vợ cũ thay đổi rồi

Lỗ Hằng hắng giọng, “Tôi ko cưng chiều chiều tật xấu xí của những anh được, mong muốn theo đòi tôi thì nên thực hiện mang đến chất lượng, cái không giống không đủ can đảm rằng, chỉ việc ở bên dưới quyền tôi thực hiện tròn xoe phụ thân năm, vô 500 xí nghiệp sản xuất mạnh toàn nước anh mong muốn cút đâu thì cứ cút, mong muốn thay đổi nghề nghiệp tôi tiếp tục viết lách thư ra mắt gom, mong muốn khởi nghiệp tôi tiếp tục góp vốn đầu tư mang đến anh, nếu như đem nhị lòng thì rằng sớm, tôi tiếp tục tiễn biệt anh cho tới miền cực kỳ lạc”.

Hai người rằng xong xuôi, ko hứa nằm trong nhảy mỉm cười.

Bạn đang xem: vợ cũ thay đổi rồi

Dụ Lâm Hải tiếp tục nhìn qua loa công lực mồm lưỡi tàn ác của Nam Mẫn kể từ lâu, thời điểm hiện tại cũng ko ngoài nhảy mỉm cười.

Nụ mỉm cười này của anh ý lại khiến cho Cố Hoành và Lỗ Hằng ko ngoài thu liễm vài ba phần, trả vấn đề mẩu chuyện.

“Đương nhiên tổng giám đốc Nam đòi hỏi nghiêm chỉnh xung khắc một chút ít cũng chính là chất lượng mang đến bọn chúng tôi”.

“Đúng vậy đích thị vậy, tổng giám đốc Nam ăn ở chất lượng với công ty chúng tôi, công ty chúng tôi đều xung khắc vô tâm cẩn, hoàn toàn đời khó khăn quên”.

Lỗ Hằng tất tả vàng bổ sung cập nhật, với chút chột dạ quan sát về phía Dụ Lâm Hải: “Tổng giám đốc Dụ anh cũng nghe rời khỏi chứ?”

Dụ Lâm Hải tráng lệ nhấp lên xuống đầu “Cái này sẽ không nghe ra”.

Cố Hoành và Lỗ Hằng: “…”

“Ai mang đến cậu rằng xấu xí sếp sau sườn lưng, với nên không thích thực hiện nữa không?”

Cố Hoành gặm Lỗ Hằng một câu trước.

Lỗ Hằng híp mắt: “Đại ca, anh khởi điểm trước”.

“Hả? Tôi khởi điểm trước?”

Trên mặt mũi Cố Hoành lộ vẻ hốt hoảng: “Sao rất có thể chứ? Tôi cực kỳ tôn trọng tổng giám đốc Nam mà”.

Lỗ Hằng cũng tất tả vàng nói: “Tôi cũng khá mến tổng giám đốc Nam, cả đời này tôi xác lập theo đòi cô ấy rồi”.

Lúc nhị người anh một câu nói. tôi một câu thể hiện tại trung thành với chủ thì Nam Mẫn dẫn theo đòi vệ sĩ tiếp cận.

Cửa vừa phải banh rời khỏi, một luồng gió máy phả vô mặt mũi.

Nam Mẫn đem áo hoodie, váy domain authority, treo song hoa tai rộng lớn loại truyền thống, vừa phải ngang tàng vừa phải ngầu, một vẻ đẹp nhất rét mướt lùng cho tới bức người.

“Tổng giám đốc Nam!”

Da bên trên người Cố Hoành và Lỗ Hằng siết chặt, chúng ta theo lần lượt đứng tráng lệ.

Nam Mẫn rét mướt lùng liếc bọn họ: “Nhìn thấy tôi chột dạ vì vậy thực hiện gì? Nói xấu xí tôi sau lưng?”

“Không có!”

Hai chiếc miệng của Cố Hoành và Lỗ Hằng nằm trong đồng thanh, nhấp lên xuống đầu như rỗng nhấp lên xuống, ngượng ngùng mỉm cười một giờ đồng hồ.

“Cô rằng thế này cơ, sao rất có thể chứ?”

“Đúng vậy, sao công ty chúng tôi rất có thể bưng chén cơm lên rồi lại đặt điều chén cơm xuống mắng bà… sếp chứ?”

Nam Mẫn nhíu mi, ánh nhìn sắc bén như mong muốn nhìn xuyên thấu chúng ta.

