tường vi ngược lối

Mưa rơi tí tách một ngày dài, từng khuôn viên ngôi trường học tập bị chứa đựng vày tương đối độ ẩm nhòa ảo.

Lộ Tri Nghi ngồi vô chống học tập, chốc chốc lại sở hữu giờ nghề giáo công ty nhiệm vang lên trên bề mặt tai.

Bạn đang xem: tường vi ngược lối

“Được nghỉ ngơi rồi thì nghỉ dưỡng cho tới đảm bảo chất lượng, đồ vật gi nên đùa thì đùa, thầy luôn luôn giã trở nên cân đối thân thuộc thao tác và nghỉ dưỡng, nhất là những em chuẩn bị ganh đua ĐH cho tới điểm rồi…”

Mây thâm áp lực kéo cho tới, mưa lớp bụi rơi dày quánh.

Lộ Tri Nghi thất thần nhìn ra bên ngoài hành lang cửa số, cho tới khi nghề giáo bên trên bục giảng dặn dò dò xét hoàn thành, thể hiện điều thông tin cuối cùng: “Được rồi, ngoài cộng đồng đang được mưa, đường trơn trượt, trở về lưu giữ cảnh giác.”

Phòng học tập đột chốc tung hô náo nhiệt độ.

Đi học tập cả mon tiếp tục, mãi vừa được nghỉ ngơi, một đám người tương tự con cái chim bị nhốt vẫn lâu, hấp tấp vàng ham muốn cất cánh ra bên ngoài.

Lộ Tri Nghi cũng chứa chấp sách vở và giấy tờ, bung dù rời khỏi.

Tiếng nhạc êm ả kể từ đài vạc thanh vẫn hòa tan song song chút sự ngột ngạt nhưng mà ngày mưa mang về, Lộ Tri Nghi bước đi ra cổng ngôi trường, thấy xe cộ đón bản thân vẫn chưa tới, cô bèn lùi lại đứng bên dưới dù đợi.

Lúc này còn có nhì người nam nhi con trẻ tuổi tác vội vàng đi qua, dường như tương đối lo lắng.

“Cái không khí rách rưới này phiền bị tiêu diệt mất mặt, mãi ko không còn mưa nữa.”

“Chẳng biết hướng dẫn ngôi trường học tập suy nghĩ đồ vật gi và lại lựa chọn thời hạn này nhằm ganh đua mùa nhì.”

Hai người bước đi nóng vội, lên đường như chạy, khi lên đường lướt qua loa, cái dù chọc vô Lộ Tri Nghi cũng ko lưu ý.

Lộ Tri Nghi nhíu mi, xoay đầu lại nhìn, tuy nhiên bóng người vẫn ra đi.

Cô khom sống lưng, lấy giấy má vệ sinh địa điểm bị phun ẩm ướt, chính vì thế nhưng mà mặt mày dù ngả về hâu phương, giọt mưa nhỏ nhân thời cơ này rớt vào vô tóc.

“Cho hỏi?” Một tiếng nói tự nhiên vang lên.

Lộ Tri Nghi ngấc đầu, tự nhiên nhìn trực tiếp vào một trong những hai con mắt vô cùng đẹp mắt.

“Đường cho tới tòa A lên đường như vậy nào?”

Là một người nam nhi căn vặn đàng.

Anh cụ một cái dù black color, treo kính gọng vàng, vô lớp áo dông tố nhạt nhẽo màu sắc là cái áo sơ-mi được hạn chế may khôn khéo, mưa rơi nghiêng vô phần cổ áo, lòi ra một ít giá buốt lùng xen láo nháo sự hiền hòa.

Rất điển trai, cũng đầy đủ lịch sự và trang nhã.

Hơn nữa ko biết đem nên ảo giác của tôi ko, Lộ Tri Nghi cảm nhận thấy, khoảnh xung khắc anh đứng lại ngay sát, nhường nhịn như cái dù vô tay anh nghiêng hẳn về phía cô.

Lộ Tri Nghi cụp đôi mắt, giơ tay chỉ về phía xa xôi, “Đi trực tiếp 100 mét, đó là tòa căn nhà phía bên phải.”

Điện thoại của những người nam nhi đùng một phát reo lên, anh nhấn nghe, trước lúc xoay người lên đường anh rằng với Lộ Tri Nghi: “Cảm ơn.”

