yêu quái nhỏ

Trang phục hắn tá bên trên người Tang Du bị xé trở nên từng miếng.

Váy bị kéo xuống vứt ở mép chóng, phần áo bên trên vượt lên trước chật, cúc áo liên tiếp bị lắc văng đi ra, vạt áo được đưa lên cao lộ cặp ngực căng tròn trĩnh đầy đủ.

Bạn đang xem: yêu quái nhỏ

Chỉ nhập một khoảnh tương khắc, quyền dữ thế chủ động đã biết thành thay đổi lại.

Đôi tay tràn các giọt mồ hôi của cô ý bấm chặt nhập tấm sống lưng căng cứng của Lam Khâm, khung hình uốn nắn éo theo gót động tác kịch liệt của anh ý, đem anh phân phát tiết.

Phòng đợi khám đa khoa yên ổn tĩnh quay về, Tang Du mặt mũi đỏ gay say, tương đối thở mỏng dính manh phía trên vai anh, cô với một chút ít phiền lòng.

Trò đùa người bệnh hắn tá ko quí phù hợp với thiếu thốn nhi này…

Không biết R18 (*) này còn có hỗ trợ linh giác cùn ác mang lại bạn dạng kiến thiết của Lam Tiểu Khâm không?

(*) R18 là cấm trẻ nhỏ bên dưới 18 tuổi

Tối hôm cơ Tang Du ở mơ, từ trên đầu cho tới cuối ko không giống gì một bộ phim truyền hình truyền hình, toàn bộ đều là những cảnh chóng chiếu rét phỏng của những nường tiên cá nhỏ bên dưới đại dương thâm thúy.

Mới sáng sủa sớm ngỏ đôi mắt đi ra, cô va nhập cái mũi rét hầm hập.

Tự nhiên lại chảy máu…

Tiểu Ngư mất mặt mặt mũi ném cái gối lên bên trên chóng dịch, tức giận bay ngoài cái ôm của Lam Khâm, chạy thời gian nhanh nhập vào chống lau chùi người sử dụng nước giá tiền vệ sinh mới mẻ hoàn toàn có thể khiến cho trí tuệ tươi tắn lại.

Sáng ni đón đợi Lam Khâm là 1 loạt khuôn khổ đánh giá đòi hỏi cần nhằm bụng trống rỗng.

Hai ngày sau cùng trước lúc phẫu thuật.

Đến thân thiết trưa, kể từ khi vào viện những thành quả đánh giá đều được trả cho tới tay Tống Chỉ Ngọc. Tất cả những tiêu chuẩn đều thông thường, thậm chí còn sức mạnh còn cao hơn nữa cả vừa và thấp của những người trưởng thành và cứng cáp.

Lam Khâm tiếp tục không hề buốt yếu đuối, trọn vẹn hồi phục như 1 người thông thường.

Từ trước cho tới ni, anh vẫn luôn luôn chờ mong hoàn toàn có thể được như… người thông thường.

“Lam Tiểu Khâm siêu mạnh bạo mau cho tới trên đây ăn cơm trắng trưa nào là ——” Tang Du lấy món ăn kể từ nhập vỏ hộp lưu giữ đi ra, nở nụ cười cợt và lắng đọng tuy nhiên trong trái tim lại phiền lòng. Bắt đầu kể từ sáng sủa mai, anh sẽ rất cần kiêng ăn trọn vẹn, nhập bụng thật sạch sẽ 24 giờ.

Sau khi cuộc phẫu thuật kết cổ động, nhanh nhất có thể cũng tiếp tục cần mất mặt cho tới một nhị ngày mới mẻ hoàn toàn có thể ăn cơm trắng như thông thường.

Cộng thêm thắt tía ngày nữa là sẽ tới năm mới tết đến.

Tang Du không ngừng nghỉ gắp thêm thắt thiệt nhiều món ăn bịa nhập vào chén bát Lam Khâm, mồm lầm bầm rằng anh cần ăn nhiều vào trong 1 chút. Cửa chống dịch khép hờ đột vang lên tía giờ gõ, tiếp sau đó là tiếng động của những người nam nhi truyền vào: “Khâm Khâm với ở trên đây không?”

Ánh đôi mắt Lam Khâm giá tiền lùng, đối lập với Tang Du.

Là Lam Cảnh Trình.