Giữa khi khoảng không gian đang được dừng ứ, Dụ Lâm Hải banh miệng: “Bọn bọn họ đang được tán tụng em đối xử bá đạo, cực kỳ với tài năng chỉ dẫn. Anh mong muốn cướp chúng ta, tuy nhiên ngược tim chúng ta theo đòi em cực kỳ kiên lăm le, anh ý kiến đề nghị trả nút lương lậu thường niên lên tới cả triệu, chúng ta cũng ko chịu đựng theo đòi anh”.

Xem thêm: tien vo truyen ky

“Cướp người của tôi?”

Nam Mẫn nghe cho tới phía trên thì buông lỏng lông mi, khẽ mỉm cười nhìn thanh lịch Cố Hoành và Lỗ Hằng: “Đừng rằng tôi ko cho những anh thời cơ, mong muốn theo đòi tổng giám đốc Dụ sao? Nếu mong muốn thì tôi cũng ko ngăn chặn những anh”.

Cố Hoành nói: “Tổng giám đốc Dụ, tôi còn nên lấy phu nhân, ko cút nằm trong anh được”.

Lỗ Hằng nói: “Cảm ơn tổng giám đốc Dụ tán tụng ngợi, đơn thuần đại sư coi bói rằng vô đời tôi thiếu thốn một căn nhà tài trợ phái nữ, nên cút và một cô công ty vô nằm trong xinh đẹp nhất thì cuộc sống này mới mẻ với tài năng phân phát tài… Cả cuộc sống này tôi chỉ rất có thể theo đòi tổng giám đốc Nam”.

Dụ Lâm Hải nghe câu nói. phân tích và lý giải kỳ viên này, anh chỉ biết nhấp lên xuống đầu.

Anh còn nói theo cách khác gì phía trên, chỉ rất có thể tôn trọng lựa lựa chọn của chúng ta, còn chúc chúng ta chi phí thiết bị lung linh.

Sau Khi Cố Hoành và Lỗ Hằng bố trí đồ đạc và vật dụng của Nam Mẫn xong xuôi ngay lập tức tháo lui ra bên ngoài.

Dụ Lâm Hải ko nhịn được cười: “Hai trợ lý của em thiệt nhây, tương tự em vậy”.

Nam Mẫn ko chịu đựng nổi câu nói. nịnh hót nọt này, cô lẳng lặng nhìn anh.

“Tổng giám đốc Dụ, rất tốt anh chớ sử dụng giọng điệu cưng chiều vì vậy rỉ tai với tôi, tương tự trêu đùa vậy. Chú ý một chút”.

Dụ Lâm Hải cười: “Được”.

Gần cho tới trưa, Nam Mẫn nâng Dụ Lâm Hải ngồi dậy, bày thực phẩm lên.

Dụ Lâm Hải nhìn thực phẩm bày nhan nhản, đùng một cái nhảy mỉm cười.

Nam Mẫn nhìn nụ mỉm cười bên trên mặt mũi Dụ Lâm Hải, sao nhưng mà càng nhìn càng ko thấy bất ngờ, cứ thấy quái ác dị thế này ấy.

Cô banh óc anh chứ không hề nên điểm trúng huyệt mỉm cười của anh ý, cứ mỉm cười thế là sao?

“Cười cái gì?”

Dụ Lâm Hải ngước đôi mắt nhìn cô: “Có cảm nhận thấy cảnh này cực kỳ thân quen không?”

Hả?

Nam Mẫn ngây rời khỏi, ngẫu nhiên phản xạ được anh đang được rằng gì.

Đúng thiệt,

Mấy ngày trước là cô nhập viện, anh xách vỏ hộp cơm trắng cho tới thăm hỏi cô, lúc này ngược lại.

Nam Mẫn mỉm cười gian khổ một tiếng: “Đúng là năm mon xui xẻo, nhị tao đều nằm trong cắm mốc ở bệnh dịch viện”.

Một câu ‘hai ta’ khiến cho Dụ Lâm Hải nghe nhưng mà run rẩy rẩy trong tâm địa.

Xem thêm: chân hoàn truyện

Đôi đôi mắt đen ngòm nhánh sâu sắc thẳm nhìn cô ko chớp đôi mắt, vô con cái ngươi sâu sắc thẳm ko thấy lòng tương tự gần đầy sao và biển cả khơi, lóe lên sáng sủa nhoáng.

“Nhìn tôi thực hiện gì? Trên mặt mũi tôi với cơm?”

Nam Mẫn tương tự gái trực tiếp thiếu hiểu biết nhiều phong tình, vốn liếng ko mang đến anh thời cơ và không khí thả thính, cô ngay lập tức trả nủa mang đến anh: “Ăn cơm”.