Ngay cả tiếng nói cũng tương tự một cỗ thanh lọc được phủ lên mưa lớp bụi nhòa ảo, lãnh đạm tuy nhiên vô cùng nữ tính.

So với nhì người nam nhi hấp tấp vàng khi nãy, anh vô nằm trong tự động bên trên, nho nhã thong dong.

Lộ Tri Nghi tò mò mẫm nhìn theo dõi bóng sống lưng anh, thoang thoáng nghe thấy anh đang được rằng gì đó: “Mở cho tới anh tao lên đường, tôi thực hiện hoàn thành việc tiếp tục thông qua đó.”

Bíp bíp!

Hai giờ bé đùng một phát vang lên.

Lộ Tri Nghi ko nhìn theo dõi nữa, thấy xe cộ của bác tài đỗ ở cổng ngôi trường, cô lấy lại lòng tin, bước thông qua đó.

Ngồi vô vào xe cộ, tía Lộ Hoằng ngay lập tức căn vặn cô: “Con một vừa hai phải thì thầm với ai thế, nhìn bóng sống lưng rất khác học viên.”

Lộ Tri Nghi rung lắc đầu: “Con lạ lẫm, căn vặn đàng thôi ạ.”

Lộ Hoằng đáp ừm, nhắm đôi mắt lại ko căn vặn nữa. Nhưng Giang Ánh Nguyệt ở kề bên ông tao lại thực hiện như thể vẫn nhìn đi ra điều gì cơ, cởi mồm nói:

“Tri Nghi à, chớ trách móc tía con cháu thực hiện con cháu stress, bao nhiêu trong năm này An Ninh thay cho thay đổi rất rộng, con cháu một vừa hai phải mới nhất về, nếu như thân quen bao nhiêu người ko đứng đắn thì Chịu đựng thiệt cũng ko hiểu rằng đâu.”

Lộ Tri Nghi ko quan hoài cho tới điều ả tao rằng, cô nhìn người nam nhi vô kính chiếu hậu, demo hỏi: “Bố, chuyện con cái căn vặn tía qua loa điện thoại cảm ứng bao nhiêu ngày trước...”

Lộ Hoằng thẳng ngắt điều, “Nói sau.”

“...”

Lộ Tri Nghi mím môi, xoay mặt mày lên đường, ko nói đến nữa.

Mưa lớp bụi giá rét, ngoài hành lang cửa số, người lên đường đàng bung dù vẻ mặt mày vội vàng, còn chưa kịp lưu luyến sự ấm cúng vô bao nhiêu ngày ngắn ngủn ngủi sau lập xuân thì không thể lựa lựa chọn này không giống, vẫn nên nghênh đón cơn rét mon tía bỗng nhiên cho tới này.

Giống Lộ Tri Nghi, năm 17 tuổi tác này, không tồn tại lựa lựa chọn này không giống, nên mừng đón cuộc sống thường ngày mới mẻ này.

Hai mươi phút sau, xe hơi lái cho tới cửa ngõ 1 căn biệt thự nghỉ dưỡng, Lộ Tri Nghi về căn nhà c0i đồng phục, thay cho một cái váy lịch sự và trang nhã.

Không làm mất đi rất nhiều thời hạn, mọi người lại đợt nữa xuất vạc, một thời gian sau đang đi tới một quán ăn sang chảnh.

Tài xế bung dù xuống xe cộ xuất hiện, “Ông công ty bà công ty, lưu ý đường trơn trượt.’

Lộ Hoằng và Giang Ánh Nguyệt xuống xe cộ, Lộ Tri Nghi theo dõi sau, một khi sau bèn nghe thấy giờ mừng đón lịch sự sảng, rồi đưa người hỏi:

“Đây là Tri Nghi trúng không? Mấy năm ko gặp gỡ nhưng mà vẫn xinh xẻo thế này rồi!”

Tiếng mưa rinh rích, người nhì căn nhà Nguyễn Tần ngồi vô chống ăn loại Trung Quốc tinh anh xảo, một không khí hạnh phúc náo nhiệt độ.

