truyện vợ ơi anh sai rồi

                                    
                                              


"Vợ ơi... anh sai rồi... bà xã về chuồn. Anh đói rồi này... bà xã về nấu nướng cơm trắng mang đến anh ăn chuồn. Bác sĩ bảo anh bị đau nhức bao tử, ko được ăn vật cay, vật chua, ko được nốc rượu. Nhưng bà xã ko ở mặt mày nhắc nhở anh toàn quên thôi. Quần áo anh dơ rồi này bà xã, anh ko biết giặt đâu, bà xã về giặt hộ anh chuồn. Tiểu Minh tròn trĩnh một tuổi tác rồi, bà xã mang đến con cái về đi dạo với anh... Vợ ơi... bà xã ơi..."

Vẫn căn chống cơ, vẫn người con trai cơ, vẫn chính là những câu độc thoại không xa lạ. Vẫn là anh, người con trai ôm tấm hình họa một cô nàng độc thoại vô tối vắng ngắt. Rồi khóc.

Bạn đang xem: truyện vợ ơi anh sai rồi

Anh ở phía bên ngoài lạnh lẽo lùng, mạnh mẽ và uy lực là thế cớ sao Lúc về ngôi nhà anh lại trở nên quả đât trọn vẹn không giống. Phải chăng vì như thế cô nàng vô tấm hình họa anh ôm mặt hàng đêm?

Cô gái này đó là bà xã anh. Vợ anh, người nhưng mà lần thứ nhất gặp gỡ đang được mạnh mẽ và uy lực mang đến anh một chiếc tát. Vợ anh, người nấu nướng anh ăn từng đồ ăn thú vị ăn ý dọn dẹp. Vợ anh, người đang được giặt là phẳng lặng từng cỗ ăn mặc quần áo mang đến anh. Vợ anh, người đang được mang đến anh loại quý giá bán nhất đời đàn bà. Vợ anh, người chỉ biết suy nghĩ cho tất cả những người không giống, còn phiên bản thân thuộc bản thân thế nào thì cũng chẳng chú tâm. Vợ anh... chất lượng là thế cớ sao anh chẳng biết trân trọng. Đến khi thất lạc chuồn rồi mới nhất thấy cần thiết liệu có phải là đang được vượt lên trên muộn hoặc không?

Giá như khi ấy anh ko nghe tiếng người tớ rằng anh dường như không dỗi bà xã nhưng mà mối liên hệ với tình nhân cũ. Giá như anh Chịu tin yêu tiếng bà xã anh rằng có lẽ rằng bà xã sẽ không còn tuyệt vọng về anh. Giá như cái xe hơi cơ chớ lao cho tới có lẽ rằng bà xã con cái anh sẽ không còn vứt anh nhưng mà chuồn. Giá như anh lưu giữ chặt lấy bà xã có lẽ rằng bà xã sẽ không còn mất tích. Giá như...
Nếu được một phen quay về vượt lên trên khứ, quay về một năm vừa qua thì nhì kể từ "giá như" tiếp tục chẳng tồn bên trên.

Anh hận anh của vượt lên trên khứ, hận khuôn mẫu thời tự khắc anh giáp với mặt mày người phụ phái nữ không giống. Quần áo xộc xệch triền miên bên trên cái ghế sofa ở phòng tiếp khách.

Tiếng rên rỉ thác loàn, dẫu ko tiếp cận bước ở đầu cuối cơ tuy nhiên lại khiến cho người đàn bà đứng ở cửa ngõ nom chúng ta thẫn thỡ cho tới bị tiêu diệt lặng. Tờ giấy má nhà tù bầu vô tay cô bị vò nát nhừ, túi xách tay rơi xuống khu đất tạo nên giờ vang khiến cho song nam giới phái nữ cơ chợt giật thột. Đau, giờ nhức cào xé cả tấm lòng cho tới vỡ vụn. Giọt nước vô trong cả cơ kể từ đâu nhưng mà quanh nhiều năm, ướt sũng cả khuôn mặt mày cô nàng ấy. Cô nhức lòng chợt chạy vụt chuồn. Lúc bấy giờ anh mới nhất chợt hoảng loạn, đẩy người thanh nữ vấn vít bên trên người anh rời khỏi rồi chạy cuống quýt. Thấy cô  trả tay vẫy gọi xe cộ, anh cuống quýt vàng kéo tay cô lại.

- Ngọc Lan, em ham muốn chuồn đâu?

- Bỏ ra!

Xem thêm: tình yêu thầm kín tiểu thuyết

- Không vứt, em toan chuồn đâu?

- Tôi rằng vứt ra!

Cô tức bực ham muốn rút tay rời khỏi nhưng mà chẳng được. Chẳng cần anh đang được nằm trong người thanh nữ không giống triền miên anh ơi em à hoặc sao? Vì cớ gì còn ham muốn xua đuổi bám theo cô?

- Sao anh cần bỏ? Em dỗi anh vì như thế chuyện ban nãy sao? Thế em từng suy nghĩ cho tới cảm biến của anh ý chưa? Khi nhưng mà em ở qua loa tối với thằng khác?

- Xin lỗi, tôi mệt mỏi rồi. Niềm tin yêu điểm anh chẳng giành cho tôi chính vì thế tất cả chúng ta ly thơm chuồn.

Xem thêm: nửa đường mật nửa đau thương

- Ly hôn? Anh ko được chấp nhận.

-...

Cô mệt rũ rời rung rinh thẳng thừng ngoài anh, vừa vặn rung rinh vừa vặn đẩy khiến cho anh rời xa cô. Vô tình thôi, chân cô  bước hụt rời khỏi sau khiến cho cả thân thuộc thể trượt rời khỏi lối.