xuyên thành vị hôn thê bỏ trốn của tổng tài

                                    
                                              

Edit by Sel

Nửa tối, tia chớp cắt theo đường ngang khung trời, mưa còn ko tạnh, xung xung quanh tương tự như toả rời khỏi mùi vị của việc thê lương lậu.

Bạn đang xem: xuyên thành vị hôn thê bỏ trốn của tổng tài

Lúc ý thức của Nặc Nặc thanh tỉnh một chút ít, từ đầu đến chân vẫn hung hăng té xuống khu đất.

Tiếng thưa của thiếu thốn niên mặt mũi người tương đối khàn, hấp tấp vàng chạy cho tới hứng cô: "Nặc Nặc, cậu ko có gì chứ?"

Đau, nhức quá!

Dưới sự hỗ trợ của thiếu thốn niên, Nặc Nặc chật vật vực dậy, đầu gối ko biết bị đồ vật gi rời qua loa, cô đau tới nỗi nước đôi mắt sườn lưng tròng, suýt chút nữa khóc trở nên giờ đồng hồ.

Thiếu niên gấp rút, thấp giọng nói: "Nặc Nặc, chớ tạo ra giờ đồng hồ động, tất cả chúng ta lên đường tăng một thời gian nữa được không? Không cần thiết sợ hãi, tôi chắc chắn sẽ hỗ trợ cậu rời khỏi ngoài!"

Trong mùng tối thiếu thốn nữ giới đau tới nỗi toát các giọt mồ hôi rét mướt, tóc bám vô bên trên má.

Nhưng ánh nhìn lại sáng sủa ngời, sắc môi kiều điêm, dáng vẻ người thướt buông tha.

Cô mới nhất 17 tuổi hạc, vẫn trổ mã vô nằm trong xinh đẹp mắt, tía phần vũ mị, bảy phần thuần khiết. Vừa mới nhất té té tạo ra động tĩnh rộng lớn như thế, ko chạy chắc hẳn rằng là ko bay được. Nhưng cô thiệt sự quá nhức, cô lo lắng không yên, chính thức nhỏ giọng nức nở trở nên giờ đồng hồ.

Giây tiếp theo sau, giờ đồng hồ chó săn bắn liên tục kêu lên, ở vô bóng tối càng tăng tàn ác.

Đèn của biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang thứu tự được nhảy lên.

Xem thêm: vị hôn phu

Thân thể thiếu thốn niên cứng đờ, lập cập rẩy nói: "Anh, anh tao vạc hiện tại rồi!"

Sau cơ kéo Nặc Nặc mong muốn chạy.

Nặc Nặc:"..."

Ai? Ai vạc hiện?

Tình huống lúc này là như vậy nào? Cô rõ rệt vẫn đang được ngủ ở vô chống. Trước Lúc lên đường ngủ chúng ta nằm trong chống còn hiểu cho những cô một cuốn đái thuyết vô nằm trong tiết chó, tạo cho người xem mỉm cười lăn lóc lộn, thành phẩm vừa phải ngỏ đôi mắt rời khỏi cô lại thấy bản thân đứng ở vô tối tối lại còn bị người lảo hòn đảo kéo lên đường.

Nặc Nặc không thích chạy, cô đâu với quen thuộc biết cậu tao. Bây giờ cô chỉ cảm nhận thấy đầu gối rất rất nhức, tương tự như chuẩn bị vỡ vụn.

Cô rời bay ngoài tay của thiếu thốn niên, cậu tao ngơ ngẩn, xoay đầu coi cô: "Sao vậy?"

Nước đôi mắt Nặc Nặc cứ thế rơi xuống, phiên phiến cũng hiểu rằng thiếu thốn niên này không tồn tại năng khiếu để ý, EQ rất rất thấp.

Nhưng cô còn còn chưa kịp thì thầm, bao nhiêu con cái chó săn bắn vẫn lao cho tới vây xung quanh nhị người.

Xem thêm: lai sinh bất kiến truyện chữ full

Lúc này đau nhức bên trên đầu gối Nặc Nặc cũng ko rảnh nhưng mà quan hoài, cô rất rất sợ hãi chó. Từ khi nhỏ bị cắm một phen, nỗi sợ hãi này ngay tắp lự xung khắc sâu sắc vô vào xương cốt. Cô nghĩ về lại phiên bản thân ái thời điểm này hiện giờ đang bị thương chắc hẳn rằng là chạy ko bay ngay tắp lự cảm nhận thấy vô nằm trong vô vọng.

Thiếu niên cũng chính là người rất rất quả cảm, rõ rệt cậu tao đang được sợ hãi hãi tuy nhiên rất rất thời gian nhanh vẫn điềm đạm lại, đứng rời khỏi chắn ở trước người Nặc Nặc.

Ba con cái chó săn bắn toàn thân ái đều là black color, ở vô tối vận tốc rất nhanh. Đến ngay gần cô mới nhất vạc hiêj cả tía con cái đều là Becgie Đức. Nặc Nặc sợ hãi cho tới oà khóc, khuôn mặt mũi nhỏ treo chan chứa nước đôi mắt, gắt gao túm lấy góc áo của thiếu thốn niên.