Còn Lộ Tri Nghi, ngoài khoảnh xung khắc lên đường vô kính chào căn vặn trưởng bối căn nhà bọn họ Tần đi ra, cô ko rằng câu này nữa.

“Tri Nghi điềm đạm không nhiều rằng, rất khác đứa căn nhà tôi, sinh sự trong cả ngày.”

“Anh rằng gì thế, thằng nhóc Tiêu Nam mưu trí kể từ nhỏ, không chỉ có thế, con trẻ con cái tuổi tác này ai nhưng mà chẳng bướng bỉnh.”

“Tôi thấy Tri Nghi căn nhà anh lại không giống, sau đây lên đường Úc học tập, nên nhờ con cái nhỏ xíu nhìn chừng Tiêu Nam gom tôi vừa được.”

“Ha ha, chắc hẳn rằng rồi.”

Những điều này, Lộ Tri Nghi vẫn nghe vô số chuyến vô bao nhiêu thời buổi này rồi.

Nhà bọn họ Tần sale ngọc thạch ở TP. Hồ Chí Minh An Ninh, căn nhà bọn họ Lộ kinh doanh ở vùng biên thuỳ, nhì mặt mày thông thường liên minh hỗ tương, mối liên hệ tương đối tốt, một vừa hai phải hoặc con cái nhì căn nhà tuổi tác cũng xêm xêm, Lộ Hoằng cố ý tác thành, bèn thể hiện ý kiến đề nghị nằm trong lên đường du học tập.

Thân càng tăng thân thuộc, cũng nhằm tương lai nhì gia tộc phối hợp mạnh mẽ và uy lực, căn nhà bọn họ Tần thấy vậy đương nhiên vô cùng phấn chấn mừng, đồng ý tức thì tức thì.

Chỉ là, không tồn tại ai căn vặn Lộ Tri Nghi đem đồng ý ko.

Nhưng không thể cần thiết nữa rồi.

Bảy năm vừa qua phụ huynh ly hít, Lộ Tri Nghi theo dõi u tách lên đường, trở ngại lắm mới nhất thích nghi được với cuộc sống thường ngày mới nhất, khoảng chừng thời hạn trước u kết duyên chuyến nhì, cũng chính vì tía dượng là kẻ quốc tế nên nhì người ham muốn toan cư ở quốc tế.

Không biết người rộng lớn vẫn đạt được thỏa thuận hợp tác gì, vậy là là Lộ Tri Nghi lại bị đem về địa điểm Lộ Hoằng.

Dù nhà đất của tía cũng sớm vẫn cảnh còn người mất mặt, tuy nhiên cô không thể lựa lựa chọn này không giống.

Bị đẩy đi ra lên đường liên hít, có lẽ rằng đó là độ quý hiếm độc nhất và cũng chính là ở đầu cuối của tôi nhằm hoàn toàn có thể nghỉ chân vô mái ấm gia đình mới nhất và xa xôi kỳ lạ này.

Người rộng lớn thì thầm khí thế ngút trời, Lộ Tri Nghi cúi đầu ăn cơm trắng, tự nhiên vạc hiện tại điện thoại cảm ứng vào trong túi đang được lúc lắc lên.

Cô lấy điện thoại cảm ứng đi ra, nhìn thương hiệu hiện trên screen rồi rằng với Lộ Hoằng: “Bố, con cái vào trong nhà dọn dẹp một thời gian.”

Ra ngoài chống, Lộ Tri Nghi nhìn thấy một địa điểm yên lặng tĩnh, nhấn nghe điện thoại cảm ứng.

“Alo.”

Xem thêm: nguyen phoi cua hau gia

“Tri Nghi cậu đem đến không?” Người gọi điện thoại cảm ứng là bạn tri kỷ Dư Đồng, “Tớ vẫn đang được đợi cậu hạn chế bánh kem đấy.”

Dư Đồng là chúng ta nằm trong bàn của Lộ Tri Nghi khi cô còn học tập tè học tập ở An Ninh, sau đây phụ huynh ly hôn, Lộ Tri Nghi cho tới TP. Hồ Chí Minh không giống, nhì người vẫn luôn luôn liên hệ cùng nhau qua loa mạng.