Tang Du bịa chén bát đũa xuống, đáp lại một câu cộc ngủi, kể từ ngoài chống dịch kéo đuôi nhau thứu tự lên đường nhập không chỉ là với bản thân Lam Cảnh Trình tuy nhiên hầu hết người thân chúng ta Lam đều xuất hiện. Ai nấy đều ăn diện nón áo chỉnh tề, vẻ mặt mũi bi thương, tuy nhiên điều tâm sự lại chẳng với một chút ít quan hoài nào là. Chẳng qua quýt chúng ta chỉ ham muốn cho những người không giống thấy cảnh một mái ấm gia đình hòa thuận váy rét tuy nhiên thôi.

Hoặc có lẽ rằng là những người dân này thiệt sự xấu xa hổ.

Nhưng so với Tang Du tuy nhiên rằng, toàn bộ chúng ta đều là yêu thương quỷ đã trải tổn hại cho tới Khâm Khâm nhập vượt lên trước khứ.

Tang Du cất giấu lên đường sự ngán ghét bỏ, trả canh sườn túng thiếu đao mang lại Lam Khâm: “Khâm Khâm, mau nốc thời gian nhanh lên đường kẻo lát nữa tiếp tục nguội mất mặt.”

Lam Khâm coi xung quanh những người dân Lam gia đang được xuất hiện ở trên đây một chuyến, khóe môi nhếch lên, góc nhìn coi khao khát quan sát về phía Tang Du, người sử dụng chóp mũi cọ nhẹ nhàng lên cái thìa.

Mong —— được đút!

Tâm trạng đang được ko mừng của Tang Du đùng một phát đảm bảo chất lượng lên một cơ hội ảo diệu, xoa xoa mặt mũi Lam Khâm, khuấy một thìa nấu canh rồi đưa tới mặt mũi mồm anh.

Người của Lam gia tự răn bạn dạng thân thiết ko được đón nhận nên ở lại ko lâu ngay tắp lự sôi sục thăm dò nguyên nhân tách lên đường. Cuối nằm trong cũng chỉ từ lại Lam Cảnh Trình ngồi cuối chóng ko lên đường, liếc đôi mắt coi nhị người thân thiện.

“Khâm Khâm, em cũng chớ trách móc bọn chúng anh sắp tới ko đúng khi, người nhập mái ấm vẫn cực kỳ quan hoài em.” Hai tay Lam Cảnh Trình bịa bên trên đầu gối, cầu xin: “Em chớ giá tiền lùng vì vậy.”

Lam Khâm nốc đoạn chén bát canh, đôi mắt rũ xuống, viết lách mang lại anh tao một câu: “Anh trai, anh cũng nên về lên đường.”

Lam Cảnh Trình siết chặt ngón tay.

“Ý đảm bảo chất lượng tôi nài nhận.” Lam Khâm viết lách nguệch ngoạc: “Nhưng này đó là người nhà đất của anh, ko cần của tôi. Về sau nếu như hoàn toàn có thể ko gặp gỡ cũng chớ gặp gỡ.”

Vẻ mặt mũi Lam Cảnh Trình vẫn như cũ, thở nhiều năm một tương đối, sau khoản thời gian đảm nói rằng bạn dạng thân thiết tiếp tục xuất hiện nhập xuyên suốt quy trình ra mắt cuộc phẫu thuật, tiếp tục đợi mệnh lệnh bất kể khi nào là, mới mẻ đem vẻ mặt mũi ko yên ổn lòng tách lên đường.

Sau khi thoát ra khỏi chống dịch, hai con mắt đen giòn nhánh phủ thêm 1 tầng sương giá tiền, nhị bàn tay tóm chặt, bước thời gian nhanh về phía cầu thang máy lên đường trực tiếp xuống tầng, vòng qua quýt sảnh sau và lên một con xe.

Người ngồi nhập xe cộ đó là vị người đóng cổ phần cũ từng thăm dò Lam Khâm làm rối.

“Biết vì thế sao Tống Chỉ Ngọc lại kể từ quăng quật cậu không?” Ông tao cười cợt lạnh: “Do dự thiếu thốn quyết đoán, ko thực hiện được đại sự.”

Lam Cảnh Trình tựa sống lưng nhập ghế, đôi mắt nhắm lại: “… Nhà chúng ta Lam chính thiệt là với lỗi với cậu tao.”

“Lỗi lầm tiếp tục từng nào năm? Định khi nào kết thúc? Hàng ngày những cậu cúi đầu khom sống lưng, tuy nhiên cậu tao tiếp tục khi nào nhằm những cậu nhập đôi mắt chưa? Cậu tao thiệt sư coi cậu là anh trai sao? Nếu như cậu tao tiếp quản lí việc marketing của gia tộc, mọi người những cậu chớ mơ bạn dạng thân thiết được sinh sống tốt!”

