạm giấy tờ bê đi ra, ngồi xếp vì thế kề bên cô, khom người thực hiện bài xích.

Cô người sử dụng chân đá đá eo anh hỏi: “Sao cậu ko về chống nhưng mà làm?”

“Ngồi nằm trong cậu.”

“Không cần thiết cậu cần ngồi trên đây với tớ.”

“Có cần thiết.”

“...”

Khương Vũ nhảy âm thanh đến mức độ nhỏ nhất, tiếp sau đó ngoan ngoãn ngoãn ở chểnh mảng bên trên sofa coi TV.

Kỳ thực cuộc sống thường ngày của cô ý với rất rất không nhiều thời hạn được thả lỏng lòng tin, lười nhác nghỉ dưỡng như vậy này. Học sinh thông thường đối phó với kỳ thi đua ĐH vốn liếng vẫn rất rất vất vả, cô còn cần để ý rèn luyện, tập luyện vũ đạo, cả nhì vốn liếng đều ko cần việc đơn giản và dễ dàng.

Rất nhanh chóng cơn buồn ngủ vẫn ùa đến, Khương Vũ ngáp vài ba cái.

Chàng thiếu thốn niên trước đôi mắt vẫn chuyên nghiệp chú khom người thực hiện bài xích luyện, thần sắc nghiêm túc, khuôn mặt mày anh tuấn, lại khởi sắc ngạo nghễ, cứng đầu. Lông mi của anh rất rất dài…

Khương Vũ gửi người tựa đầu lên vai anh, coi Cừu Lệ giải toán.

Thân thể anh đùng một phát cứng đờ, ngòi cây bút tạm dừng một ít, tiếp sau đó nỗ lực nối tiếp việc của tớ, vờ vĩnh như không tồn tại gì xẩy ra.

“Sau này cậu chắc chắn tiếp tục trở nên một người vô nằm trong lợi sợ hãi.” Khương Vũ tì cằm lên vai anh, thủ thỉ nói: “Cậu tiếp tục thi đua đậu ĐH cực tốt. Theo học chuyên nghiệp ngành tư tưởng bản thân yêu thương quí. Sau Khi chất lượng nghiệp lại tiếp tục học cao hơn nữa, thi đua lên phân tích sinh, hoặc đi ra quốc tế nối tiếp phân tích, hoặc đơn giản và dễ dàng tìm ra một việc làm. tốt… Dù sao, khoác kệ cậu chọn con đàng nào là đều trôi chảy, thuận tiện.”

Cô người sử dụng giọng điệu dịu dàng êm ả nhất thì thì thầm những tiếng này, tương khắc họa mang đến anh một sau này tràn trề kỳ vọng và ánh sáng: “Kiếm thật nhiều chi phí. Sau bại cậu còn mua sắm được 1 căn hộ lớn số 1 bên trên khu vực ngôi nhà ngay tắp lự kề rơi hoa bậc nhất, tiếp theo sau cậu tiếp tục gặp gỡ một cô nàng tâm đầu ý phù hợp kết duyên sinh con cái, sống một cuộc sống êm dịu lạnh lẽo, niềm hạnh phúc cho tới bạc đầu…”

Nhịp thở của Cừu Lệ rất rất chậm rì rì.

“Nhất toan cần trải qua quýt cuộc sống thường ngày vì vậy, nhé?”

Ánh đôi mắt anh thâm thúy thăm hỏi thăm hỏi, khẩu ca rất rất nhẹ nhõm, rất rất nhu hòa ---

“Tớ ko thể đồng ý với cậu.”

“Vì sao?”

Cừu Lệ đặt điều cây bút xuống, từng câu từng chữ đều vô nằm trong chậm rì rì rãi, nghiêm cẩn túc: “Nếu như người bại ko cần là cậu, vì vậy toàn bộ sau này tươi tắn đẹp mà cậu đang được mô tả với tớ nhưng mà thưa chẳng tăng thêm ý nghĩa gì cả.”

Khương Vũ tạm dừng vài ba giây, trân trân nom anh, không thể tinh được nói: “Tớ tưởng rằng… cậu ko quí tớ.”

Chí không nhiều ko quí cho tới phỏng mong muốn nằm trong cô kết duyên, sinh con cái, tóm tay nhau nằm trong cút không còn nửa đời sót lại.

Cừu Lệ quay đầu sang một bên, ngạo nghễ nom cô: “Mỗi lượt gặp gỡ chuyện như vậy này cậu đều gọi năng lượng điện mang đến tớ, ông trên đây còn nếu không quí cậu, sớm vẫn làm thịt bị tiêu diệt cậu rồi.”

“Chuyện… Chuyện thế này?”

Cừu Lệ ko đáp, nối tiếp thực hiện bài xích luyện, Khương Vũ cũng ko chấp nê truy cầu đáp án, nối tiếp lẳng lặng coi TV.

Bên ngoài mưa ngày càng nặng trĩu phân tử, những tiếng động chát chúa vấp đập bên trên khuông cửa ngõ kính…

“Đêm ni cậu….”

“Đêm nay…”

Hai người cơ hồ nước mặt khác ngỏ mồm, lại đồng thời giật thột im thin thít. Cuối nằm trong Cừu Lệ nhượng bộ Khương Vũ ngỏ mồm trước.

“Đêm ni tớ ko thể về lại quê hương, u tớ chắc chắn rằng tiếp tục nghĩ về tớ bị nockout ngoài Esmeral.”

Đây đó là tuyến đường cô tự động lựa chọn, dù cho có bao trở ngại ngăn trở cũng quyết ko nhằm u phiền lòng.

“Cho nên… mong muốn ở lại đây?”

“Nhà cậu với dư gian trá chống nào là không?”

Cừu Lệ gác cây bút nói: “Có. Gian chống của ông tao nhiều năm rồi không có ai đi ra nhập, tớ vẫn khóa lại.”

“Ồ…”

Khương Vũ đương nhiên không thích ngủ ở chống tên phụ thân phát triển thành thái của Cừu Lệ.

“Vậy không hề chống nào là không giống sao?” Cô hiểu ra còn cố chất vấn, bên trên mặt mày thông thoáng ửng hồng.

Xem thêm: tối cường võ hồn hệ thống

“Ừ. Hoặc là ngủ nằm trong tớ, hoặc là ngủ…”

Lời còn ko dứt, Khương Vũ vẫn tức thì hạn chế ngang: “Tớ ngủ sofa!”

Cừu Lệ cười cợt rét một giờ đồng hồ, người sử dụng tiếng nói trầm trầm kể từ tính, đặc trưng thu hút của tớ chậm rì rì rãi nói: “Hoặc là ngủ nằm trong tớ, hoặc là trở về. Không tiễn.”