Trước cơ ko lâu lúc biết Lộ Tri Nghi về, Dư Đồng thông thường xuyên hứa cô họp mặt, tuy nhiên vì thế vận hành của trọ tại trường ngôi trường học tập nhưng mà nhì người mãi vẫn ko gặp gỡ nhau, khan hiếm khi được nghỉ ngơi, thời điểm hôm nay lại là sinh nhật của Dư Đồng, ai biết Lộ Hoằng lại bố trí tiệc xã giao phó rồi.

Lộ Tri Nghi nhìn đồng hồ thời trang, rằng điều xin xỏ lỗi: “Xin lỗi, dĩ nhiên tớ ko lên đường được rồi.”

Cúp máy, Lộ Tri Nghi ko về chống luôn luôn, cô phụ thuộc vào lỗ thông dông tố nhìn ra bên ngoài hành lang cửa số, thả trôi tâm trí.

Mưa vẫn tạnh, ko không khí lạnh thổi cho tới, tràn vô vào phổi, lại đem theo dõi mùi hương hương thơm nhẹ dịu khó khăn mô tả.

Hít vài ba tương đối thâm thúy, Lộ Tri ngờ vực đang được sẵn sàng trở lại thì đùng một phát mang trong mình một tiếng nói vang lên kể từ hâu phương.

“Tôi sẽ không còn mến cậu đâu.”

Lộ Tri Nghi giật thột, xoay người.

Không biết vị thiếu hụt gia căn nhà bọn họ Tần cơ theo dõi đi ra kể từ lúc nào, giờ đây cậu tao nhì tay đút túi, thản nhiên đứng cơ, cà lơ phơ phất nhìn cô.

“Cậu ko nên gu tôi.” Tần Tiêu Nam tái diễn một đợt nữa, nhìn Lộ Tri Nghi vày góc nhìn siêu khinh thường thông thường, “Mềm như trái ngược hồng, chẳng đem chút đậm chất cá tính này.”

Lộ Tri Nghi khựng lại vì thế điều rằng Trắng trợn của cậu tao, sửng bức vài ba giây, cô mới nhất điềm đạm trả lời: “Cảm ơn.”

Có lẽ ko ngờ Lộ Tri Nghi lại sở hữu phản xạ này, Tần Tiêu Nam khẽ nhíu mi, “Cảm ơn?”

Lộ Tri Nghi không thích dây dính tăng với cậu tao nữa, khi đi qua nhau, cô chỉ bảo nhỏ tứ chữ: “Như nhau cả thôi.”

Mặt Tần Tiêu Nam tối lại tức thì, sau thời điểm trả hồn lại, cậu tao toan rằng tăng vài ba câu thì mới có thể quan sát phía nhưng mà Lộ Tri Nghi lên đường ko nên là đàng về chống.

Mà cô trở xuống tầng, tách ngoài quán ăn.

-

Lộ Tri Nghi quá nhận, tách lên đường là vì thế khi nãy cô tức thời khích động.

Tần Tiêu Nam rằng ko sai, cuộc sống thường ngày năm mươi bảy tuổi tác của cô ấy chỉ mất đồng ý, đồng ý tách xa xôi, đồng ý vứt quăng quật, đồng ý toàn bộ sự vỡ vụn và thảm ngại.

Nội tâm của cô ấy đã biết thành trau hao khía cạnh kể từ lâu, ko hề đẩy sóng.

Khoảnh xung khắc bị Tần Tiêu Nam châm biếm, tương tự khi Chịu đựng áp lực nặng nề vẫn lâu, cái vảy ngược này cơ giấu quanh thiệt thâm thúy ở lòng lòng đột vụt thoát ra khỏi khung người, thổi quét dọn, thiêu nhen, ở vô óc kêu gào thúc đẩy giục cô.

Cho cho tới khi để bản thân vô mùng tối mưa giá buốt xa xôi kỳ lạ hiu quạnh, Lộ Tri Nghi mới nhất kể từ từ điềm đạm lại.

Hiện thực rất cần được đương đầu là - xung xung quanh một vừa hai phải thân thuộc một vừa hai phải xa xôi kỳ lạ, căn bạn dạng cô không thể điểm này nhằm lên đường.

Nhưng đã đi được đi ra phía trên mất mặt rồi, giờ nhưng mà về chẳng nên là tương tự Tần Tiêu Nam rằng sao.