Lam Cảnh Trình bị chọc chính tâm sự, trán nhảy dựng lên.

“Cảnh Trình, máy nghe lén là cậu bịa bên dưới thùng thủy sản cơ, lấy danh tức thị tiến thưởng tặng. Bây giờ cậu ở trên đây fake cỗ kể từ bi thực hiện gì?”

“Lời Tống Chỉ Ngọc rằng chủ yếu tai cậu tiếp tục nghe thấy, bà tao dịch cho tới mất mặt trí tuy nhiên bà tao thà rằng chọn 1 thương hiệu quỷ buốt bị câm cũng ko thèm lựa chọn cậu. Nếu cậu ko giành giật thủ thời cơ này, cậu tiếp tục không hề vị trí nhập Lam gia.”

“Ngay cả tạo nên một vụ tai nạn đáng tiếc ngoài ý ham muốn cậu cũng không đủ can đảm, bảo cậu động tay động chân nhập thời hạn cuộc phẫu thuật ra mắt cậu cũng ko thực hiện. Bây giờ nghe được cốt lõi, rằng vài ba câu thiệt lòng là cũng hoàn toàn có thể ko tấn công tuy nhiên thắng. Tôi mang lại cậu một thời cơ sau cùng, nếu như cậu kế tiếp bởi dự, tôi tiếp tục tức thì lựa chọn người không giống. Cậu cứ ở này mà đợi thực hiện chó mái ấm với tang lên đường.”

Những điều này thiệt cay nghiệt, Lam Cảnh Trình coi chằm chằm nhập phía tòa mái ấm trung tâm bình phục công dụng, tay tóm chặt bao nhiêu chữ Lam Khâm viết lách mang lại anh tao lúc còn ở nhập chống dịch.

Một ngày trước lúc cuộc phẫu thuật ra mắt, Lam Khâm đầu tiên kiêng ăn, chờ đợi cho bao tử hấp thụ sát không còn món ăn nhập bụng. Buổi chiều được nội soi thanh quản lí thêm 1 đợt tiếp nhữa, chắc hẳn rằng hiện tượng khung hình trước lúc tổ chức cuộc phẫu thuật.

Cảm giác buồn nôn xa cách kỳ lạ tiếp tục lâu ko xuất hiện tại nhị ngày này lại năm chuyến bảy lượt thăm dò cho tới. Lúc mới mẻ chính thức Lam Khâm còn nôn khan thì giờ trên đây tiếp tục hoàn toàn có thể kiểm soát đảm bảo chất lượng bạn dạng thân thiết, Chịu đựng đựng ko biểu lộ đi ra.

Anh xuống chóng đánh giá, lại bị Tang Du bao bọc lấy ngồi bên trên ghế nhiều năm lân cận. Anh nghiêm nghị người phụ thuộc, vòng đeo tay qua quýt ôm eo cô, xúc cảm ham muốn nôn ói nhập bụng từ từ ổn định quyết định theo gót sức nóng phỏng khung hình cô.

Về cho tới chống dịch, sắc trời đã mang tối.

Vào giờ này ngày mai, anh hoàn toàn có thể vẫn còn đó đang được mê mẩn bởi thuộc tính của dung dịch gây mê, ko nghe biết lúc nào mới mẻ tỉnh được.

Lam Khâm cho là Tang Du tiếp tục mặt mũi ủ ngươi ê, đang được nghĩ về coi nên người sử dụng cơ hội nào là nhằm yên ủi cô thì thấy cô ngỏ vali đi ra, lấy một chiếc vỏ hộp rộng lớn. Vừa ngỏ đi ra thì thấy bên phía trong với không hề thiếu khí cụ tách tóc.

Xem thêm: tình yêu trong sáng

“Tóc anh với chút tủ đôi mắt rồi…” Tang Du rung lắc lư cái vỏ hộp, cười cợt tủm tỉm nói: “Trước khi vào viện còn chưa kịp tách, vì vậy em tiếp tục cố ý chuẩn chỉnh bị! ”

Lam Khâm ngoài ý ham muốn kéo kéo đuôi tóc, lưu giữ cho tới trước cơ tôi đã test tách vô số chuyến ko đồng đều, ngực rét phỏng như nham thạch rét chảy tràn qua quýt.

Gương của chống tắm hoàn toàn có thể địa hình, cô dịch chuyển đi ra và bịa nó bên trên bàn cạnh chóng ngủ.

Ghế được đặt tại phần bên trước mặt mũi gương.

Tang Du ấn Lam Khâm ngồi xuống, cúi người coi hình hình họa phản chiếu nhập gương, cười cợt khẽ mặt mũi tai anh nghiền thưởng: “Thần tiên đại người đẹp, trái khoáy nhiên sau khoản thời gian với vị hít thê càng đẹp tuyệt vời hơn. ”

Lam Khâm cong đôi mắt, núm lấy tay cô tinh xảo vuốt ve sầu.

Làm sao anh hoàn toàn có thể nghĩ về cho tới với cùng một ngày làn tóc này của anh ý lại như mong muốn vì vậy, được cô tự động bản thân tách tỉa.

Tang Du người sử dụng ngón tay massas đỉnh đầu anh, ko quan ngại phiền toái chải lên đường chải lại làn tóc đen giòn mềm mịn.

Người tao rằng người dân có làn tóc mềm mịn, tâm địa cũng mượt.

Khâm Khâm đảm bảo chất lượng vì vậy, chắc chắn hoàn toàn có thể bình an.

“Anh ko cần thiết phiền lòng về nghệ thuật của em.” Tang Du khôn khéo đùa nghịch tặc kéo nhỏ, vừa phải loẹt xoẹt, vừa phải nữ tính nói: “Trước cơ khi u em bị dịch, sinh hoạt bên trên chóng ko tiện, tóc của bà ấy đều bởi em phụ trách móc xử lý, đáp ứng hiệu suất cao rất tuyệt.”

Đầu ngón tay cô cố ý vô tình cọ xát anh, khiến cho anh ngứa ngáy: “Lần này nếu như tiên sinh mái ấm em ưng ý, lưu giữ mang lại năm sao tán tụng ngợi nha. ”

Lam Khâm ko thể tùy tiện lộn xộn, si ngốc coi cô trải qua gương.

Cô khom sống lưng xuống, tráng lệ và trang nghiêm sửa sang trọng lại đuôi tóc của anh ý, thuận tiện hít lên cổ anh, tiếng nói kéo dài: “Sau khi tặng năm sao tán tụng ngợi, còn cần phiền tiên sinh nhằm em đáp ứng anh cả đời. ”

Lam Khâm kéo cô lên đùi.

Anh vượt lên trước tham lam lam rồi.

Cả đời này thế nào thì cũng cảm nhận thấy ko đầy đủ. Ngay cả kiếp sau của cô ý, muốn làm cướp cô thực hiện của riêng biệt bản thân.

“Được rồi, Tiểu Lam Khâm tóc cộc.” Tang Du táp vào trước vùng ngực anh, trả tay xoa làn tóc của anh: “Tối ni lên đường ngủ sớm, tối mai tất cả chúng ta lại thức tối. ”

Để Lam Khâm chóng ngủ, Tang Du vờ vịt ngủ vất vả cực kỳ.

Bốn phía tối đen giòn như mực, cô buông giờ thở nhiều năm, tương đối thở nhẹ nhàng như bông, tuy nhiên trong trái tim lại vô nằm trong vội vã, chỉ muốn mang lại Khâm Khâm nhanh chóng chìm nhập giấc mộng, hội chứng mất mặt ngủ như chuẩn bị nhấn chìm cô.

Nhưng Lam Khâm cự tuyệt ko liên minh ôm cô nhẹ dịu che chở, giống như là đang gạ dành riêng đứa trẻ em, vô nằm trong kiên trì. Hơn nữa cơ hội bao nhiêu giây còn cúi xuống hít một chiếc, càng khiến cho người tao mê mệt.

Không vượt lên trước mươi phút, Tang Du ko Chịu đựng nổi tuy nhiên ngủ thϊếp lên đường.

Lam Khâm đợi cô ngủ say mới mẻ ngỏ một ngọn đèn yếu đuối nhất, coi chằm chằm sườn mặt mũi cô cho tới tận tối khuya mới mẻ vực lên lấy phong suy bì và giấy má White tiếp tục sẵn sàng sẵn nhập ngăn kéo, lót lên chóng viết lách chữ.

Anh cảnh giác bộp chộp tờ giấy má, nhét nhập vào phong suy bì, bộp chộp trở nên hình vuông vắn. Nhón chân nhẹ dịu bước xuống chóng, cho vô bâu áo đồng phục hắn tá của Tang Du.

Mùa đông đúc trời sáng sủa muộn, khi thức dậy nhằm sẵn sàng mang lại việc phẫu thuật, khung trời vẫn còn đó tối.

Cánh cửa ngõ chống dịch được ngỏ toang, những bác bỏ sĩ và hắn tá xa cách kỳ lạ chính thức đi ra nhập, bên trên mặt mũi đều mang 1 cái khẩu trang chống bụi rộng lớn tủ kín mặt mũi, toàn bộ đều đem vẻ mặt mũi trịnh trọng.