Nghĩ ngợi một hồi, Lộ Tri Nghi gửi tin nhắn nhắn cho tới Lộ Hoằng, tiếp sau đó gọi xe cộ tiếp cận vị trí xác định nhưng mà Dư Đồng vẫn gửi từ xưa.

Dư Đồng đón sinh nhật ở một KTV thương hiệu là Toản Hào.

Sau khi xuống xe cộ, Lộ Tri Nghi quan sát địa điểm này sẽ không tương đương KTV thông thường, điểm này tương đương một tòa hoàng cung rộng lớn, trang trí trang trọng nguy nan nga, sang chảnh khí phái, đứng ở đại sảnh, cô chợt đem cảm hứng lạc lõng.

Dư Đồng ở chống 313, Lộ Tri Nghi đặt chân đến cầu thang máy, đang di chuyển thì bị nhân viên cấp dưới đáp ứng ngăn lại: “Chào chị, chị cho tới nhằm hát ạ?”

Lộ Tri Nghi vấn đáp cô ấy: “Mình đem chúng ta đang được ở phía trên.”

Nhân viên đáp ứng lịch sự và trang nhã nhấn cầu thang máy gom cô: “Vâng, vậy chị cứ bất ngờ nhé.”

Trong cầu thang máy không tồn tại ai, Lộ Tri Nghi rằng cảm ơn rồi lên đường vô vô, còn còn chưa kịp nhấn tầng thì đem bao nhiêu người nam nhi ăn diện tùy tiện bước thời gian nhanh vô theo dõi.

Theo bạn dạng năng, Lộ Tri Nghi nép người lại về hâu phương, thấy bọn họ cũng nhấn tầng “3”, bèn im thin thít lùi vô góc.

Sau cơ, lén liếc bọn họ.

Mấy người cơ đường nét mặt mày tương đối gấp rút, ko lưu ý cho tới Lộ Tri Nghi hâu phương, chỉ thì thầm của mình:

“Báo cho tới anh Tố ko.”

“Sẽ cho tới tức thì.”

“Thằng khốn này ko thấy quan tiền tài ko sụp đổ lệ, rằng điều hoặc thì ko nghe, cứ nên tự động thực hiện phiền hà cho tới bạn dạng thân thuộc mới nhất Chịu đựng cơ.”

“Đi, thời gian nhanh lên.”

Cửa cầu thang máy một vừa hai phải cởi, bao nhiêu người nam nhi ngay lập tức hấp tấp vàng chứa chấp bước ra bên ngoài.

Lộ Tri Nghi đợi vài ba giây sau mới nhất rời khỏi.

Cô chần chờ nhìn xung xung quanh, hiên chạy dọc được trải thảm loại Âu, trang trí sang chảnh, nhường nhịn như từng một chống đều kín không tồn tại khe hở, siêu bí hiểm.

Lại liên tưởng cho tới đoạn hội thoại một vừa hai phải nãy của bao nhiêu người nam nhi cơ, ko biết vì thế sao, Lộ Tri Nghi cứ thoang thoáng cảm nhận thấy loại KTV này không giống với những địa điểm bản thân từng lên đường.

Cứ tưởng phong thái ăn đùa ở An Ninh không giống, Lộ Tri Nghi cũng ko suy nghĩ nhiều, cô men theo dõi số chống lờ lững rãi lên đường bên trên hiên chạy dọc, 3113, 3111, 319…

Đi mò mẫm từng chống, khi chuẩn bị cho tới 313, cửa ngõ chống 317 tự nhiên bị cởi đi ra kể từ phía bên trong, một người nam nhi lảo hòn đảo lên đường thoát ra khỏi chống.

Mùi rượu nồng đột chốc bao quấn điểm này, theo dõi bạn dạng năng, Lộ Tri Nghi lùi lại.

Có người theo dõi ra bên ngoài, “Anh Tống, anh chớ quậy nữa, mau về đi!”

Người nam nhi khung người rung lắc lư, tay cụ một chai rượu, mồm đang được hùng hổ rằng gì cơ, tự nhiên tầm đôi mắt phía lên đường nơi khác, nhìn lịch sự Lộ Tri Nghi.