Tang Du ko tham gia nhập công tác làm việc sẵn sàng vất vả, chuyên nghiệp tâm ở lân cận Lam Khâm.

Thời gian lận phẫu thuật được đưa ra quyết định khi 10 giờ sáng sủa, dự con kiến kéo dãn nhập tía giờ rưỡi. Chờ ý thức phục sinh trọn vẹn, Chắn chắn sẽ rất cần đợi cho tới sát sáng sủa.

Chín giờ rưỡi, Lam Khâm thay cho ăn mặc quần áo người bệnh ở lặng bên trên chóng dịch. Tống Chỉ Ngọc tiếp cận coi một chút: “Tốt lắm, ko hốt hoảng.” Tiếp theo gót bà vung tay lên: “Đi thôi, nhập chống phẫu thuật. ”

Bốn bánh xe cộ chạy xe trên nền gạch men, tạo nên tiếng động “rạch” ngột ngạt.

Tang Du thường ngày đều nghe thấy tiếng động như vậy này, nhận định rằng tiếp tục sớm thân quen cho tới nút bị tiêu diệt lặng. Nhưng nhập thời tương khắc này, mới mẻ hiểu rằng hoá ra tiếng động này cũng tiếp tục tác động cho tới tâm lý vì vậy.

Cô theo gót sát chóng dịch, tay vẫn vuốt ve sầu đỉnh đầu Lam Khâm, chủ yếu bạn dạng thân thiết cũng không hiểu biết vì thế sao mồm ko tạm dừng được. Mặc kệ với từng nào người đang được đứng xung quanh, còn kiên trì nhỏ giọng nhai nhải ko ngớt.

“Em ở bên phía ngoài đợi anh, sẽ không còn lên đường đâu không còn.”

“Anh cần thời gian nhanh lên, còn nếu không em tiếp tục cực kỳ phiền lòng, có lẽ rằng tiếp tục khóc mất mặt.”

“Hôm ni là ngày sau cùng của năm, bữa tối sẽ sở hữu được thật nhiều công tác nhằm coi.”

“Em nghiên cứu và phân tích đi ra một loại bánh matcha mới mẻ, còn ko nếm test, vài ba ngày nữa tiếp tục thực hiện mang lại anh nếm test nhé.”

Giọng rằng của cô ý không hề điềm đạm.

“Khâm Khâm, Khâm Khâm…”

Lam Khâm người sử dụng mức độ tóm lấy bàn tay lạnh giá của cô ý.

Gần cho tới chống phẫu thuật, cửa nhà ngỏ đi ra, bên phía trong tiếp tục sáng sủa đèn.

Tang Du bị ngăn ở bên phía ngoài.

Lam Khâm nỗ lực xoay đầu coi cô, hai con mắt nâu xám đem theo gót ý cười cợt lợt lạt.

Cửa tiếp tục đóng góp lại, tín hiệu đèn đỏ phía bên trên cực kỳ mau tiếp tục sáng sủa lên.

Tang Du ngây ngốc đứng cơ thiệt lâu, từng bước tiến cho tới mặt mũi hành lang cửa số, ánh mặt mũi trời bên phía ngoài vừa phải cần chiếu lên lớp tuyết óng ánh còn lưu lại bên trên cây cỏ.

Cô ham muốn chụp mang lại Khâm Khâm coi cảnh này, lục tung bâu áo vẫn không kiếm thấy địa hình, chỉ sờ thấy vào bên trong túi là 1 tờ giấy má hình vuông vắn.

Là một bức thư.

Vị trí không xa lạ nhất bên trên phong suy bì, không hề là chữ in tuy nhiên thay đổi trở nên chữ bởi chủ yếu tay Lam Khâm tự động núm cây bút viết lách.

“Gửi Tang Ngư.”

Tang Du gặm lên mu bàn tay mới mẻ hoàn toàn có thể ổn định quyết định được tâm lý. Giống như từng thực hiện vô số chuyến, quý trọng rút giấy má viết lách thư đi ra.

Xem thêm: truyện ngược cổ đại

Phía bên trên vẽ nhị bóng sống lưng dựa chặt nhập nhau coi cực kỳ chân thực cùng theo với từng group hoa rực rỡ tỏa nắng.

Trong khoảng chừng rỗng chỉ tồn tại một câu, bên trên cơ viết lách kể từ tuy nhiên cô từng người sử dụng trong những bức thư ——

“Ngày mai, tất cả chúng ta bên cạnh nhau coi pháo bông đón năm mới tết đến.”