Vì cuộc họp mặt với những người căn nhà bọn họ Tần tối ni, Lộ Tri Nghi bị đòi hỏi nên thay cho một cái váy lâu năm màu sắc hồng nhạt nhẽo thanh trang. Nhưng cô ko biết là, ở TP. Hồ Chí Minh An Ninh, ở điểm ngợp vô vàng son như Toản Hào Ca, ăn diện thuần khiết ghi sâu cảm hứng thiếu hụt phái nữ như cô tiếp tục nguy nan cỡ này.

Người nam nhi mỉm cười, nấc một cái: “Ồ, mới nhất cho tới à?”

Lộ Tri Nghi không đủ can đảm vấn đáp lại, cô cúi đầu toan tách lên đường, tuy nhiên người nam nhi cơ lại vô lại ngăn trước mặt mày cô: “Em gái lên đường đâu thế?”

Có người quát mắng thương hiệu đó: “Anh Tống, nếu như anh còn nối tiếp vì vậy thì chớ trách móc Cửa Hàng chúng tôi đắc tội.”

“Nhào vô!” Người nam nhi khích động xoay đầu lại, ngay tắp lự đập vỡ chai rượu vô tay, sử dụng miếng thân thuộc chai vỡ đặt trên cổ đối phương: “Mày đắc tội demo xem!”

“...”

“Chuyện của em trai tao vẫn ko tính rõ nét đâu, dám uy hiếp tao à?”

Người nam nhi này khích động, miếng chai vỡ vô tay khua loạn xị, “Thằng thương hiệu Trình Tố đâu? Gọi nó cút đi ra phía trên, cút đi ra đây!”

Vài phút sau, cả lối lên đường nhỏ bị người rời khỏi kể từ chống 317 ngăn ùn tắc, vô cơn lếu láo loàn, thậm chí là một nhân viên cấp dưới đáp ứng khéo khuyên nhủ còn bị cứa vô mặt mày.

Lộ Tri Nghi stress đứng dán vô tường, không đủ can đảm thở mạnh mặc dù duy nhất tương đối.

Cô chỉ giản đơn là ham muốn cho tới đón sinh nhật nằm trong Dư Đồng thôi, ko ngờ lại vướng vô tình cảnh này. Cô lặng lẽ lùi lại một ít, đang được toan tách ngoài hiện tại ngôi trường thì người nam nhi cơ lại nhạy bén bén quan sát tâm trí của cô ấy, loại tay cụ chai rượu mất mặt kiểm soát lướt qua loa đám người toan kéo cô lại, “Em gái chớ lên đường mà!”

Thấy miếng vỡ sắc bén lao trực tiếp cho tới địa điểm bản thân, Lộ Tri Nghi như thể bất tỉnh, đầu Trắng xóa thong manh mịt, bạn dạng năng còn còn lại khiến cho cô giơ tay lên lấp chắn cho tới bạn dạng thân thuộc bản thân.

Lộ Tri Nghi vẫn sẵn sàng cho tới trường hợp bản thân bị thương, tuy nhiên toàn bộ tất cả vô tưởng tượng lại ko hề xẩy ra.

Bên tai chỉ từ giờ tim đập kịch liệt, sau thời điểm quan sát xung xung quanh tự nhiên an tĩnh lại, Lộ Tri Nghi chần chờ một thời gian, lặng lẽ hạ thấp cánh tay bản thân xuống, thời điểm hiện tại cô mới nhất bắt gặp, ko biết kể từ lúc nào, một bóng người nam nhi vẫn xuất hiện tại trước mặt mày cô.

Anh lưu giữ chặt chai rượu của những người nam nhi say xỉn.

Xem thêm: hoàn khố thế tử phi

Lộ Tri Nghi ko bắt gặp chủ yếu diện khuôn mặt anh, chỉ bắt gặp cổ ống tay áo anh xắn lên 1/2, phía phía bên trong của cổ tay nâng lên mang trong mình một hình xăm vật tổ black color, hình xăm chan chứa lệ khí lan lên bên trên theo dõi nếp hấp tấp khúc của cánh tay, ko thấy rõ rệt điểm cuối.

Lối lên đường nhỏ thông thoáng chốc yên lặng tĩnh lại, tiếp sau đó đột vang lên tiếng nói giá buốt lùng của anh ấy.

“Tìm tao à?”